Khó mà hình dung nổi ba con Tà Vật này rốt cuộc là thứ gì.
Nếu để Lâm Phàm miêu tả, cậu chắc chắn sẽ đặt cho chúng những cái tên như thế này:
Tà Vật Cánh Nhỏ.
Tà Vật Hổ Nhỏ.
Tà Vật Mắt Nhỏ.
Mấy cái tên hay ho phết, dùng từ ngữ đơn giản nhất để lột tả hết đặc điểm của chúng nó. Thôi được rồi, đây là mấy cái tên do một bệnh nhân tâm thần nghĩ ra, công nhận là người thường khó mà tưởng tượng nổi.
Chúng đứng yên bên mép vực sâu, không động đậy cũng chẳng tỏ ra tức giận, cứ nhìn thẳng về phía trước như thế.
Tạo ra một cảm giác vô cùng ngột ngạt.
"Này, chào nhé, tạo hình của mày đẹp thật đấy, một vẻ đẹp khó diễn tả thành lời. Thằng bạn Tiểu Bảo của tao còn định đến xưởng mô hình đặt làm một món đồ chơi y hệt mày nữa cơ." Lâm Phàm vẫy tay về phía Tà Vật Cốt Long, thái độ cực kỳ thân thiện.
Đại sư Vĩnh Tín đứng đó mà tim đập chân run. Đừng nói nữa, câm ngay, làm ơn đừng nói nữa, đáng sợ quá đi mất.
Nhưng hiện tại ông cũng chẳng dám hó hé nửa lời.
Đối với ông, Tà Vật Cốt Long tỏa ra một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, và ba con Tà Vật xuất hiện sau đó cũng y như vậy.
Núi Thái Sơn này quá nguy hiểm.
Không hề đơn giản như trong tưởng tượng.
Ông rất muốn nói với lũ Tà Vật rằng chúng tôi chỉ đi lạc thôi, giờ chúng tôi muốn đi, liệu có thể cho chúng tôi một cơ hội rời khỏi đây không?
Chỉ là ông biết.
Nằm mơ đi.
Tà Vật Cốt Long thở hắt ra một hơi, một luồng khí đậm đặc phun ra khiến cả vực sâu ngập tràn hơi thở của nó.
Ngay sau đó, nó mở miệng.
Một giọng nói cực kỳ trầm đục vang lên.
"Loài người..." Giọng của Tà Vật Cốt Long như sấm rền, vang vọng bên tai mọi người.
Lâm Phàm nói: “Tao là Lâm Phàm, mày cứ gọi tên tao. Để tao giới thiệu sơ qua tên của bọn họ cho tụi mày, như vậy sẽ không cần phải dùng từ "loài người" để gọi nữa."
"Ông Trương."
"Tiểu Bảo."
"Gà mái."
“Đại sư Vĩnh Tín."
...
Ông Trương vẫy vẫy tay: "Tao là ông Trương, rành về châm cứu. Tay nghề của tao cao lắm, có muốn thử một châm không?"
Mắt Tiểu Bảo sáng rực lên, dán chặt vào Tà Vật Cốt Long. Mặc dù đối phương rất đáng sợ nhưng quả thật quá ngầu, ngầu bá cháy bọ chét luôn.
Tà Vật Công Kê hoàn toàn cạn lời.
Mấy người đang làm cái quái gì vậy?
Tới giờ này mà còn chưa nhận ra tình hình à?
Mấy con quái này không phải thứ chúng ta xơi nổi đâu!
Có não không vậy trời, tôi thật sự quỳ với độ ngu của mấy người rồi đấy. Tại sao lại thành ra thế này, biết trước thế này thì có đánh chết nó cũng không đời nào tới đây.
Đại sư Vĩnh Tín biết rõ, có những chuyện không thể trông cậy vào người khác.
Ông đang vắt óc nghĩ kế, rốt cuộc phải làm thế nào để thoát khỏi nơi này đây.
Lũ Tà Vật thật sự sẽ thả họ đi sao?
Đừng nói là họ, đến cả lũ Tà Vật cũng có chút ngơ ngác. Cái đám loài người trước mặt này rốt cuộc là sao vậy, cảm giác kỳ quặc quá. Loài người bây giờ đứa nào cũng bình tĩnh, coi thường Tà Vật như vậy sao?
Tà Vật Cốt Long gầm lên: "Loài người, cuối cùng tụi bây cũng mò đến được núi Thái Sơn, tao đã ở đây chờ dọn dẹp tụi bây lâu lắm rồi."
"Tiếc thật, tụi bây đến muộn quá làm tao khá thất vọng, cứ tưởng thực lực của tụi bây phải mạnh lắm, giờ xem ra là tao nghĩ nhiều rồi. Nhưng mà đã đến được đây thì chứng tỏ thực lực của tụi bây cũng không tệ."
“Chào mừng đến với đỉnh Thái Sơn, trung tâm của Tà Vật. Tao là Si, một trong tứ đại hộ pháp dưới trướng Ma Tổ.”
“Tao chính là một trong những Boss mà thế giới loài người của tụi bây hay nói tới. Tao rất mong chờ các dũng sĩ loài người của tụi bây đến đây cứu vớt thế giới đó.”
Tà Vật Cốt Long đã chờ đợi loài người đến nơi này từ rất lâu rồi.
Lâm Phàm và ông Trương nhìn nhau.
Có chút khó hiểu.
Họ chẳng hiểu đối phương đang nói cái gì. Chỉ cảm thấy mọi chuyện cực kỳ quái lạ.
Tim đại sư Vĩnh Tín đập thịch một tiếng.
Linh cảm xấu ập đến.
Toang rồi, tình hình đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Nghe cái giọng điệu của con Tà Vật này, sao cứ có cảm giác như nó đang chờ loài người đến đánh tận sào huyệt của chúng vậy. Trời ơi, đây hoàn toàn là hiểu lầm, chúng tôi không phải đến để tấn công.
Chúng tôi chỉ đến để điều tra thôi mà.
Toang thật rồi.
Xem ra đã bị lũ Tà Vật coi là lực lượng tinh nhuệ nhất của loài người, hơn nữa cái dàn quân này cũng thật sự quá khủng bố. Tà Vật đông như kiến thế kia, bọn họ lấy đâu ra cửa mà thắng?
Một nhân viên kỹ thuật nói: "Núi Thái Sơn là con đường thông tới địa ngục à? Tụi mày đều chui ra từ địa ngục đúng không?"
"Địa ngục... Cách nói khá đặc biệt." Hai hàm xương của Tà Vật Cốt Long va vào nhau: "Đối với loài người các ngươi, thì đây chính là địa ngục."
Một nhân viên kỹ thuật khác hỏi: "Tấm bia Trấn Ma mà chúng tôi vừa lấy được chính là dùng để phong ấn các người sao?"
Đôi mắt trống rỗng của Tà Vật Cốt Long nhìn về phía tấm bia đá.
"Một thứ đồ cổ lỗ sĩ. Dựa vào thân xác phàm trần của loài người mà có thể phong ấn được bọn tao, cũng thật đáng khen đấy."
Bốn nhân viên kỹ thuật lại chụm đầu vào nhau bàn tán.