Một già một trẻ tung tăng đi dạo trong con hẻm nhỏ, miệng vẫn còn vương vết dầu mỡ. Hôm nay được ăn một bữa no nê, tâm trạng đúng là phơi phới!
Đúng lúc ấy, có bốn người đàn ông đi lướt qua Lâm Phàm và ông cụ, nhưng họ chỉ liếc nhìn hai người một cái rồi thôi, không hề để tâm.
"Lạ thật! Rõ ràng vừa rồi có dao động năng lượng của tà vật trong phạm vi này, thế mà bây giờ lại biến mất không dấu vết. Xem ra chúng ta phải nhanh chóng kiểm tra kỹ lưỡng từng căn hộ, hy vọng có thể tìm thấy nó."
"Trí thông minh của bọn chúng ngày càng cao, còn biết dựa vào con người để che giấu tung tích, phiền phức thật."
"Cũng không biết con tà vật kia hiện đang trốn ở đâu."
"Nhớ kỹ, tất cả những nơi âm u, hẻo lánh đều không được bỏ qua."
"Rõ."
Bệnh viện đa khoa.
Sau khi cô y tá trực phòng từ nhà vệ sinh quay lại phòng bệnh, cô phát hiện một già một trẻ đã biến mất, sợ đến điếng người.
Cô y tá sốt ruột đi khắp nơi tìm kiếm nhưng vẫn không thấy tăm hơi đâu.
Cô hỏi Trương Hồng Dân thì mới biết hai người họ đã lợi dụng lúc cô vào nhà vệ sinh để chuồn đi. Không ngờ bệnh nhân tâm thần mà cũng ranh ma đến vậy, chớp thời cơ quá đỉnh.
Ban nãy cô phải vào đó gấp là vì “dì cả” đột ngột ghé thăm, cần phải thay băng vệ sinh. Bây giờ thì hay rồi, để bệnh nhân chạy mất, cô y tá chỉ muốn ôm đầu bật khóc, thậm chí còn oán hận sao mình lại là phụ nữ, tháng nào cũng phải đổ máu.
Cô vội vã báo cho đồng nghiệp nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Mọi người đều an ủi cô, bảo rằng không cần phải cuống lên, có lẽ họ chỉ đi loanh quanh đâu đó ngắm chim chóc mà thôi.
Ngắm chim?
Cô y tá cảm thấy thật bất lực. Có lẽ trong mắt các đồng nghiệp, hai người kia chỉ là hai đứa trẻ to xác, nhưng họ không biết rằng, một già một trẻ đó tuyệt đối không phải là bệnh nhân tâm thần bình thường.
Đúng lúc này.
Ở phía xa trên hành lang, hai bóng người đang thong thả đi tới. Nhìn kỹ lại, đó chẳng phải là những người mà cô tìm kiếm nãy giờ hay sao?
Hai người họ đang vui vẻ nắm tay nhau, nụ cười tươi rói nở trên môi.
Cô y tá rất muốn chạy tới hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc vừa rồi hai người đã đi đâu, tại sao lại tự ý rời khỏi phòng bệnh?
Thế nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị cô dập tắt.
Đầu óc mình cũng có vấn đề rồi hay sao, đi hỏi bệnh nhân tâm thần xem họ đã đi đâu để làm gì?
Chỉ cần họ bình an trở về là tốt rồi.
"Phiền chị tránh ra một chút." Lâm Phàm mỉm cười nói.
Cô y tá theo bản năng nép sang một bên, nhường đường cho họ vào phòng.
Sau khi trở về phòng bệnh, Trương lão đầu liền nằm phè ra giường cho tiêu cơm. Ông kéo ống tay áo lên, ngắm nghía chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay, nhìn nó toát ra vẻ sang trọng và đẳng cấp thì tâm trạng trở nên sung sướng, mãn nguyện.
Lâm Phàm vốn định mang đồ ăn ngon về cho cô bé, nhưng cô bé đã ăn tối xong từ sớm.
