Đối với bệnh nhân tâm thần mà nói, chỉ cần không bị tấn công thì đã được coi là thân thiện. Kiểu thân thiện này đúng là rẻ mạt, lại còn có hơi tùy tiện quá thì phải.
"Hình như đúng là vậy thật." Các nhân viên kỹ thuật thì thầm với nhau, có vẻ đúng là như thế.
Bọn họ chỉ muốn lao ngay tới cái hố sâu để ngó một phen.
Nếu có thể phát hiện ra Tà Vật bí ẩn trong hố sâu này, danh tiếng của họ sẽ vang dội khắp thế giới. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy kích động không chịu nổi rồi.
"Chúng tôi tin là chúng nó rất thân thiện." Các nhà khoa học đều ôm mộng nổi danh thiên hạ. Cơ hội đang ở ngay trước mắt, sao họ có thể bỏ qua được.
Đại sư Vĩnh Tín chắp tay niệm Phật: "A di đà Phật, một đám nhân viên kỹ thuật thích tìm đường chết."
Đám Tà Vật sống ở đây đã nổi điên.
Tụi nó đã gầm lên giận dữ để cảnh cáo loài người, công khai tuyên bố chủ quyền. Nhưng đám người này lại chẳng thèm đếm xỉa, dường như không coi chúng ra gì.
"Đứng lại."
Lâm Phàm giơ tay ngăn họ lại: "Tôi cảm thấy trong hố sâu tỏa ra một luồng khí tức không thân thiện với mấy người lắm. Tiếc thật, xem ra mọi người không đi được rồi."
Đại sư Vĩnh Tín thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đám nhân viên kỹ thuật thì có chút thất vọng.
Sao lại thế này chứ?
Ầm ầm! Ầm ầm!
Đúng lúc này, mặt đất rung chuyển dữ dội, núi Thái Sơn rung lên bần bật. Bên trong hố sâu, đám Tà Vật xung quanh dường như cảm nhận được một luồng khí thế kinh thiên động địa, chúng hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, trốn ra xa.
Con Tà Vật Gà Trống giãy giụa không ngừng.
Nó cảm nhận được một luồng khí thế kinh hoàng.
Đến từ sâu trong cái hố kia.
"Gà mái, yên tâm, đừng sợ." Lâm Phàm vỗ đầu Tà Vật Gà Trống an ủi, chỉ là động đất thôi mà, có gì mà phải xoắn.
Tà Vật Gà Trống cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục làm nội gián thế này, sớm muộn gì cũng có ngày chết không toàn thây.
Lũ người ngu ngốc này không có chút lòng kính sợ nào cả!
Đây là một chuyện đáng sợ đến nhường nào.
"Có thứ gì đó sắp ra à?"
"Tự nhiên thấy hơi hóng nha."
Trên mặt Lâm Phàm nở một nụ cười, ánh mắt ánh lên vẻ mong chờ. Xem ra con vật sắp xuất hiện chắc chắn rất lợi hại, nếu không thì sao đám Tà Vật kia lại sợ sệt đến vậy.
Một tiếng gầm trầm đục vang lên từ trong hố sâu.
Gràoooo!
Từ trong hố sâu, một bóng đen khổng lồ dần dần xuất hiện.
"Đây là Tà Vật gì vậy? Chưa từng thấy bao giờ."
"Rồng, là rồng trong truyền thuyết! Nhưng sao lại là một bộ xương rồng? Trông đáng sợ quá."
"Vãi chưởng, thế này mà không đáng sợ à? Nhìn sơ sơ cũng phải dài mấy trăm mét đấy!"
Khi Tà Vật Cốt Long xuất hiện, tất cả Tà Vật xung quanh đều run lẩy bẩy nằm rạp xuống đất. Các thành viên của bộ phận đặc biệt trán đẫm mồ hôi lạnh, đại sư Vĩnh Tín càng sợ hãi niệm Phật không ngừng để trấn an tinh thần.
