"Hắn không lấy đồng hồ của tôi, còn cho chúng ta tiền nữa." Trương lão đầu âu yếm vuốt ve chiếc đồng hồ trên cổ tay, đây là thứ ông đã bỏ ra rất nhiều tiền mới mua được, dù chiếc Rolex này thỉnh thoảng hơi dở chứng nhưng ông vẫn quý nó như báu vật.
"Vậy thì hắn đúng là người tốt." Lâm Phàm gật gù đồng tình.
Hai người lại ùng ục cụng lon.
Độc Nhãn Quái nói: "Lúc nãy cậu đã hứa sẽ kể cho tôi nghe chuyện của cậu, giờ nói được chưa?"
"Được." Lâm Phàm gật đầu.
"Cậu thật sự đã dùng điện giật để kích thích cơ thể mình sao? Lúc đó cậu cảm thấy thế nào?" Độc Nhãn Quái hỏi, gã đã xem qua hồ sơ mà viện trưởng Hách tổng hợp. Mấy lần “nghịch ngu” mà vẫn không chết kia, chắc chắn có vấn đề.
Lâm Phàm ngẫm nghĩ rồi thật thà đáp: "Cũng không có cảm giác gì đặc biệt, chỉ thấy tê tê, ê ẩm, choáng váng, nói năng không rành mạch thôi."
"Tại sao cậu lại muốn làm như vậy?" Độc Nhãn Quái truy hỏi.
"Tôi muốn tu luyện mà." Lâm Phàm nghiêng đầu nhìn Độc Nhãn Quái, "Hiệu quả rất tốt, sau đó được ông ấy châm cho vài kim thì lại càng thấy khoan khoái hơn. Ông bị ông ta châm hai lần rồi, chẳng lẽ ông không thấy thoải mái chút nào à?"
Độc Nhãn Quái nhìn thẳng vào mắt Lâm Phàm như muốn xem hắn có nói dối không, rồi lại liếc sang Trương lão đầu, một lúc lâu sau gã mới thở dài một hơi.
Quả nhiên là gã đã nghĩ nhiều rồi.
Giao tiếp với bệnh nhân tâm thần đúng là khó thật, gã cảm thấy mình không nên truy hỏi họ nữa, cứ tiếp tục thế này cũng chẳng moi ra được thông tin gì.
Năm mươi vạn kia Độc Nhãn Quái không để trong lòng, thôi thì cứ coi như của đi thay người, sau này hiểu ra là được.
Độc Nhãn Quái chán nản quay mặt đi, không muốn nói thêm lời nào với một già một trẻ này nữa.
Trời dần tối.
"Lão Trương, ông có đói không?" Lâm Phàm hỏi.
Trương lão đầu xoa bụng, "Hơi đói rồi."
"Vậy chúng ta ra ngoài ăn cơm đi." Lâm Phàm háo hức đề nghị.
"Được."
Hai người nhanh chóng xuống giường, xỏ giày rồi đi thẳng ra cửa. Vừa hay cô y tá trực bên ngoài có việc phải vào nhà vệ sinh nên không kịp ngăn hai người họ lững thững rời khỏi phòng bệnh.
Độc Nhãn Quái chỉ nhìn hai người rời đi mà không ngăn cản. Gã cầm điện thoại lên, nhắn tin vào group chat: "Mai tôi về. Đêm nay các cậu chia tổ tuần tra trong thành phố, bốn người một đội, thấy tà vật thì giết không tha."
Lâm Phàm và Trương lão đầu thân thiết nắm tay nhau, thong thả đi trong hành lang bệnh viện.
Một chàng trai trẻ đến bệnh viện thăm người thân, tình cờ trông thấy cảnh này thì trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Anh nghĩ đến hồi còn bé, cha cũng nắm tay dắt mình đi như vậy, tiếc là sau này anh lớn lên, cha thì già đi, chẳng còn thân thiết nắm tay nhau như thuở nhỏ nữa.
"Con trai, sao thế?" Ông lão mặc đồ bệnh nhân thấy con trai đang đi bên cạnh đột nhiên ngẩn người dừng lại, bèn vội hỏi.
Chàng trai đáp: "Cha, chúng ta nắm tay đi. Từ giờ con sẽ dắt cha đi dạo như thế này nhé."
Ông lão bệnh nhân nghe vậy thì ngây người, nhưng rồi nhanh chóng phản ứng lại, ông vui vẻ cười nói: "Được lắm, hai cha con ta sẽ nắm tay nhau đi dạo."
"Vâng."
Một hình ảnh ấm áp chợt hiện ra.
Tất cả đều là nhờ công của Lâm Phàm và Trương lão đầu.
Mà lúc này, một già một trẻ kia lại đang đứng ở sảnh bệnh viện, ngơ ngác nhìn quanh.
"Chúng ta đi ăn ở đâu đây?"
"Không biết nữa."
"Vậy cứ đi thẳng về phía trước xem sao."
"Được."
…
Trong một khu rừng nhỏ cách bệnh viện không xa.
Xoạt!
Một bóng đen lóe lên.
Một con rắn nhỏ dài hơn một mét đang quấn mình trên cành cây, thân mình vằn vện đen đỏ xen kẽ, vảy rắn lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, đôi mắt to bằng hạt đậu đang nhìn chằm chằm về phía trước.
Nó liên tục lè lưỡi, phát ra tiếng "tè tè" nghe mà rợn tóc gáy.
Nếu có cường giả nào ở thành phố Diên Hải nhìn thấy con rắn này, chắc chắn sẽ nhận ra đây là tà vật cấp hai - Huyền Xà, một loài máu lạnh vô cùng tàn nhẫn và khó đối phó. Bình thường ba bốn người cùng cấp cũng chưa chắc là đối thủ của nó.
Loài Huyền Xà này chuyên ẩn mình trong bóng tối để quan sát con mồi, sau đó tung một đòn cắn chết, vì độc tố của nó cực mạnh.
Huyền Xà hiện tại đang cực kỳ tức giận. Nó rất ghét những tà vật khác loài có thể thu nhỏ cơ thể. Vốn dĩ mặt mũi đứa nào đứa nấy đều gớm ghiếc, hung tợn, nhưng sau khi thu nhỏ lại thì biến thành những loài mà con người cho là đáng yêu.
Sau đó, bọn chúng sẽ lợi dụng sự yêu thích của con người để trốn tránh sự truy sát của các cường giả, rất khó bị phát hiện.
Nhưng Huyền Xà thì không làm được. Vận may của nó quá tệ, sau khi thu nhỏ, nó chủ động đi tìm con người, cứ ngỡ sẽ được chào đón, yêu thích. Ai ngờ dù đã biến nhỏ nhưng cái dáng dài ngoằng, không chân của nó vẫn dọa cho lũ người sợ chết khiếp, la oai oái, thậm chí còn vác gậy gộc ra đập nó túi bụi.
Về sau ngẫm lại, nó rút ra kết luận là phải đi tìm những kẻ gan dạ hơn. Nào ngờ mấy tên đó vừa thấy nó đã chảy nước miếng, còn bảo tối nay có món canh rắn.
Huyền Xà tức muốn điên lên!
"Lũ người ngu xuẩn, không nhận ra ta đáng yêu đến thế nào sao?"
Lần này nó trốn vào khu rừng gần một bệnh viện, lặng lẽ chờ đợi cơ hội.
Nó thấy có một người phụ nữ thỉnh thoảng lại kéo một người đàn ông khác vào sâu trong rừng, không lâu sau chỗ họ lại phát ra những âm thanh trầm thấp.
Ưm a ~ ưm a ~
Tiếng gì nghe lạ hoắc