Tin này nhanh chóng lan khắp bệnh viện.
Hầu như các bác sĩ và y tá ở đây đều biết tới Lâm Phàm – khách VIP đến từ bệnh viện tâm thần, nên mọi chuyện liên quan đến cậu đều được mọi người đặc biệt quan tâm. Thế nên chẳng bao lâu, chuyện Lâm Phàm chủ động hiến tế bào gốc tạo máu để cứu một cô bé bị bệnh máu trắng, thậm chí kết quả tương thích thành công, đã được ai cũng tỏ tường.
Rất nhiều người vì việc này mà cảm thấy vô cùng vui mừng.
Vị bác sĩ chủ nhiệm khoa cấp cứu, người vẫn thường phụ trách chính các ca phẫu thuật cứu Lâm Phàm, vừa nghe tin liền ưỡn ngực đầy đắc ý, nói: "Các người thấy chưa? Mỗi lần Lâm Phàm tới đây đều do tôi cứu hắn, nếu không phải tay nghề của tôi cao, chỉ cần tôi sơ suất một lần thôi thì cái mạng nhỏ của cậu ta toi rồi, như vậy thì lấy ai hiến tế bào gốc tương thích với cô bé kia đây. Cho nên mới nói, tay nghề cao siêu này của tôi không chỉ cứu một mình hắn, mà là cứu được cả hai mạng người đấy."
Trông thấy ánh mắt sùng bái của các đồng nghiệp xung quanh, tâm trạng của vị bác sĩ chủ nhiệm này tốt lên hẳn. Ông ta vung tay lên nói, bữa khuya trực đêm nay tôi bao, mỗi người một phần gà Cung Bảo, cộng thêm một phần canh cà chua trứng.
Phó viện trưởng Lý cũng đắc ý vô cùng, ông mở điện thoại, lướt vào trang cá nhân rồi đăng một dòng trạng thái:
« Hôm nay bệnh viện có một tin vui, cô bé bảy tuổi mắc bệnh máu trắng cuối cùng cũng tìm được người có tủy tương thích, mà người hiến tế bào gốc cho bé chính là bệnh nhân của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, một bệnh nhân rất đặc biệt, mấy năm qua đã vô số lần nhập viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.
Đã từng có người đề xuất với tôi, liệu có thể từ chối tiếp nhận bệnh nhân tâm thần hay không, tôi đã dứt khoát trả lời: Không.
Đã từng có người gây áp lực cho tôi, họ nói bệnh nhân tâm thần tự làm hại mình, cứ nằm viện mãi là lãng phí tài nguyên xã hội, nếu tôi tiếp tục dung túng cho họ thì đừng mong giữ được cái ghế phó viện trưởng này nữa.
Đối mặt với áp lực đó, tôi đã kiên định đáp lại: Tôi không sợ. (Sắp tới tôi sẽ được đề bạt lên làm viện trưởng)
Tôi nói những lời này không có ý gì khác, mà chỉ muốn nói cho mọi người biết, một khi đã khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, chúng ta không nên có bất kỳ cái nhìn phân biệt đối xử nào với bệnh nhân, mà phải xem họ như người nhà của mình.
Nếu không có sự kiên trì đương đầu với áp lực của tôi bấy lâu nay, thì sẽ không có tin vui như ngày hôm nay.
Tôi tự hào và hãnh diện về hành động của chính mình. Tôi nhất định sẽ tiếp tục cố gắng. »
Phó viện trưởng Lý hài lòng đọc đi đọc lại mấy lần đoạn văn mình vừa viết rồi mới nhấn nút đăng.
Sau đó, ngón tay cái theo thói quen làm mới lại trang.
Một giây!
Hai giây!
Năm giây!
Chủ nhiệm khoa sản Vương: Hay! Hay! Hay!
Chủ nhiệm khoa vô sinh Thân: Đỉnh! Đỉnh! Đỉnh!
Chủ nhiệm bệnh viện chỉnh hình Trương: Phó viện trưởng Lý đẹp trai quá!
Thần Buôn Lậu Ấn Độ: Tinh thần của Phó viện trưởng Lý rất đáng để chúng ta học tập!
Hách Nhân - Lão điên ở Thanh Sơn: Ở thêm mấy ngày?
Phó viện trưởng Lý lướt qua một loạt bình luận bên dưới, mặt mày tươi rói, lòng vui như mở hội.
Chỉ là khi nhìn tới bình luận của Viện trưởng Hách thì ông liền nhíu mày.
Ngón tay trượt xuống, nhấn xóa bình luận của đối phương.
Sau đó ông vào mục cài đặt riêng tư, chặn không cho Viện trưởng Hách xem bài viết của mình nữa.
Xong!
Phó viện trưởng Lý làm mới lại trang cá nhân, bây giờ chỉ còn lại những bình luận tung hô mà thôi.
Tâm trạng của ông hôm nay quả là tuyệt vời.
Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn!
Viện trưởng Hách lướt vòng bạn bè, phát hiện ra hành vi “lật mặt” của Phó viện trưởng Lý thì cảm thấy rất không vui: "Cái gã này đúng là đáng ghét thật, bình thường mở miệng ra là anh hai, anh hai ngọt xớt, thế mà bây giờ lại dám block mình."
Lâm Phàm rõ ràng là người của bệnh viện tâm thần.
Lẽ ra bên Phó viện trưởng Lý phải báo tin cho Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn để họ là người đầu tiên ra thông cáo mới đúng, giờ thì hay rồi, lại bị bên bệnh viện đa khoa nẫng tay trên.
Cục tức này nuốt không trôi.
Viện trưởng Hách ngồi trước máy tính, mở một file Word, hai tay đặt trên bàn phím, trầm tư một lát.
« Thành Tựu Trị Liệu Vượt Bậc Của Bệnh Viện Tâm Thần Thanh Sơn »
Đúng là một tiêu đề hoàn hảo!
Mười ngón tay của Viện trưởng Hách lướt như bay trên bàn phím, ông đã chờ cơ hội này quá lâu rồi, nếu không lập tức đăng bài ca ngợi công lao của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn một phen thì chẳng phải bao nhiêu tóc bạc trên đầu ông mọc oan uổng rồi sao?
Dám cướp công của ông à? Hừ! Lâm Phàm là người của lão tử đấy!
…
Tại bệnh viện đa khoa lúc này.
Lâm Phàm cùng Trương lão đầu ngồi xếp bằng trên giường, ngơ ngác nhìn lon Coca-Cola và Sprite trong tay.
"Đây không phải Coca-Cola, khó uống quá."
"Đây không phải Sprite, khó uống quá."
"Tôi muốn uống Coca-Cola."
"Tôi muốn uống Sprite."
Trương Hồng Dân ngồi ngoan ngoãn một bên, không dám hó hé nửa lời, xem ra hai người lại lên cơn rồi, rõ ràng thứ đang uống chính là Coca-Cola và Sprite, nhưng họ lại cứ khăng khăng không phải.
Cô y tá trực ban vẫn đứng ngoài cửa, cô nghe không sót một lời nào nhưng không dám tùy tiện vào bắt chuyện.
Bác sĩ đã đặc biệt dặn dò cô, bệnh nhân nói cái gì thì chính là cái đó, cô đừng tranh cãi hay lý sự với họ, cứ im lặng quan sát là được.
Trương lão đầu chọc chọc vào bắp chân Lâm Phàm, vừa uống một ngụm Sprite vừa chỉ vào gã một mắt, nói: "Hắn thật sự là một người tốt."
"Tại sao?" Lâm Phàm hỏi.