Nếu như đám Tà Vật lúc trước còn có thể đánh một trận.
Thì bây giờ, con Tà Vật trước mặt này không cần nghĩ cũng biết độ khủng bố của nó đã ở mức tận cùng, đủ sức dọa người ta chết khiếp.
"Oa..." Lâm Phàm trầm trồ.
"To thật đấy." Ông Trương nói.
Họ liếc nhìn nhau, sau đó kéo Tiểu Bảo qua hỏi: "Cậu đã bao giờ thấy thứ gì to thế này chưa?"
Tiểu Bảo há hốc mồm. Trẻ con đứa nào chẳng mê mấy thứ ngầu lòi, mà bộ xương rồng trước mặt này thì đúng là bá đạo hết chỗ chê. Cậu ta cũng muốn có một mô hình y như thế. Về nhà phải gọi ngay cho xưởng mô hình, bắt họ làm cho bằng được một bộ giống hệt cái này.
"Tôi chưa từng thấy." Dường như nghĩ ra điều gì, Tiểu Bảo dặn một vệ sĩ đang đứng ngây người bên cạnh: "Mấy người mau chụp ảnh lại, về rồi bảo xưởng mô hình đúc cho tôi một bộ y hệt."
Đám vệ sĩ kinh ngạc, ngơ ngác nhìn cậu chủ.
Làm thật luôn?
Tình hình nguy hiểm thế này mà mình chụp ảnh thì có phải là bất kính với cái vị to xác trước mặt này quá không?
Nhưng yêu cầu của cậu chủ thì họ bắt buộc phải hoàn thành. Ai trả tiền cho họ thì họ phải nghe lời người đó.
Tách tách!
Tách tách!
Đến cả việc chụp vài tấm ảnh cũng phải rón rén cẩn thận. Trong lòng họ thầm nghĩ, chắc đối phương sẽ không phát hiện ra đâu.
"Lâm Phàm, theo kinh nghiệm nhiều năm của bần tăng, bây giờ chúng ta rút lui vẫn còn kịp." Đại sư Vĩnh Tín nói.
Đối mặt với một đối thủ như thế này, ông không có chút tự tin nào cả.
Xông lên chỉ có nước làm mồi cho nó.
Lời đề nghị của ông không được đáp lại. Nhìn kỹ lại mới thấy Lâm Phàm chẳng thèm để ý đến ông. Cả ba người bọn họ nhìn con quái vật khổng lồ mà cứ như đang ngắm một món đồ chơi mới, mắt sáng rực lên, tràn đầy tò mò.
Đúng là một đám trẻ con hiếu kỳ.
"Bia Trấn Ma là thật."
"Tôi dám thề núi Thái Sơn này chắc chắn thông với địa ngục, chúng nó đều từ địa ngục chui lên."
"Luồng năng lượng của con Tà Vật này mạnh kinh khủng, đã đạt đến ngưỡng cực hạn rồi. Nếu có loại Tà Vật mạnh như vậy tồn tại, loài người chúng ta còn hy vọng không?"
Giữa lúc họ đang bàn tán.
Lại có thêm ba con Tà Vật nữa xuất hiện từ trong hố sâu.
Xung quanh chúng bị một lớp khí đục ngầu bao bọc.
Một con có đôi cánh sau lưng, toàn thân đen kịt, lộ ra cặp mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Nó đứng ở rìa hố sâu, căng mắt nhìn chằm chằm vào nhóm người Lâm Phàm.
Một con thân hổ vai gấu, trên cổ mọc ra ba cái đầu hổ, toàn thân tỏa ra khí tức cuồng bạo.
Con cuối cùng thì bò lổm ngổm trên mặt đất, tứ chi khẳng khiu, phần eo phình to dị dạng, lưng mọc đầy gai xương, còn làn da bên dưới lớp gai xương ấy thì chi chít những con mắt.