Haiz.
Hỏi thừa rồi.
Độc Nhãn Nam phiền muộn, đúng là do mình nghĩ nhiều rồi. Ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, quan hệ của hai người họ tốt đến thế, sao có thể dễ dàng bỏ đi được chứ.
“Cậu sẽ bảo vệ thành phố Duyên Hải, đúng không?” Độc Nhãn Nam hỏi.
Lâm Phàm đáp: “Đương nhiên rồi, đây là nhà tôi mà, tôi chắc chắn sẽ bảo vệ thành phố Duyên Hải. Nhưng có người muốn phá hoại thành phố Duyên Hải à? Ông cứ nói cho tôi biết người đó ở đâu, tôi sẽ đến nói chuyện phải trái với hắn, nếu hắn không nghe thì tôi dạy dỗ hắn một trận.”
“Để tôi hỏi xem đã.” Độc Nhãn Nam nói. Biết thế này đã gọi Hách Nhân tới rồi, có ông ấy ở đây thì nói chuyện với Lâm Phàm chắc chắn sẽ ổn hơn, cũng tiện hơn nhiều.
“Ồ.”
Lâm Phàm không hiểu lắm lời của Độc Nhãn Nam có ý gì.
Có ai muốn phá hoại thành phố Duyên Hải sao?
Chắc là không đâu nhỉ.
Con người bây giờ thân thiện thế cơ mà.
“Nếu sau này, trọng trách trên vai cậu nặng nề hơn, an nguy của cả nhân loại đều đặt lên người cậu, cậu có sẵn lòng gánh vác không?” Độc Nhãn Nam hỏi.
Kim Hoà Lị biết Lâm Phàm là bệnh nhân tâm thần, nhưng so với những bệnh nhân tâm thần khác thì anh ổn định hơn nhiều.
Nếu là trước đây, chắc chắn ông ta sẽ không bao giờ nói đến chuyện đặt hy vọng của nhân loại lên vai một bệnh nhân tâm thần.
Nhưng sau khi trải qua bao nhiêu chuyện.
Nếu hỏi ai là người mạnh nhất trong nhân loại.
Độc Nhãn Nam sẽ nghĩ ngay đến Lâm Phàm.
Lâm Phàm và ông Trương nhìn nhau, đúng lúc này, cả hai cùng nghĩ đến một bộ phim từng xem, máu nóng bỗng sôi trào. Chẳng lẽ... đây là lúc giao phó trọng trách giải cứu nhân loại cho chúng ta sao?
“Nghĩa bất dung từ!” Lâm Phàm quả quyết.
“Tốt, quả nhiên tôi không nhìn lầm cậu.” Độc Nhãn Nam khen ngợi.
Ông ta nói vậy cũng chỉ để lòng mình được an ủi đôi chút mà thôi.
Bên nước Hải Vân đã có thông tin truyền đến.
Trong điện Hải Thần có chút bất thường, lúc người của quán Hải Thần chuẩn bị tiến vào điện Hải Thần thì bị đám Tà Vật chặn đường, sau đó một cuộc chiến kịch liệt đã nổ ra.
Thiệt hại của cả bên Tà Vật lẫn các thành viên của quán Hải Thần đều rất nặng nề.
Nhưng cuối cùng họ vẫn đẩy lùi được lũ Tà Vật.
Không thể không nói, Madona lúc về già đúng là rất lợi hại, cường giả cấp Thiên Vương đã ra tay thì đám Tà Vật quèn sao có thể chống đỡ nổi, vốn dĩ không cùng đẳng cấp.
Nhưng không chỉ có điều này khiến Độc Nhãn Nam thấy nghi ngờ.
Theo tin tức truyền về, Madona đã đưa những thành viên còn lại vào điện Hải Thần, đợi rất lâu sau, cuối cùng chỉ có một mình Madona bước ra, hơn nữa ngoại hình của ông ta còn trở lại dáng vẻ thời trai trẻ.