Vì vậy, cậu đành mang món ngon đó qua cho Độc Nhãn Quái.
"Anh ăn đi."
Lâm Phàm đi đến bên giường Độc Nhãn Quái, đưa hộp cơm nhựa cho gã rồi nói thêm: "Ngon lắm, ăn xong tỉnh táo hẳn."
Độc Nhãn Quái chẳng buồn để ý tới hai bệnh nhân tâm thần này.
Gã không có chút hứng thú nào với họ.
Cũng tại trước đó mình quá ngây thơ.
Chỉ khi tiếp xúc với họ rồi mới nhận ra, nói chuyện với bệnh nhân tâm thần chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. Đến cuối cùng, bạn thì ôm một cục tức, còn đối phương lại thản nhiên hỏi: “Sao thế?”
"Không ăn."
Độc Nhãn Quái không muốn tiếp xúc quá gần gũi với hai kẻ này. Đồ do bệnh nhân tâm thần mang cho, có mà ăn được à?
Trời mới biết họ có bỏ thêm thứ gì vào trong đó không.
Lâm Phàm mở hộp canh ra, đẩy tới trước mặt gã: “Ngon lắm, anh cứ nếm thử đi.”
Ngay lập tức, một mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp phòng.
Độc Nhãn Quái ngửi thấy mùi hương đó, quả thật tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Thơm quá!
Một già một trẻ này rốt cuộc lấy đâu ra đồ ăn thơm như vậy?
"Chờ chút, để tôi xem."
Độc Nhãn Quái thật sự rất đói, vật lộn từ sáng đến giờ gã vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng. Vốn dĩ trước đó, lúc Trương Hồng Dân đi mua đồ ăn cho con gái có hỏi gã muốn ăn gì không, nhưng Độc Nhãn Quái tự nhủ, thân là lãnh đạo của một đơn vị đặc thù, là một trong những cường giả hàng đầu của thành phố Diên Hải, sao có thể giống người thường, nằm trên giường bệnh ăn cơm hộp của bệnh viện?
Đó là một sự sỉ nhục đối với cường giả.
Thế nên bây giờ ngửi thấy mùi canh thơm phức như vậy, bụng gã quả thật đang réo ầm ĩ.
Lâm Phàm đưa đũa cho Độc Nhãn Quái, sau đó quay về giường bệnh của mình, vẫy tay với cô bé, tiếp tục chơi trò nhìn nhau cười ngây ngô như lúc sáng.
Cậu có thể nhìn thấy trong đôi mắt cô bé ánh nhìn thân thiện, trong sáng như thiên thần, không một gợn vẩn đục.
Cô bé cũng rất thích nụ cười của Lâm Phàm, giống như mặt trời nhỏ, vừa tỏa sáng vừa ấm áp.
Độc Nhãn Quái gắp một miếng thịt lên, không ngờ lại là thịt rắn. Nhưng gã hoàn toàn không nghĩ đây là tà vật, cứ thế thản nhiên cho vào miệng nhai, quả thật rất thơm ngon.
Nhưng dần dần, gã phát hiện cảm giác khi nhai có chút kỳ lạ.
Dù vậy, gã vẫn không hề nghĩ đến phương diện tà vật, chỉ cho rằng do miếng đầu tiên nên cơ thể chưa kịp thích ứng mà thôi.
"Mua ở đâu vậy?"
Độc Nhãn Quái húp một miếng canh, dạ dày ấm hẳn lên. Gã thoáng ngạc nhiên, không ngờ bệnh nhân tâm thần mà cũng biết ăn thịt rắn, xem ra đầu óc cũng không đến nỗi ngốc nghếch.
Lâm Phàm mặt không cảm xúc, đáp: "Không mua ở đâu cả."
Trương lão đầu thuận miệng giải thích: "Chúng tôi tình cờ thấy nó trong lùm cây bên kia, nó dài lắm, mà còn dễ thương cực kỳ, có những đường vân đỏ đen xen kẽ. Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì dễ thương như thế."