Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 45: CHƯƠNG 45: VẬN CHUYỂN PHÁP NỬA BƯỚC VÀO VŨ TRỤ (2)

Thời gian dần trôi qua. Độc Nhãn Quái vẫn luôn cảnh giác. Tên bệnh nhân tâm thần trước mắt tuy chẳng có sức mạnh gì, nhưng bị cắm kim vào đầu cũng không phải chuyện đùa, đề phòng chuyện bất trắc vẫn hơn.

Cây kim thứ mười ba.

Vận chuyển pháp hoàn tất.

Trương lão mặt mày đầy mong chờ, hỏi: "Có cảm giác gì không?"

Độc Nhãn Quái chưa bao giờ cười khổ đến thế. Gã cảm thấy mình đúng là một thằng ngu khi lại kiên nhẫn ngồi đây chơi trò con bò với một tên điên đến tận bây giờ.

Cảm giác ư?

Cảm giác cái con khỉ!

Gã là một trong những cường giả mạnh nhất thành phố Diên Hải, mấy cây kim cắm trên đầu thì có cảm giác cái quái gì được chứ?

Thử nói xem...

Đột nhiên.

Ánh mắt Độc Nhãn Quái đột nhiên thay đổi. Ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác kỳ diệu tràn vào đại não. Chẳng biết Trương lão đầu đã châm trúng huyệt vị nào mà đầu gã như muốn nổ tung.

Rầm!

Đầu Độc Nhãn Quái đập thẳng xuống đất.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Dường như Độc Nhãn Quái còn chưa kịp phản ứng thì đầu óc đã trống rỗng, mất đi ý thức.

Rầm!

Lại một tiếng nữa vang lên.

Lâm Phàm cũng ngã lăn ra đất.

Vị trí kim bạc cắm trên đầu cậu và gã chột mắt hoàn toàn khác nhau. Vị trí cắm kim đều do Trương lão chọn bừa, hoàn toàn dựa vào cảm giác của ông ta, cứ thấy chỗ nào ngứa mắt là châm vào chỗ đó.

"Sao lại thế này nhỉ?" Trương lão gãi đầu, mặt mày ngơ ngác. Nửa Bước Vũ Trụ Hệ Vận Chuyển Pháp không thể nào có kết quả như vậy được.

Ông cúi đầu nhìn cây kim bạc trong tay.

Hay là mình cắm sai chỗ nào rồi?

Trương lão đầu sốt ruột vô cùng, ông ta rối rắm đi vòng quanh. Dựa theo lý thuyết mà ông nghiên cứu, con mắt đã mất của tên Độc Nhãn Quái sẽ mọc lại, còn Lâm Phàm thì phải cảm thấy toàn thân khoan khoái mới đúng.

Ông cầm kim bạc châm một nhát lên đầu mình.

Không có cảm giác.

Một chút cũng không.

Cây thứ hai!

Ừm, vẫn không có cảm giác.

Cây thứ ba!

A, hơi tê tê rồi.

Cây thứ tư!

Đầu hơi căng căng, đúng như mình nghĩ.

...

Cây thứ mười ba!

Rầm!

Trương lão đầu trợn mắt, ngã vật xuống đất.

Bên cạnh hàng ghế dài dưới tán cây râm mát, ba người đàn ông lăn quay ra bất tỉnh.

Mấy hộ công thấy vậy vội vàng chạy tới. Không nhìn thì thôi, vừa thấy ba người đầu cắm đầy kim bạc, họ sợ đến biến sắc, gào thét thất thanh:

"Cứu mạng với!"

"Mau tới cứu người!"

"Bệnh nhân phòng 666 và một ông chột mắt đang nguy kịch!"

Cách đó không xa, viện trưởng Hách thở dài, lặng lẽ bấm số gọi đi. Tút... tút...

"A lô, đây là..."

"Khỏi nói, chúng tôi biết ở đâu rồi. Xe cứu thương đã xuất phát, đợi một lát sẽ tới ngay."

