Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 55: CHƯƠNG 55: ĐẬU MÁ! ĐÃ BẢO TA ĐÁNG YÊU RỒI MÀ!

Ngoài bìa rừng.

Một người phụ nữ trạc ngoài ba mươi đang đứng tựa vào cây, ra vẻ lả lơi. Nàng ta liếc mắt đưa tình với bất kỳ người đàn ông nào đi qua, dưới ánh đèn mờ ảo trông cũng có chút phong vị.

Cả Lâm Phàm lẫn ông cụ Trương đều đói meo.

Bọn họ đã đi một quãng rất xa mà vẫn không tìm được chỗ nào để ăn.

"Xin chào, cho hỏi ở đâu có đồ ăn không ạ? Chúng tôi đói quá." Lâm Phàm thấy người phụ nữ kia vẫy tay gọi họ lại, ngỡ rằng đối phương muốn giúp đỡ nên liền bước tới hỏi thăm.

Người phụ nữ liếc mắt đánh giá Lâm Phàm và ông cụ Trương từ đầu đến chân, sau đó cười tủm tỉm nói: "Đói bụng à? Lát nữa chị đây đảm bảo cho các cưng ăn no căng bụng luôn. Đi theo chị nào, ba người mình cùng chơi sẽ high lắm đấy."

"Chị lấy rẻ thôi, hai người 200 tệ."

Lâm Phàm và ông cụ Trương nhìn nhau, gãi đầu bối rối: "Chúng tôi không có tiền."

"Rẻ thế mà còn chê à? Thôi được rồi, thấy chú em cũng đẹp trai sáng sủa, chị đây bớt cho. Chú em 50 tệ, còn ông cụ này thì phải 80, tổng cộng 130 tệ, chịu chưa?" Người phụ nữ chu môi, sáp lại gần Lâm Phàm.

"Chúng tôi không có tiền." Lâm Phàm lặp lại.

"Chúng tôi đói bụng." Ông cụ Trương vội vàng bổ sung.

Người phụ nữ sững người, thấy vẻ mặt của họ không giống đang đùa, nàng ta liền đổi sắc mặt, gắt gỏng: "Không có tiền thì lượn tới đây làm gì?"

Lâm Phàm bình tĩnh đáp: "Tôi thấy chị vẫy tay, tưởng chị sẽ giúp nên mới lại đây."

"Đúng vậy đó, cô đừng giận nha, tụi tôi không phải người xấu đâu." Ông cụ Trương rụt cổ lại, sợ sệt nói.

Người phụ nữ cảm giác như có cả đàn quạ bay qua đầu, phiền chết đi được, hai tên này bị thần kinh à?

Đúng lúc đó, dưới ánh đèn yếu ớt hắt ra từ cột điện gần đấy, nàng ta tình cờ thấy một sợi vòng cổ giống hệt nhau trên cổ hai người, một già một trẻ, bèn tò mò cầm lên xem.

Hả?

"Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn..."

"Hai người là bệnh nhân tâm thần?" Nàng ta hụt chân, hoảng sợ lùi lại mấy bước.

Lâm Phàm và ông cụ Trương ăn ý lắc đầu quầy quậy: "Chúng tôi không phải bệnh nhân tâm thần."

"Vòng cổ đeo lủng lẳng trên cổ thế kia mà còn bảo không phải à?" Nàng ta kinh hãi, không ngờ mình tùy tiện vẫy khách mà lại vớ phải hai tên điên.

Kinh khủng quá.

"Người nhà các người đâu?"

Người phụ nữ “bán hoa” tò mò hỏi. Thật ra, ngoài sự sợ hãi, trong lòng nàng ta cũng rất đồng cảm với những người bị bệnh tâm thần. Bọn họ về cơ bản đều rất đáng thương, đi đâu cũng bị kỳ thị. Người ta tránh họ như tránh tà đã đành, nhiều kẻ còn buông lời chế nhạo, thậm chí là đánh đập họ.

Những kẻ đó lấy việc làm bẽ mặt bệnh nhân tâm thần làm niềm vui.

Nói đúng hơn là lấy nỗi đau của người khác làm trò tiêu khiển cho mình.

Nàng ta từng tận mắt chứng kiến một lần, có một gã thanh niên bắt nạt một nữ bệnh nhân tâm thần. Gã giật lấy con gấu bông mà cô gái luôn ôm khư khư như con mình rồi xé nát.

Khi thấy cô gái cố giằng lại, gã còn xô ngã cô, rồi phá lên cười ha hả khi thấy cô quỳ rạp dưới đất, vừa gào khóc vừa cố nhặt nhạnh từng mảnh vải vụn vương vãi.

Kết quả thì sao? Nữ bệnh nhân kia bị kích động đến phát điên, lao lên dùng hết sức bình sinh xé toạc miệng gã thanh niên. Máu chảy lênh láng, cảnh tượng kinh hoàng đó khiến nhiều người chứng kiến phải nôn ọe tại chỗ.

...

"Anh ấy là người nhà của tôi."

"Ông ấy là người nhà của tôi."

Lâm Phàm và ông cụ Trương đồng loạt chỉ tay vào đối phương, sau đó nhìn nhau cười toe toét, nụ cười rạng rỡ.

Người phụ nữ thở dài, đành rút ra 100 tệ đưa cho Lâm Phàm: "Cầm lấy, coi như chị mời hai người một bữa. Ngay trước cửa bệnh viện có một quán ăn nhanh, cứ đưa tiền cho nhân viên rồi bảo mình đói, họ sẽ bán đồ ăn cho."

"Chúng tôi không cần tiền." Lâm Phàm lắc đầu.

Ông cụ Trương cũng vội hùa theo: "Đúng, chúng tôi không cần tiền."

Lâm Phàm nhìn người phụ nữ trước mặt rồi nói: "Tôi nhìn ra mà, chị còn cần tiền hơn chúng tôi."

Ả bán hoa bật cười: "Sao chú em nhìn ra được hay vậy? So với hai người, chị đây kiếm tiền dễ hơn nhiều. Cầm đi, đừng khách sáo với chị. Tình cờ gặp nhau, lại nói chuyện được nhiều như vậy cũng là duyên phận."

Xào xạc!

Một âm thanh rất nhỏ đột nhiên vang lên.

Người thường căn bản không nghe thấy, mà có nghe thấy thì cũng chỉ tưởng là tiếng gió thổi lá cây.

"Trên kia có cái gì đó." Lâm Phàm chỉ vào cành cây cách đó không xa.

Ông cụ Trương nghe vậy bèn ngẩng đầu lên: "Tôi không thấy, là cái gì vậy?"

Người phụ nữ cũng tò mò nhìn theo, trời tối đen như mực, chẳng thấy được gì.

Lâm Phàm chậm rãi đi vào trong rừng, nhặt một hòn đá lên, nhắm ngay ngọn cây rồi ném mạnh.

Vút!

Vài chiếc lá rơi xuống, nhưng ngoài ra chẳng có gì khác.

Huyền Xà giật nảy mình. Nó vốn đang quấn mình trên cành cây, không ngờ tên nhân loại kia lại dám ném đá về phía nó.

Bộ không biết ta là tà vật Huyền Xà hay sao?

Nếu không phải sợ mất đi chỗ ẩn nấp tuyệt vời này, nó đã lao ra nuốt chửng tên nhân loại đó rồi.

Lâm Phàm thấy có thứ gì đó đang quấn trên cành cây, hơn nữa còn tỏa ra ác ý với hắn, vì vậy lại nhanh chóng nhặt một hòn đá khác lên ném tới.

Vẫn không trúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!