Thế nên ông ta chọn cách giấu nhẹm chuyện này đi chứ không nói thật cho Hách Nhân biết, chỉ bảo Hách Nhân rằng cậu ta đã hiểu tình yêu là gì, tiện thể còn gửi luôn cả định nghĩa về tình yêu của mình cho Hách Nhân.
Khi Hách Nhân nhìn thấy nội dung đó.
Cậu ta kinh ngạc đến trợn tròn cả mắt.
Như thể không thể nào tin nổi.
Ông ta cho rằng phương pháp điều trị của mình đã có hiệu quả, một bệnh nhân tâm thần nặng như vậy mà cũng hiểu được tình yêu, thế là ông ta vội vàng đăng lên vòng bạn bè khoe chiến tích.
Đây chính là chiêu trò để quảng bá cho phương pháp trị liệu của Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn.
Hiệu quả rõ rệt.
Đúng là bá đạo như thế đấy.
Chuyện cô vợ tạm thời cứ phải từ từ từng bước một.
Độc Nhãn Nam vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Lâm Phàm, có một chuyện muốn nhờ cậu, nếu được, tôi hy vọng cậu có thể giúp tôi."
"Không thành vấn đề." Lâm Phàm đáp.
Tuy rằng quan hệ giữa anh và Độc Nhãn Nam không thân thiết đến mức đó.
Nhưng cũng xem như là bạn bè.
Hơn nữa Độc Nhãn Nam đối xử với anh và ông Trương rất tốt.
"Được, tôi biết cậu là trụ cột của thành phố Duyên Hải mà. Bên Thái Sơn đã xảy ra vấn đề, có rất nhiều tình huống phát sinh, bây giờ tôi định cử một vài người đến Thái Sơn để điều tra tình hình, nhưng trên đường đi sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, tôi hy vọng cậu có thể bảo vệ an toàn cho họ."
"Cậu có làm được không?"
Độc Nhãn Nam hỏi với giọng đầy tha thiết.
Nếu có Lâm Phàm bảo vệ, tình hình chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn nhiều.
Lâm Phàm quả quyết: "Chắc chắn được."
"Tốt, quả nhiên tôi không nhìn nhầm cậu." Độc Nhãn Nam vỗ vai Lâm Phàm khen ngợi.
Nếu là trước đây.
Độc Nhãn Nam chắc chắn sẽ lo lắng khi để Lâm Phàm đi, nhưng sau khi trải qua một vài chuyện, ông ta phát hiện Lâm Phàm thật sự rất mạnh, kiểu siêu cấp mạnh mẽ ấy.
Tà Vật ư?
Đến bây giờ ông ta vẫn chưa thấy Tà Vật nào là đối thủ của cậu chàng này.
Hơn nữa, coi như làm một việc tốt cho cô Mộ Thanh kia, đưa Lâm Phàm rời khỏi thành phố Duyên Hải một thời gian ngắn biết đâu lại có thể làm dịu đi tình hình khó xử hiện tại.
Được Độc Nhãn Nam khen, Lâm Phàm cũng chẳng biết nói gì hơn.
Nhưng anh vẫn tỏ ra rất bình thản.
Cũng không nhận ra có vấn đề gì.
Nhưng tất cả đều là những việc anh phải làm.
Hơn nữa người vĩ đại thì phải làm những chuyện vĩ đại, anh vẫn luôn cho rằng mình là một người rất vĩ đại.
Lâm Phàm hỏi: "Khi nào đi?"
"Ngày mai." Độc Nhãn Nam nói: "Cậu về chuẩn bị một chút đi, có thể sẽ phải ở ngoài một thời gian đấy."
"Vậy tôi đi đây."
Lâm Phàm vẫy tay, rời khỏi văn phòng của Độc Nhãn Nam.
Đối với anh mà nói.
Anh vẫn không nhận ra bất cứ vấn đề gì.
