Tình huống cụ thể ra sao vẫn còn chưa rõ.
Kinh nghiệm xương máu từ mấy lần trước cho thấy, mừng quá sớm là một chuyện cực kỳ đáng sợ. Cứ phải bình tĩnh, đợi đến lúc thắng lợi cuối cùng rồi gáy to cũng chưa muộn.
Ngày sáu tháng năm!
Sân bay trên nóc nhà của cục đặc biệt.
Tổng cộng có mười người đi cùng Lâm Phàm đến núi Thái Sơn.
Đại sư Vĩnh Tín chủ động xin đi cùng. Là một cường giả giới Phật môn của Học viện cấp cao, ông sở hữu một nội tâm vững chãi và lòng dũng cảm tiến về phía trước. Độc Nhãn Nam thật sự không ngờ đại sư lại tình nguyện tham gia.
Ông vô cùng vui mừng.
Bình thường, mấy vị lão làng ở thành phố Duyên Hải như ông chỉ thích ngồi không ngẩn người hoặc chơi mạt chược, chẳng bao giờ chủ động dấn thân vào chuyện gì.
Không ngờ lần này, đại sư Vĩnh Tín lại là người hăng hái nhất.
Nói vậy thôi chứ.
Đối với đại sư Vĩnh Tín, suy nghĩ của ông rất đơn giản, chỉ là muốn tạo mối quan hệ tốt với Lâm Phàm, ngoài ra không có ý gì khác.
Trong đó có bốn người là chuyên viên kỹ thuật.
Bọ họ cần phải phân tích số liệu bên núi Thái Sơn, phải tới hiện trường mới có thể phân tích tình hình cụ thể một cách chính xác.
Sáu người khác là cao thủ do cục đặc biệt phái ra.
Lâm Phàm và ông Trương không nằm trong sáu người này.
Còn Tà Vật Gà Trống thì vốn dĩ không được tính là người.
Đi đường xa là chuyện mệt mỏi nhất, ăn không ngon ngủ không yên, ngay cả tắm rửa cũng chẳng có chỗ.
Lúc này.
Các thành viên được lựa chọn không hề hoảng sợ, nếu là trước kia, bọn họ đã sớm chuẩn bị tâm lý hy sinh vì nhân loại.
Mà bây giờ, khi nhìn thấy Lâm Phàm, tâm trạng ai nấy đều phấn chấn hơn rất nhiều.
Có cao thủ như vậy đồng hành thì còn gì phải sợ nữa.
Cho dù người khác không tin vào khả năng của Lâm Phàm nhưng bọn họ vẫn tin tưởng tuyệt đối, một người cân cả đội quân Tà Vật đâu phải chuyện đùa.
Phành phạch.
Tiếng cánh quạt vang lên.
Một chiếc trực thăng sang trọng từ xa bay tới, sau đó đáp xuống sân thượng.
"Anh Lâm Phàm, ông Trương, em đến rồi đây." Tiểu Bảo mặc đồ thường ngày, mặt mày hớn hở: "Giờ mình xuất phát thôi nhỉ."
"Ừ." Lâm Phàm đáp.
Tiểu Bảo nói: "Hôm qua em đã chuẩn bị cả rồi, em dẫn theo rất nhiều người, em đảm bảo chuyến này của chúng ta sẽ là một chuyến du lịch cực kỳ thú vị."
"Cậu nhóc, đây là đi làm nhiệm vụ, không phải đi du lịch." Độc Nhãn Nam biết Tiểu Bảo là ai, con trai của tỷ phú. Sở dĩ Cục Hách Nhân có thể mạnh tay như vậy cũng là nhờ nguồn tiền được rót vào kịp thời.
Tiểu Bảo bơ luôn Độc Nhãn Nam, coi như không nghe thấy ông nói gì.
"Anh Lâm Phàm, trực thăng em sắp xếp xong rồi, anh lên với em đi, đảm bảo anh sẽ thích mê cho xem."
Trong mắt cậu ta lúc này chỉ có Lâm Phàm.
Còn Độc Nhãn Nam ư, cậu chẳng thèm để ý.
