Nếu xui xẻo đụng phải mấy thứ quỷ dị thì chỉ có thể tự trách mình số nhọ. May mà vận khí của mọi người cũng không đến nỗi quá tệ, xác suất chạm trán chúng cũng thấp y như trúng xổ số vậy.
Lúc này, các kênh tin tức đều đồng loạt đưa tin về việc tổ trưởng tổ Viêm Hoàng đích thân dẫn đội đi tiêu diệt quỷ dị.
Hung linh!
Ác linh!
Tà linh!
“Đỉnh thật!”
Tiểu Hạng không khỏi trầm trồ thán phục, không ngờ đất nước lại có một cao thủ bá đạo như vậy. Một cảm giác an toàn khó tả dâng lên trong lòng cậu, nghĩ đến tình hình hỗn loạn ở nước ngoài, cậu lại càng cảm thấy mình thật may mắn.
Bởi vì những thứ quỷ dị đang xuất hiện trên toàn cầu.
Rất nhiều người đều mong mỏi được sống trong một quốc gia hùng mạnh.
Cậu liền chia sẻ mấy tin tức này vào nhóm chat cho bạn bè cùng xem.
Gần nửa tiếng sau.
Cậu xoa xoa thái dương, cảm thấy hơi mệt và buồn ngủ. Tắm rửa xong, cậu lập tức ngả lưng xuống giường, cầm điện thoại lên định vào nhóm chém gió một lúc.
Cả nhóm đều là bạn học thời đại học của cậu.
Quan hệ rất thân thiết.
Một vài người đã ra nước ngoài.
Số còn lại thì ở lại trong nước.
“Ồ!”
Vừa mở nhóm chat, cậu đã thấy thông báo nhảy lên 99+.
“Sôi nổi dữ vậy?”
Tiểu Hạng ngạc nhiên. Bình thường cả nhóm chỉ chém gió vài câu rồi lặn mất tăm, hôm nay đúng là lạ thật.
Cậu kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện.
Dần dần.
Cậu phát hiện ra ngọn nguồn vấn đề bắt đầu từ mấy tin tức mà cậu đã gửi.
Đặc biệt là Ngô Khải, anh ta cứ liên tục bình luận trong nhóm.
Ngô Khải: ‘Tin tức kiểu này nhìn qua là biết fake rồi, thế mà cậu cũng share cho được.’
Ngô Khải: ‘Này bạn Hạng, cậu chịu khó dùng não tí đi chứ, đừng có mù quáng tin tất cả mọi thứ như thế. Mà thôi tôi cũng hiểu, tình hình trong nước các cậu mà, toàn tốt khoe xấu che thôi. Nhưng không ngờ cậu lại tin sái cổ mấy cái tin vịt này đấy.’
Ngô Khải: ‘May mà tôi ở lại nước Phổ, không về nước, chứ không thì chẳng biết bây giờ mình ra nông nỗi nào rồi.’
Ngô Khải: ‘Hôm nay báo chí bên tôi đưa tin, mấy thứ quỷ dị ở chỗ chúng tôi vừa mới lòi ra đã bị phát hiện và xử lý gọn. Mấy cái tin của các cậu, bên này chúng tôi cũng có đăng, toàn là trò tự biên tự diễn để lừa dân thôi.’
Tiểu Hạng nhìn chằm chằm vào mấy dòng tin nhắn, ngớ cả người, cậu chỉ chia sẻ tin tức thôi mà.
Cậu biết Ngô Khải.
Sau khi tốt nghiệp, anh ta ra nước ngoài rồi lấy được thẻ xanh ở đó. Mỗi khi rảnh rỗi lại vào nhóm khoe khoang cuộc sống.
Nào là ở đó tự do ra sao.
Thoải mái thế nào.
Sống đến giờ mới biết mình thực sự cần gì.
‘Ngô Khải, cậu nói thế là có ý gì? Đây đều là livestream trực tiếp, tin tức chính thống từ cơ quan nhà nước hẳn hoi, giả vào đâu được?’
