Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 58: CHƯƠNG 58: QUÁ TAM BA BẬN

"Nó đột nhiên xuất hiện, rơi trúng người bọn ta. Bọn ta thấy nó trông đẹp thế này, chắc chắn ăn rất ngon, nên mới đưa cho người tốt, nhờ người tốt chặt thịt giùm."

Độc Nhãn Quái đương nhiên vẫn không nghĩ đến tà vật, gã cắn một miếng thịt rắn khác, lắc đầu cười cười, không ngờ một già một trẻ này lại có vận may tốt phết.

Ra đường cũng nhặt được một con rắn.

Khoan đã...

Vằn đen đỏ xen kẽ?

Độc Nhãn Quái suýt nữa thì nôn miếng thịt đang nhai trong miệng ra, vẻ mặt gã đanh lại, vội vàng gắp một miếng thịt rắn khác trong hộp nhựa đặt vào chiếc hộp kim loại mà gã luôn mang theo bên mình. Nắp hộp vừa đóng lại, bốn góc liền có tia sáng phóng ra.

Ngay sau đó, hình ảnh ba chiều cùng các loại dữ liệu rõ ràng hiện lên trước mắt gã.

Tà vật cấp hai: Huyền Xà.

Độc Nhãn Quái há hốc miệng.

Chẳng hiểu sao, miếng thịt rắn thơm ngon bỗng dưng mất hết mùi vị.

Phì!

Độc Nhãn Quái vội vàng phun miếng thịt rắn trong miệng ra, lúc này gã chỉ muốn tự tát cho mình một cái.

Đầu óc mình có phải bị úng nước rồi không?

Tại sao lại đi ăn đồ do bệnh nhân tâm thần đưa cho?

"A! Sao ngươi lại lãng phí thế, đây là nó không nỡ ăn, để dành cho ngươi mà." Trương lão đầu thấy Độc Nhãn Quái phun thịt rắn ra thì tức đến thở hồng hộc, mặt đỏ bừng giật lại hộp nhựa, sau đó đưa cho Lâm Phàm, nói: "Hắn không xứng ăn con vật đáng yêu như thế."

"Ta sẽ không giúp ngươi châm cứu cho mắt ngươi mọc ra nữa đâu."

Độc Nhãn Quái bình tĩnh nhìn Trương lão đầu, nhưng trong lòng thì đang gào thét, thế thì xin đa tạ nhé, châm pháp của ông tôi đã lĩnh giáo hai lần rồi, nếu còn để ông châm lần thứ ba, thì ta đây nhảy thẳng từ trên lầu xuống cho xong.

Ực!

Lâm Phàm sì sụp húp canh rắn, nếu biết gã một mắt kia lãng phí như vậy, thì lúc nãy hắn đã chén sạch ở nhà cô gái kia rồi, nhất là canh ở đó còn nóng hổi.

Lâm Phàm thấy cô bé vẫn cứ nhìn mình chằm chằm liền mỉm cười hỏi: "Em muốn ăn không?"

"Em ăn no rồi ạ." Cô bé lắc đầu.

"Vậy anh ăn hết nhé." Thấy cô bé gật đầu, Lâm Phàm liền ngửa cổ tu một hơi hết sạch canh trong hộp, ngon tuyệt!

Độc Nhãn Quái quay mặt đi, gã thật sự không muốn quan tâm đến hai người này nữa.

Đợi trời sáng sẽ rời đi.

Thế nhưng trong đầu gã vẫn không sao xua đi được chuyện về tà vật Huyền Xà và Tang Cẩu trước đó, cả hai con tà vật cấp hai này đều chết trong tay một già một trẻ kia.

Kết cục giống nhau đến kinh người.

Đều bị bọn họ ăn sạch sẽ.

Nếu đối phương là cường giả thì Độc Nhãn Quái đương nhiên sẽ không kinh ngạc.

Nhưng hai người này là bệnh nhân tâm thần tay không tấc sắt, hơn nữa trông cả hai đều rất yếu ớt.

Rốt cuộc họ đã dùng cách gì để giết chết tà vật, mà còn không bị một chút thương tích nào.

Nghĩ tới nghĩ lui, Độc Nhãn Quái biết nếu gã không tìm ra đáp án thì đêm nay chắc chắn sẽ mất ngủ, mà muốn biết bí mật trong đó thì gã chỉ có một cách duy nhất, đó là tâm sự mỏng với hai người kia.

Thế nhưng sau khi đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, đến khi Độc Nhãn Quái quay lại thì gã lại chết lặng, thật sự không biết nên mở lời thế nào.

Một người thì sau khi húp sạch hộp canh rắn liền ngồi xếp bằng trên giường xoa bụng, nhắm mắt lại, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.

Người còn lại thì vẫn đang tức giận nhìn gã chằm chằm.

