Tà Vật Công Kê cảm thấy áp lực vãi. Hình như dạo này mình đâu có làm gì vượt quá giới hạn đâu, hai đứa bây cứ nhìn chằm chằm làm tao rén quá đi.
Tà Vật Công Kê thu cánh lại, rụt cổ vào, ngoan ngoãn ngồi xổm một chỗ, không dám hó hé.
Mẹ nó chứ!
Vẫn còn nhìn.
Tà Vật Công Kê trầm ngâm, tại sao hai tên loài người ngu ngốc này cứ nhìn nó mãi thế nhỉ, do nó làm gì sai à? Hay là thân phận nội ứng của nó đã bị hai tên này phát hiện rồi?
Nó vắt óc suy nghĩ, lục lại tất cả những chuyện mình đã làm trong thời gian gần đây.
Nhưng nó thề có trời, nó chẳng làm chuyện gì quá đáng cả.
Cuối cùng.
Tà Vật Công Kê xoay người, chổng mông về phía hai người. Ánh mắt của tụi bây làm tao sợ quá, hoảng loạn quá, tao sẽ rặn sml ra sáu quả trứng để cho tụi bây thấy giá trị của tao là vô hạn.
Cục tác!
Một quả trứng rơi ra.
Thấy tao vất vả lắm không, làn da ẩn dưới lớp lông đã ướt đẫm mồ hôi rồi đây này.
Cục tác!
Lại thêm một quả trứng nữa.
Nhìn vẻ mặt đơn giản của Tà Vật Công Kê thì khó mà nhận ra sự đau đớn của nó, nhưng nhìn cái điệu nó há hốc mồm thì đúng là trông quằn quại đau đớn thật.
Đau!
Đau thật sự!
Lũ loài người ngu ngốc kia, rốt cuộc chúng mày có thấy Tà Vật Công Kê tao đang đau đớn thế nào không hả, nói câu gì đi chứ.
Không khen thì ít nhất cũng phải an ủi vài câu chứ.
Thôi kệ.
Cục tác!
Cục tác!
Sáu quả trứng gà lặng lẽ nằm trên đất, Tà Vật Công Kê ra vẻ kiệt sức. Đẻ trứng là cả một nghệ thuật, đến con người bị táo bón ngồi lì trong toilet vài tiếng đồng hồ còn kiệt sức, thậm chí lòi cả trĩ ra nữa là.
Cơ thể nhỏ bé của Tà Vật Công Kê ta đây tỏ ra kiệt sức một chút.
Chắc là không quá đáng đâu nhỉ.
“Này.” Ông Trương lấy hai túi sữa đậu nành từ trong tủ lạnh ra, mỗi người một túi.
“Coca!”
“Sprite!”
“Zô!”
Hai người cụng túi sữa vào nhau, cười hì hì rồi tu một hơi cạn sạch.
“Woa! Ông Trương, ông mau lại đây xem này, hôm nay con gà mái tiến bộ ghê, đẻ tận sáu quả trứng, đúng là xưa nay chưa từng thấy.” Lâm Phàm kinh ngạc kêu lên.
Rõ ràng là anh đang rất sốc.
“Thật à?” Ông Trương ngó qua xem, rồi đếm: “Đúng là sáu quả thật, con gà mái này giỏi ghê.”
Tà Vật Công Kê thở phào nhẹ nhõm.
Nó đã thể hiện được giá trị của mình, chắc chắn sẽ không bị loài người vứt bỏ. Bất kỳ nội ứng nào cũng phải có giá trị riêng, chứ cái loại ăn không ngồi rồi thì khỏi phải nói, bị giết cũng đáng đời.
Nó đã từng chìa cành ô liu cho rất nhiều đồng bào Tà Vật, hy vọng chúng nó có thể gia nhập đội ngũ nội ứng, trở thành một Tà Vật Anh Hùng chói lọi, nhưng đáng thất vọng là đầu óc của đám đồng bào đó hình như thiếu mất dây thần kinh nào đó thì phải.
