Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 563: CHƯƠNG 563: GIẢI QUYẾT GỌN LẸ THẾ NÀY À?

"Đội trưởng lịch sự ghê."

"Cảm động rớt nước mắt luôn."

"Ai nói cho tôi biết với, rõ ràng là quỷ dị mà, sao xem đến đoạn này tôi lại mắc cười thế nhỉ?"

Vì chưa từng tận mắt thấy quỷ dị nên trong đầu họ, hình ảnh của chúng cực kỳ kinh khủng.

Nhưng tình huống hiện tại thì họ chưa bao giờ nghĩ tới, nó hoàn toàn phá vỡ nhận thức của họ.

Lúc này, Boss vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc theo dõi, nhưng tình huống vừa rồi đúng là không thể tin nổi đối với gã.

"Các cậu làm được thế không?"

Gã thắc mắc.

Mấy nhân viên xung quanh trông lúng túng, thầm nghĩ: Đại ca ơi, đây đâu phải chuyện người thường làm được! Cái thứ đó là quỷ dị đấy, dùng tay bịt mồm nó lại á? Nói thật là xưa nay chưa từng nghe, chưa từng thấy bao giờ.

"Sếp, tôi nghĩ đây không phải chuyện người thường làm được đâu ạ."

Đại ca đã hỏi thì tất nhiên họ phải trả lời đàng hoàng rồi.

Đúng là biết rồi còn cố hỏi.

"Quả nhiên là vậy." Boss cảm thán.

Tại hiện trường.

Gã hề quỷ dị âm u hỏi: "Mày làm sao phát hiện ra tao?"

Nó rất hoang mang. Nó đã trốn rất kỹ, tự tin rằng tuyệt đối không thể bị phát hiện.

Nhưng bây giờ.

Đối phương vừa gặp đã ngồi xổm trước mặt nó, nắn bóp mặt nó, rồi nói thẳng toẹt "Mày cử động đi, tao biết là mày rồi". Vốn định lừa người, ai ngờ lại bị người ta vạch mặt.

Theo kịch bản của nó, nó sẽ vui vẻ đùa giỡn với con người, tạo ra không khí kinh hoàng, khiến đối phương chết trong sợ hãi và tuyệt vọng. Cảm giác đó chắc chắn sẽ rất tuyệt.

Nhưng bây giờ thì sao...

Tất cả đã trật lất so với kế hoạch của nó.

Lâm Phàm trả lời: "Mùi của mày."

"Mùi gì?"

Gã hề quỷ dị không ngờ đối phương lại nói đến mùi, nó giơ tay lên, hít hít người mình, dường như muốn tìm xem rốt cuộc là mùi gì.

Gã hề tàn nhẫn này đã giết vô số người, nhưng chưa bao giờ gặp phải loại người như kẻ trước mắt.

Gã hề quỷ dị cười khà khà.

Rồi biến mất không tăm tích ngay trước mặt Lâm Phàm.

"Biến mất rồi."

Anh chàng đầu trọc nhìn quanh quất tìm bóng dáng gã hề, nhưng chẳng thấy đâu, chỉ nghe thấy tiếng cười quái gở vang vọng khắp nơi.

"Năng lực ảo thật đấy." Lâm Phàm khen.

Anh chàng đầu trọc nói: "Nó đi đâu rồi?"

"Tôi biết rồi, cậu đi theo tôi. Mùi của nó nồng nặc lắm, tôi biết nó sẽ xuất hiện ở đâu." Lâm Phàm mỉm cười, vẻ tự tin như đã nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay, dẫn anh chàng đầu trọc đi sâu vào trong.

Trong nhà vệ sinh, ánh đèn chớp tắt liên hồi.

Cánh cửa hé mở, bên trong vọng ra tiếng "két két", khiến bầu không khí vốn đã rùng rợn càng thêm kinh dị.

Lâm Phàm dường như đã biết trước gã hề đang ở đâu.

Rầm một tiếng.

Cậu thẳng tay đẩy cửa, nhìn thấy gã hề đang cúi đầu đứng trên bồn cầu, tò mò hỏi: "Mày chạy vào đây làm gì?"

Gã hề đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ không thể tin nổi.

Trông như thể chính nó mới là người gặp ma.

Là một quỷ dị, nó nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay. Trước đây, luôn là nó đi săn lùng những con người đang sợ hãi trốn chạy, chơi trò mèo vờn chuột rồi kết liễu họ trong sự kinh hoàng.

"Lâm Phàm, diệt nó nhanh đi, quỷ dị phải bị trừ khử!" anh chàng đầu trọc nói.

Anh ta hoàn toàn ngơ ngác.

Không thể hiểu nổi rốt cuộc Lâm Phàm đã tìm ra bằng cách nào. Nếu nói là dựa vào mùi hương để tìm thì đúng là ảo ma canada, vì đến giờ anh ta vẫn chẳng ngửi thấy mùi gì đặc biệt từ gã hề cả.

Gã hề quỷ dị bực tức nhìn anh chàng đầu trọc, gầm lên một tiếng giận dữ, nhe nanh múa vuốt lao về phía anh ta.

Đối với nó, cái tên trước mặt này có thể bỏ qua, nhưng kẻ cầm điện thoại đòi diệt nó thì phải chết.

Ngay lúc gã hề lao tới, một bàn tay của Lâm Phàm vỗ vào nó. "Bốp!" một tiếng, gã hề lập tức bay đi như diều đứt dây, đập mạnh vào vách ngăn nhà vệ sinh. "Rầm!" một tiếng, cơ thể nó vỡ tan thành từng mảnh rồi biến mất vào hư không.

"Yên tâm, tôi đã nói sẽ bảo vệ cậu mà." Lâm Phàm vỗ vai anh chàng đầu trọc, mỉm cười an ủi.

Hả?

Anh chàng đầu trọc từ từ quay đầu nhìn về phía vách tường, mặt nghệt ra, hoàn toàn không hiểu chuyện quái gì vừa xảy ra.

"Xong... xong rồi á?"

Anh ta vẫn còn hơi choáng.

Kết thúc nhanh quá, anh ta còn chưa kịp định thần lại.

Lâm Phàm nói: "Ừ, xong rồi. Nó yếu xìu à, không lợi hại như tôi tưởng. Nếu nó không tấn công cậu thì tôi còn định nói chuyện với nó thêm chút nữa, hỏi xem tại sao nó lại đi hại người."

Trong phòng livestream, tất cả đều im phăng phắc.

Rất nhanh sau đó, màn hình ngập tràn dấu chấm hỏi.

"Ai đó giải thích cho tôi chuyện gì vừa xảy ra được không???"

"Tôi đã chuẩn bị sẵn khăn giấy rồi, mà ông anh lại cho tôi xem cái này á?"

"Vãi, đó là quỷ dị đấy nhé, mà giải quyết gọn lẹ vậy luôn? Nhanh quá tôi còn chưa kịp load."

"Pro vãi!"

Độ hot của buổi livestream bùng nổ ngay tức khắc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!