Đúng là không ai ngờ được lại có thể bá đạo đến mức này.
Sếp vẫn luôn theo dõi livestream, chỉ tay vào màn hình, kinh ngạc hỏi: "Rốt cuộc cậu ta làm thế quái nào vậy?"
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Câu hỏi này thật sự không tài nào trả lời nổi.
Sao con quỷ dị đó lại chết dễ dàng như vậy được chứ?
Chỉ một cái tát thôi ư?
Khi đối phó với quỷ dị, bọn họ luôn phải vũ trang đến tận răng, mỗi trận chiến không biết tốn bao nhiêu đạn dược mới tiêu diệt nổi chúng.
Bên trong nhà hát xiếc.
Khi con quỷ dị tan biến, bầu không khí khủng bố cũng theo đó mà biến mất, mọi thứ trở lại bình thường. Mấy bóng đèn chớp tắt như thể đã được ai đó sửa xong, chiếu sáng cả phòng vệ sinh.
Nhiệt độ cũng dần tăng lên, không còn cảm giác lạnh buốt như lúc trước nữa.
Ở bên ngoài, Trương Hồng và đồng đội cũng đã trợn tròn mắt tự bao giờ. Đối với họ, cảnh tượng vừa diễn ra trên livestream cứ như một giấc mơ.
Họ nhìn nhau, có bao lời muốn nói nhưng nhất thời lại chẳng biết mở miệng thế nào.
"Ra rồi."
Có người kêu lên.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về hai bóng người đó.
Lâm Phàm bước ra với vẻ mặt bình thản, đối với anh, mọi chuyện đều hết sức bình thường, chẳng có gì đặc biệt cả.
Còn gã đầu trọc thì mặt mày hớn hở, như thể vừa trải qua chuyện gì kinh thiên động địa lắm, tay cầm điện thoại vẫn còn run run.
Đối với cậu ta, cậu ta chính là người chứng kiến toàn bộ sự việc. Cậu ta chưa bao giờ tưởng tượng được việc giải quyết quỷ dị lại đơn giản đến thế. Rõ ràng là rất nguy hiểm, rất đáng sợ, nhưng cuối cùng lại an toàn đến lạ, chẳng có chút rủi ro nào.
Mà con quỷ dị kia trông rõ là khủng bố, ai ngờ lại yếu xìu, bị một tát bay màu luôn.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, cậu ta thề sẽ không bao giờ tin.
Trương Hồng nhìn Lâm Phàm với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa kính nể. Quá đỉnh! Qua livestream, cậu ta có thể cảm nhận được tình hình lúc đó nguy hiểm đến mức nào.
Thằng Hề quỷ dị đó trông cực kỳ nguy hiểm.
Vậy mà chỉ một cái tát đã khiến nó nổ tung.
Quá ngầu!
Lâm Phàm nói: “Không vất vả gì đâu, cũng thú vị, nhưng nó không thân thiện lắm.”
Nếu là trước đây, Trương Hồng chắc chắn sẽ nghĩ thầm, Lâm Phàm đúng là biết cách ra vẻ.
Nhưng bây giờ…
Cậu ta biết anh không chỉ ra vẻ, mà là trâu bò thật sự.
Các thành viên của bộ phận hành động thành phố W đều đã thay đổi cách nhìn về Lâm Phàm. Trước đây họ cho rằng anh là một thanh niên thích làm màu, nhưng khi chứng kiến thực lực của anh, họ mới biết anh đúng là một cao thủ thứ thiệt.
Trương Hồng nói: "Lãnh đạo, lũ quỷ dị này con nào cũng không thân thiện đâu, tay chúng nó đều nhuốm đầy máu người. Nếu lần sau gặp lại, tôi hy vọng lãnh đạo có thể ra tay dứt khoát giết chết chúng, như vậy chúng ta có thể cứu được nhiều người hơn.”
“Được.” Lâm Phàm mỉm cười đáp.
Đối với Trương Hồng, cậu ta cảm thấy vị lãnh đạo này rất tốt bụng và dễ gần.
Cảm giác thật tuyệt.
Với sự hỗ trợ của nhà nước, đoạn livestream tiêu diệt quỷ dị đã tạo ra một làn sóng chấn động.
‘Tổ trưởng tổ Viêm Hoàng ra tay, Thằng Hề quỷ dị cấp ác linh bị một tát nổ tung tại chỗ.’
Dáng vẻ của Lâm Phàm.
Lời nói của Lâm Phàm.
Phong cách của Lâm Phàm.
Lập tức trở thành hiện tượng mạng.
Vài ngày sau.
Lâm Phàm rất bận rộn, ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Nhưng đối với anh, điều này lại rất thú vị vì anh được ngắm nhìn nhiều cảnh đẹp mà trước đây chưa từng thấy.
Anh đã gặp rất nhiều loại quỷ dị.
Hung linh, ác linh, tà linh.
Trong khoảng thời gian gần đây, anh đã tiêu diệt một vài tà linh. Thái độ của anh đối với lũ quỷ dị cũng dần thay đổi, từ tò mò ban đầu chuyển sang tức giận.
Lý do rất đơn giản.
Một ngôi làng bị tà linh xâm chiếm, dân làng thậm chí còn không có cơ hội chạy trốn, tất cả đều bị tà linh giết chết một cách dã man.
Khi anh đến nơi, nhìn thấy xác chết la liệt trên mặt đất, ánh mắt anh đã thay đổi. Đặc biệt là khi con tà linh xuất hiện bên cạnh, lượn lờ xung quanh anh với vẻ hung hãn, như thể có thể dịch chuyển tùy ý trong không gian.
Cuối cùng, Lâm Phàm không nhịn được nữa, tung ra một đấm. Nếu dùng thuật ngữ khoa học hiện đại để mô tả, thì cú đấm đó đã khiến không gian sụp đổ, trực tiếp bị đánh cho tan nát.
Về phần con tà linh…
Bốc hơi hoàn toàn.
Có lẽ nó đã tan thành tro bụi, lơ lửng giữa đất trời.
Sếp vô cùng phấn khích. Ông đã đối mặt với vô số quỷ dị, nếu gặp phải hung linh hay ác linh thì vẫn có thể dùng chiến thuật biển người để tiêu diệt, nhưng nếu đụng phải tà linh thì đúng là bó tay toàn tập.
Nhưng bây giờ… Mọi chuyện đã có thể giải quyết.
Nhân loại cuối cùng cũng có được sức mạnh đỉnh cao để đối phó với tà linh.
Mặc dù chỉ có một người.
Nhưng so với các quốc gia khác, họ đã may mắn hơn rất nhiều rồi, thế là đủ.
Tiểu Hạng là kỹ thuật viên của một công ty. Mỗi ngày sau khi tan làm, cậu đều lướt tin tức. Sự xuất hiện của lũ quỷ dị đã phá vỡ cuộc sống yên bình trước đây của mọi người.
Nhưng dưới sự kiểm soát mạnh mẽ của nhà nước, trật tự xã hội vẫn chưa hề rối loạn.
Người cần đi làm vẫn phải đi làm.