Độc Nhãn Nam cầm điện thoại gọi cho Kim Hòa Lị: "Tôi vừa gửi danh sách qua cho cô, cô đi thông báo cho họ, ngày mai sẽ xuất phát đến Thái Sơn, Lâm Phàm dẫn đội, an toàn không thành vấn đề."
"Lãnh đạo, anh để một bệnh nhân tâm thần dẫn đội ư, có thật sự đáng tin không vậy?" Kim Hòa Lị hỏi.
Độc Nhãn Nam nói: "Nếu cậu ta mà không đáng tin thì chẳng còn ai đáng tin nữa đâu. Cứ thông báo đi, đừng chậm trễ."
Khách sạn quốc tế Gia Hòa.
"Chị Mộ, máy bay đã đặt xong rồi, có thể xuất phát." Người đại diện báo cáo.
Người đại diện không biết tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Nếu biết được.
Chắc chắn sẽ hét đến lạc giọng.
Mộ Thanh nói: "Tạm thời không đi, cứ ở lại thành phố Duyên Hải thêm một thời gian."
Người đại diện ngạc nhiên, không hiểu vì sao chị Mộ lại không đi, nhưng cũng không nghĩ nhiều, gật đầu rồi ra ngoài hủy vé máy bay.
"Haiz!"
Mộ Thanh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn khung cảnh thành phố bên ngoài, ánh mắt thoáng nét u sầu.
Ký túc xá.
Ông Trương tò mò hỏi: "Ông ta nhờ cậu làm gì thế? Cậu có nói ông ta để tôi châm cứu cho chưa? Bây giờ tôi nắm chắc lắm, tự tin mười phần có thể chữa khỏi mắt cho ông ta."
"Tôi quên nói với ông ta rồi." Lâm Phàm đáp.
Ông Trương nói: "Hơi tiếc nhỉ, nhưng sau này vẫn còn cơ hội."
Được Diệu Thủ Thần Châm họ Trương có tấm lòng lương thiện này nhớ đến, quả thật là một chuyện may mắn đối với Độc Nhãn Nam.
Chuông điện thoại vang lên.
"Tiểu Bảo, chúng tôi đang ở ký túc xá. Ngày mai không được rồi, tôi với ông Trương phải đi xa, chắc một thời gian nữa mới về. Cậu muốn đi cùng chúng tôi à?"
"Được, cậu đến trường sao?"
"Được rồi, ngày mai sẽ chờ cậu."
Sau khi Lâm Phàm và Tiểu Bảo nói chuyện xong thì cúp máy, sau đó quay sang nói với ông Trương: "Ngày mai chúng ta phải đến núi Thái Sơn, ông thấy núi bao giờ chưa?"
"Chưa từng thấy." Ông Trương lắc đầu.
Lâm Phàm mỉm cười nói: "Vậy thì ngày mai sẽ được thấy."
Ông Trương chắp hai tay lại, mong chờ nói: "Háo hức thật đấy, sắp được ngắm phong cảnh tươi đẹp rồi."
Tà Vật Gà Trống trầm tư.
Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề.
Núi Thái Sơn?
Cường giả nhân loại kia cuối cùng cũng nhúng tay vào chuyện ở Thái Sơn rồi. Đối với Tà Vật Gà Trống mà nói, nó chính là đến từ Thái Sơn, thuộc lứa Tà Vật đầu tiên.
Nay con người này lại muốn đến Thái Sơn.
Trong lòng Tà Vật Gà Trống nảy ra một suy nghĩ.
Nó vất vả nằm vùng bên cạnh con người này cũng là vì muốn mang lại thắng lợi cho phe Tà Vật, cho Tà Vật một tương lai tươi sáng, mà con người trước mặt chính là kẻ địch lớn nhất của Tà Vật.
Xem ra, Tà Vật Gà Trống nó có thoát được hay không, tất cả phải trông vào chuyến đi lần này.
Nó cố nén sự phấn khích, không để lộ ra mặt.