Khi người khác hỏi những người còn lại đâu, Madona nói rằng họ đã ở lại trong điện Hải Thần để hầu hạ Hải Thần.
Còn ông ta thì nhận được sự chúc phúc của Hải Thần nên mới quay về dáng vẻ thời trẻ.
Đây là ân điển do Hải Thần ban tặng.
Khi tin tức này lan ra, người dân nước Hải Vân đang chìm trong lũ lụt đều reo hò vui sướng, dường như việc họ có một vị thần là điều vô cùng đáng để ăn mừng.
Độc Nhãn Nam phân tích một hồi.
Cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Hải Thần có tồn tại thì cũng có thể hiểu được.
Nhưng điều duy nhất không thể hiểu nổi là, các thành viên đi theo vào trong đều ở lại hầu hạ Hải Thần mà không ra ngoài, chuyện này có vấn đề rất lớn.
Trong đầu ông ta nảy ra vô số khả năng.
Nếu Hải Thần thật sự tồn tại, vậy thì những thành viên đi theo Madona vào trong có lẽ đã chết hết rồi.
Nếu Hải Thần không tồn tại, thì chính là Madona đã phát hiện ra cách để cải lão hoàn đồng, và cái giá phải trả chính là sự hy sinh của những người khác.
Còn về chuyện tất cả bọn họ đều ở lại hầu hạ Hải Thần, khả năng này là thấp nhất.
Lúc này.
Độc Nhãn Nam mỉm cười nói: “Được rồi, mọi người đi làm việc của mình đi.”
“Vâng.” Lâm Phàm đáp, rồi nhìn sang Kim Hoà Lị: “Tiền tôi mượn cô, tôi nhất định sẽ trả, cô yên tâm, tôi vẫn luôn nhớ.”
Kim Hoà Lị ngẩn người nhìn Lâm Phàm. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Lâm Phàm sẽ trả lại tiền cho mình.
Lâm Phàm nói: “Tôi mượn cô một nghìn, mượn vợ tôi một trăm, mượn Tôn Năng một trăm hai, tôi nhớ hết. Đợi đến lúc tôi có tiền, chắc chắn sẽ trả lại cho mọi người.”
“Không sao đâu.” Kim Hoà Lị khẽ cười.
Cô chưa bao giờ trông mong một bệnh nhân tâm thần sẽ trả lại tiền cho mình.
Tà Vật Công Kê mặt đực ra.
Bí mật quan trọng đâu rồi?
Giờ đầu nó cứ ong ong, hoàn toàn không hiểu nổi mấy lời vừa rồi thì có cái quái gì là quan trọng.
Lúc nãy Độc Nhãn Nam tỏ ra cảnh giác như vậy, khiến Tà Vật Công Kê tưởng thật sự có bí mật động trời gì đó không thể tùy tiện cho người khác biết.
Mẹ nó chứ.
Bị lừa rồi.
Kim Hoà Lị nghiêm túc hỏi: “Thật sự định đặt hết hy vọng lên một bệnh nhân tâm thần sao?”
“Vậy cô tìm được ai giỏi hơn cậu ta không?” Độc Nhãn Nam hỏi ngược lại.
Đúng là một câu hỏi chí mạng.
Độc Nhãn Nam nói: “Đừng nghĩ mọi chuyện tiêu cực như vậy. Thực ra nếu có thời gian, cô có thể đến tìm viện trưởng Hách của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn trò chuyện một chút, có lẽ ông ấy sẽ giúp cô hiểu thêm về các bệnh nhân tâm thần.”
“Cậu ấy và ông Trương không giống những bệnh nhân khác.”
Kim Hoà Lị trầm tư, viện trưởng Hách sao?
Nếu có cơ hội, cô nhất định sẽ đến tìm ông ấy nói chuyện thử xem.
Dưới lầu của bộ phận.
“Lâm Phàm…”