Cuối cùng hết cách.
Chỉ đành không chơi với bọn nó nữa.
Quan trọng là không thể lay chuyển được bọn nó.
Ngu ngu ngơ ngơ có ngày tự chơi chết mình.
Lâm Phàm luộc trứng gà, lấy hai quả đặt trước mặt Tà Vật Công Kê, xoa nhẹ đầu nó: “Gà mái, mày giỏi lắm, cho mày hai quả này, ăn ngay cho nóng nhé.”
Đúng là một người bạn tốt.
Có sáu quả trứng mà cũng biết chia cho Tà Vật Công Kê hai quả.
Tà Vật Công Kê nhìn hai quả trứng trước mặt, nước mắt lưng tròng.
Có lẽ đây chính là người tốt.
Cốc cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên.
Mở cửa ra, họ thấy Kim Hoà Lị đang đứng bên ngoài.
“Lâm Phàm, anh đi với tôi một chuyến.” Kim Hoà Lị mỉm cười nói. Cô ta vốn rất lạnh lùng, vậy mà khi đối mặt với Lâm Phàm lại nở nụ cười. Có lẽ khi đối diện với cường giả, bản năng khuất phục đã khiến cô ta hành động như vậy.
“Có muốn ăn trứng không?” Lâm Phàm hỏi.
Kim Hoà Lị cười nhẹ: “Không cần đâu, cảm ơn anh.”
Cô ta biết thừa mấy quả trứng này là do con Tà Vật trước mặt đẻ ra. Đồ do Tà Vật đẻ ra mà cũng dám ăn, không thể không thừa nhận là anh ta quá đáng sợ.
“Tôi cũng muốn đi.” Ông Trương thì thầm.
Lâm Phàm nói: “Vậy thì đi chung luôn, xong việc chúng ta còn phải đi tuần tra nữa.”
Hai người nhanh chóng ăn xong trứng gà rồi đi theo Kim Hoà Lị.
Trong văn phòng.
Độc Nhãn Nam ngồi đó, mày nhíu chặt. Dạo này tần suất ông ta nhíu mày hơi bị cao, giữa hai hàng lông mày đã hằn sâu thành nếp nhăn, khiến người khác có cảm giác ông ta lại già đi vài tuổi.
Lúc này.
Ông ta nhìn Kim Hoà Lị, ý tứ rất rõ ràng: Tôi bảo cô gọi Lâm Phàm tới, sao giờ cả ông Trương với con gà cũng mò đến thế này, hơi bất tiện đấy.
Đối mặt với ánh mắt của Độc Nhãn Nam, Kim Hoà Lị chỉ nhún vai, tỏ vẻ tôi cũng hết cách rồi, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, không liên quan đến tôi.
“Ông Trương này, tôi có việc cần bàn riêng với Lâm Phàm, ông có thể ôm con gà mái ra ngoài đợi một lát được không?” Độc Nhãn Nam dùng giọng thương lượng.
Ông Trương dứt khoát từ chối: “Không được.”
Tà Vật Công Kê: “Cục tác!”
Nó cũng lên tiếng phản đối. Nhìn không khí nghiêm túc thế này chắc chắn là sắp bàn chuyện bí mật rồi, nó làm nội ứng đến tận bây giờ, chẳng phải là để chờ đến giây phút này hay sao?
“Lâm Phàm, cậu xem…” Độc Nhãn Nam nhìn về phía Lâm Phàm, hy vọng anh có thể khuyên ông Trương một chút. Chuyện sắp tới rất quan trọng, có ông Trương và con Tà Vật ở đây thì không tiện lắm.
Ít nhất thì ông ta nghĩ vậy.
Lâm Phàm thắc mắc: “Có chuyện gì ông cứ nói thẳng đi, việc gì tôi làm được thì chắc chắn sẽ làm.”