Độc Nhãn Nam không nói gì thêm.
Ông biết có nói nữa cũng vô ích, tốt nhất là im lặng. Làm bạn với nhà giàu là một chuyện rất vui vẻ, không cần thiết phải chọc giận người ta.
Lâm Phàm xoa đầu Tiểu Bảo: "Cậu làm gì anh cũng thích hết."
"Hì hì." Tiểu Bảo vui vẻ cười, kéo Lâm Phàm và ông Trương lên máy bay.
Độc Nhãn Nam vẫy tay.
Xuất phát.
Hai chiếc trực thăng cất cánh bay lên trời, rồi biến mất ở phía chân trời.
"Haiz, rõ ràng là đi thám hiểm mạo hiểm, mà lại biến thành chuyến nghỉ dưỡng thế này." Độc Nhãn Nam bất đắc dĩ nói.
"Thủ lĩnh, tình hình bên núi Thái Sơn theo tôi thấy chưa chắc đã là chuyện tốt, nếu họ gặp phải quân đoàn Tà Vật thì phải làm sao đây?" Đường Văn Sinh lo lắng nói.
Cậu ta vẫn luôn giám sát tình hình bên đó.
Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra bất thường.
Nhưng Tà Vật toàn xuất hiện bất thình lình, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm.
"Yên tâm, có Lâm Phàm ở đó thì tạm thời không có vấn đề gì. Hơn nữa tôi đã dặn dò họ rồi, chủ yếu là đi xem xét tình hình, không được giao chiến với Tà Vật, nếu gặp phải lực lượng của chúng thì lập tức rút lui." Độc Nhãn Nam nói.
Đường Văn Sinh nhìn về phương xa, trong lòng thầm cầu nguyện, hy vọng mọi người đều bình an vô sự.
Trong máy bay.
"Anh Lâm Phàm, lần này em dẫn theo nhiều người lắm, có cả đầu bếp, bảo mẫu, còn chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu nấu ăn. Chúng ta có thể ăn lẩu ngoài trời, ăn đồ Tây, đồ Trung, chỉ cần anh nghĩ ra là có thể làm được."
"Hơn nữa em còn chuẩn bị lều trại siêu sang, đệm hơi các kiểu, đầy đủ hết rồi."
Tiểu Bảo một khi đã ra tay là chuẩn bị đâu ra đấy.
Tuy nói là dã ngoại, nhưng chất lượng cuộc sống không thể đi xuống được.
Ban đêm.
Hai chiếc trực thăng chậm rãi hạ xuống.
Đại sư Vĩnh Tín nói: "Chúng ta đã đến vùng ngoại vi núi Thái Sơn rồi, máy bay không thể tiến vào sâu hơn, nếu không sẽ gặp nguy hiểm. Trước hết cứ dựng căn cứ tạm thời ở đây, đợi trời sáng rồi chúng ta hành động tiếp."
"Vâng." Lâm Phàm nhìn xung quanh, màn đêm đen kịt và vô cùng ồn ào, có tiếng côn trùng kêu, còn có cả tiếng thú dữ gầm gừ.
Tà Vật Gà Trống đã cảm nhận được mùi Tà Vật nồng nặc.
Lũ đồng bào đang ở quanh đây.
Tiểu Bảo vẫy tay, gọi người đến bắt đầu sắp xếp chỗ ở.
Các nhân viên của cục đặc biệt nhìn đám người lạ mặt khuân đủ thứ từ trên trực thăng xuống mà mắt chữ A mồm chữ O.
"Thế này không phải là hơi quá rồi sao?"
Chỉ thấy một vệ sĩ đang dựng một chiếc lều cực đẹp, đồng thời chuyển cả đệm hơi và đủ loại đồ dùng lắp ráp vào bên trong. Phía bên kia, một đầu bếp trong bộ đồng phục chỉnh tề đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
"Đúng là nhà giàu có khác."
Một thành viên không khỏi cảm thán.
✢ Thiên Lôi Trúc ✢ Truyện dịch AI chất lượng