Cứ như thể gã vừa cướp mất chiếc đồng hồ Rolex đắt tiền của ông ta vậy.

Đêm đã khuya.

Cô bé đã ngủ say từ sớm.

Lâm Phàm không còn mục tiêu để đối mặt mỉm cười nữa.

Thế là hắn dứt khoát chuyển đối tượng sang Trương Hồng Dân!

Trương Hồng Dân bị Lâm Phàm nhìn chằm chằm mỉm cười đến nỗi dựng cả tóc gáy. Tuy ông biết Lâm Phàm là người tốt, cũng không sợ hắn, nhưng ánh mắt kiểu này khiến toàn thân ông khó chịu chết đi được.

Vì thế Trương Hồng Dân liền quay mông về phía Lâm Phàm, giả vờ bận rộn thu dọn đồ đạc dưới gầm giường.

Không phải đối mặt với cậu là được rồi.

Cậu muốn nhìn à, vậy thì ngắm mông của tôi đi! Không nói đâu xa, thời còn trẻ Trương Hồng Dân cũng từng là một vũ công có hạng, sau khi bị gãy xương đùi trong lúc luyện tập, cộng thêm đã qua thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, Trương Hồng Dân mới nhân cơ hội này rời khỏi giới ca múa, kết hôn sinh con. Dù đã lâu không luyện tập, nhưng cặp mông vẫn vô cùng đẹp mắt, có thể nói là thuộc hàng cực phẩm trong giới đàn ông.

Vừa tròn, vừa vểnh, lại còn co dãn tốt.

Lâm Phàm nhìn một lúc cũng thấy chán, bèn thò tay lấy một sợi dây kẽm từ trong túi quần ra, đặt lên chiếc tủ cạnh giường.

Ánh mắt Độc Nhãn Quái tình cờ liếc thấy liền nhíu mày, trong lòng vô cùng tò mò, cái thứ này dùng để làm gì thế?

"Ngươi nhìn ta làm gì?" Lâm Phàm hỏi.

Độc Nhãn Quái không nói gì, chỉ lặng lẽ dời mắt đi, một lúc sau gã lấy điện thoại ra lướt tin tức trong nhóm chat.

« Tổ đội Học viện Mao Sơn: Hôm nay thu hoạch rất tốt, giết được sáu con tà vật. Trước mặt các cường giả của Học viện Mao Sơn, lũ tà vật này đều ngoan ngoãn chịu chết. »

« Tổ đội Học viện Phật Môn: A Di Đà Phật! »

« Tổ đội Học viện Đạo gia: Vô Lượng Thiên Tôn! »

« Tổ đội Học viện Y gia: Nhớ chăm sóc người bị thương! »

« Học viện Mao Sơn đã gửi một bao lì xì đỏ chót vào nhóm: Mao Sơn thật mạnh! Thật giỏi! Thật lợi hại! »

« Học viện Phật Môn: Mao Sơn thật mạnh! Thật giỏi! Thật lợi hại! »

Đã nhận lì xì!

« Học viện Đạo gia: Mao Sơn thật mạnh! Thật giỏi! Thật lợi hại! »

Đã nhận lì xì!

« Học viện Y gia: Mao Sơn thật mạnh! Thật giỏi! Thật lợi hại! »

Đã nhận lì xì!

« Học viện Mao Sơn: Cảm ơn lời khen của các vị, tôi đã chụp màn hình lại rồi, lát nữa sẽ đăng bài này lên trang truyền thông chính thức của Học viện Mao Sơn, tiện thể quảng bá cho đợt tuyển sinh sắp tới. »

Độc Nhãn Quái lướt qua một vòng tin tức trong nhóm, không thấy có gì quan trọng thì định tắt điện thoại, nhưng đột nhiên gã nhớ ra một chuyện.

« Độc Nhãn Quái: @Học viện Y gia, làm sao để nói chuyện được với bệnh nhân tâm thần? »

« Học viện Y gia: Muốn kết nối với những người đặc biệt, bạn phải trở thành một trong số họ. »

« Độc Nhãn Quái: Ý của ngươi là bảo ta nên trở thành bệnh nhân tâm thần? »

« Học viện Y gia: Cần chăm sóc người bị thương có thể liên hệ số điện thoại: 120. »

Độc Nhãn Quái tắt điện thoại, mấy người trong nhóm này căn bản chẳng đáng tin chút nào, bình thường ở tổng bộ thì luôn cung kính, khúm núm là thế, vậy mà thoát khỏi tầm mắt lãnh đạo rồi thì tha hồ bung lụa, chẳng biết đâu là người, đâu là chó nữa.

Trương lão đầu chăm chú ngắm nghía chiếc đồng hồ quý giá trên cổ tay, nhìn đến nhập thần. Rolex quả nhiên là biểu tượng của giới quý tộc, cho dù có ngồi đây ngắm đến sáng mai ông cũng chẳng thấy mệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!