"Ừm, vậy thì tốt. Phiền các anh cho hai chiếc nhé, bên này có tới ba người lận."

Viện trưởng Hách mặt không biểu cảm, hay nói đúng hơn, mọi chuyện đã sớm nằm trong dự tính của ông.

Có chết người không ư?

Ông không biết.

Nhưng từ ngày về làm viện trưởng cái bệnh viện tâm thần này, ông đã sớm coi nhẹ chuyện sinh tử rồi.

Tiếng còi quen thuộc vang lên.

Bí bo! Bí bo! Bí bo!

Người khỏe mạnh nghe thấy âm thanh này sẽ thấy não nề.

Người bị thương nghe thấy âm thanh này sẽ thầm rơi lệ, cuối cùng cũng đến rồi.

Hai chiếc xe cứu thương phóng hết tốc lực, với kỹ thuật lái xe điêu luyện, nhanh chóng dừng lại một cách chuẩn xác. Cửa sau bật mở, mấy bác sĩ y tá thuần thục đẩy cáng cứu thương xuống.

Khi các bác sĩ nhìn thấy tình trạng của ba người, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.

Quá kinh khủng!

Đầu cắm đầy kim thế này còn xài được nữa không?

"Vất vả cho mọi người rồi."

Viện trưởng Hách đứng bên cạnh, vẻ mặt bình thản như không trước tình hình hiện tại. Nhìn các bác sĩ bận rộn, ông chỉ có thể nói một tiếng cảm ơn.

Bao năm qua, cảm ơn mọi người lần nào cũng đến rất đúng lúc.

Xe cứu thương lại lăn bánh rời đi.

Bí bo! Bí bo! Bí bo!

Hai chiếc xe cứu thương lao như bay ra khỏi bệnh viện tâm thần. Đối với các tài xế, họ đã quá quen thuộc với nơi này, dù có nhắm mắt cũng có thể lái đi bằng cảm giác.

Chẳng phải tài năng gì đặc biệt, chỉ là quen tay hay việc mà thôi.

"Aizz!" Viện trưởng Hách nhìn theo chiếc xe cứu thương khuất dần, buột miệng cảm thán: "Đúng là một lũ trâu bò!"

Sau chuyện của Độc Nhãn Quái, ông lại nâng mức độ nguy hiểm của phòng bệnh 666 lên thêm vài bậc.

...

Bệnh viện đa khoa.

Bác sĩ vội vàng nhảy xuống xe, hét lớn vào trong: "Mau cho người ra phụ một tay! Ba bệnh nhân từ bệnh viện tâm thần Thanh Sơn cần cấp cứu gấp! Một người hô hấp yếu, hai người còn lại đang sùi bọt mép!"

"Sắp xếp phòng phẫu thuật!"

Các y bác sĩ trong bệnh viện đa khoa rõ ràng đều đã nhẵn mặt với bệnh viện tâm thần Thanh Sơn. Cứ dăm bữa nửa tháng, bên họ lại có người được chở tới trong tình trạng nguy kịch, không quen mới là lạ.

Một y tá chạy về phía phòng cấp cứu, vừa chạy vừa thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh: "Chắc chắn lại là hai người kia rồi."

Lúc này, phó viện trưởng Lý đang đi thị sát trong bệnh viện. Ông ta rất hài lòng với năng lực của đội ngũ y bác sĩ ở đây.

Thái độ của họ đối với bệnh nhân vô cùng thân thiện, đây mới đúng là năng lực và thái độ phục vụ mà một bệnh viện lớn nên có.

"Tiểu Hà, đang ở sảnh lớn mà chạy vội vàng thế làm gì?" Phó viện trưởng Lý khiển trách.

"Thưa phó viện trưởng, em phải đến phòng cấp cứu, bệnh viện tâm thần vừa chuyển tới ba bệnh nhân ạ." Tiểu Hà sốt sắng đáp.

Sắc mặt phó viện trưởng Lý lập tức biến đổi: "Lại là bọn họ à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!