Cậu ta bực mình đáp lại.
Dù sao đi nữa.
Ngô Khải vẫn là bạn học của cậu.
Các bạn học khác trong nhóm thấy Tiểu Hạng lên tiếng, tất cả đều im lặng hưởng ứng.
+1.
+1.
Ngô Khải cứ như thể đang canh me trong nhóm vậy.
Tiểu Hạng vừa trả lời, anh ta đã lập tức nhảy vào.
Ngô Khải: ‘Thế mới nói tư tưởng của cậu có vấn đề, đầu óc bị tẩy não hết rồi, không có khả năng suy nghĩ độc lập gì cả. Chính phủ nói gì tin đó à, cậu không thể tự dùng não của mình được sao? Bây giờ lướt mấy diễn đàn nước ngoài đơn giản lắm, cậu ra ngoài mà mở mang tầm mắt đi.’
Tiểu Hạng: ‘Tư tưởng của tôi thì có vấn đề gì? Những gì tôi nói đều là sự thật. Cậu ở nước Phổ thì tốt nhất cũng nên cẩn thận đi, tôi đọc tin tức thấy mấy thành phố bên cậu cũng bị phá hủy rồi đấy.’
Cậu phát hiện Ngô Khải dường như vẫn đang sống trong mộng tưởng.
Đồng thời cũng rất tò mò.
Tình hình ở nước Phổ rõ ràng rất nghiêm trọng, nhưng sao Ngô Khải lại có vẻ thờ ơ như vậy?
Ngô Khải: ‘Ha ha, đã bảo cậu dễ bị lừa mà không tin. Tôi đang sống ở đây, tôi biết rõ hơn cậu nhiều, tất cả đều là thông tin sai lệch thôi.’
Tiểu Hạng không biết phải nói gì thêm.
Cậu thậm chí còn cảm thấy không nhận ra Ngô Khải nữa.
Hồi còn đi học, anh ta đâu có như vậy.
Kể từ khi ra nước ngoài, anh ta đã dần thay đổi.
Tiểu Hạng suy nghĩ một lát, quyết định không đôi co với Ngô Khải nữa. Tranh cãi vì mấy chuyện không đâu này cũng chẳng để làm gì, chỉ cần cậu biết những tin tức này là thật thì được rồi.
Còn Ngô Khải tin hay không là việc của anh ta, không cần phải tranh luận làm gì.
Có lẽ Ngô Khải đã nói hơi quá đà.
Một vài bạn học trong nhóm đã lên tiếng.
Trương Đức Khải: ‘Những gì Hạng Dư nói đều là thật đấy, livestream đó cũng là thật. Trong thành phố tôi xuất hiện tà linh quỷ dị, gây ra ảnh hưởng rất lớn, nhiều người còn định bỏ thành phố đi lánh nạn. Nhưng rồi tổ trưởng tổ Viêm Hoàng xuất hiện, giải quyết gọn con tà linh đó trong nháy mắt.’
Mã Phi: ‘Không phải tự biên tự diễn đâu, là thật đấy. Nước Phổ chỉ đang tô vẽ thôi. Nếu bên cậu mà xuất hiện vài con tà linh quỷ dị, phá hủy mấy thành phố lớn, giết chết vài triệu người, nhà nước sẽ chẳng quan tâm cậu có thẻ xanh hay không đâu. Chỉ cần muốn quay về, đất nước luôn chào đón, dù sao cũng là đồng bào máu mủ. Chỉ sợ là đến lúc đó... muốn về cũng chẳng về được nữa rồi.’
Một vài người bạn cùng lớp đã đứng ra bênh vực Hạng Dư.
Ngô Khải: ‘Ha ha, về cái con khỉ! Tôi ở đây tự do sung sướng thế này cơ mà. Tôi dám chắc tất cả chỉ là tin vịt thôi, khuyên các cậu bớt ảo tưởng lại đi.’