Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 6: CHƯƠNG 6: ÔNG BIẾT TÔI MÀ, ĐỪNG BỎ RƠI TÔI!

Trong hành lang bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Một anh công nhân đang tập trung sửa chữa, chợt cảm thấy sau lưng lành lạnh như có người đứng đó. Anh ta nghi ngờ quay lại, vừa thấy một ông lão mặt tươi cười thì suýt nữa hét toáng lên.

May mà đó chỉ là một ông lão chứ không phải thứ gì ghê gớm, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi đúng là dọa gã sợ tè ra quần thật.

Thế nhưng khi anh công nhân ngẩng đầu nhìn kỹ lại, nhận ra đối phương là ai thì còn hoảng hơn cả lúc nãy.

Gã thật sự muốn lục ngay thùng dụng cụ tìm một thứ vũ khí phòng thân. Lão già trước mắt chính là một bệnh nhân tâm thần thuộc hàng lão làng ở bệnh viện Thanh Sơn này. Sống được đến tận bây giờ chắc chắn không phải dạng vừa đâu.

Lão Trương đứng đó, lẳng lặng nhìn anh ta rồi nghiêm túc hỏi: "Cậu biết không?"

"Biết ạ."

Anh chàng công nhân vội gật đầu. Kệ ông hỏi cái gì, cứ trả lời “biết” cho xong chuyện, vì ông là bệnh nhân tâm thần, tôi không muốn tranh luận với ông.

Lão Trương hài lòng gật gù: “Cậu trông xấu trai, thận lại yếu, cậu biết không?”

"Biết ạ." Anh công nhân đáp.

Lâm Phàm lẳng lặng xuất hiện sau lưng, nhanh tay chôm một món đồ trong thùng dụng cụ, giấu vội vào đũng quần rồi thản nhiên chuồn thẳng.

"Ừm, cậu biết là tốt rồi, hẹn gặp lại." Lão Trương vui vẻ bỏ đi.

"Thôi… tốt nhất đừng gặp lại."

Chỉ một cuộc trò chuyện ngắn ngủi mà không hiểu sao lại khiến anh chàng công nhân cảm thấy nguy hiểm trùng trùng.

"Lấy được chưa?"

"Rồi."

"Giấu đâu?"

"Đũng quần."

"Tốt, thế mới an toàn."

"Ừm, rất an toàn."

...

Sau cú tập kích của Lão Trương, anh thợ sửa chữa cảnh giác hơn hẳn, cứ một lúc lại ngoái đầu nhìn quanh.

Làm việc ở bệnh viện tâm thần nguy hiểm thật.

Nếu không phải vì lương cao, có cho tiền anh ta cũng chẳng dám đến đây.

Nhưng biết làm sao được, con người sống là phải ăn cơm.

Bệnh viện tâm thần đáng sợ lắm, mình không muốn tới đây đâu, lỡ bị ai đập chết thì sao?

Trước khi đến bệnh viện Thanh Sơn, anh ta đã từng nghĩ vậy.

Còn bây giờ thì... Thôi, ráng cẩn thận một chút là được.

Làm cho nhanh, nhận tiền rồi về xì xụp bát bún thập cẩm cay là ấm cái bụng.

Một lát sau.

"Ủa!"

Anh thợ sửa chữa lục tung thùng dụng cụ, lòng đầy thắc mắc. Cái búa của mình đâu rồi? Rõ ràng sáng nay có mang theo, lúc nãy lấy đồ sửa bóng đèn còn thấy nó mà.

Anh chàng công nhân vò đầu bứt tai, cố nhớ lại. Chắc là lúc nãy lấy ra dùng rồi quên cất đi đâu đó. Nghĩ vậy, anh ta bèn đứng dậy đi tìm.

"Mình để đâu được nhỉ?"

“Đây không có, kia cũng không. Lẽ nào bệnh viện tâm thần cũng có trộm?”

Ngay lúc anh ta còn đang đau đầu suy nghĩ xem bệnh viện này có trộm hay không thì bên tai bỗng vang lên những tiếng “bộp bộp” trầm đục, như thể có ai đó đang dùng vật nặng gõ vào thứ gì đó.

"Tiếng gì vậy?"

Anh thợ sửa chữa đứng giữa hành lang, quay đầu nhìn một lượt. Nếu không nghe lầm thì âm thanh khó chịu ban nãy phát ra từ góc cuối hành lang.

Tò mò là con đường ngắn nhất dẫn đến cái chết.

Và anh thợ sửa chữa hiện tại cũng không ngoại lệ.

Nghe thấy tiếng động lạ, anh ta không kìm được sự hiếu kỳ.

Càng đến gần, những tiếng động trầm đục ấy lại càng rõ hơn.

Anh ta dám chắc có người đang làm gì đó trong căn phòng phía trước.

Anh thợ rón rén nhích từng bước lại gần cánh cửa, rồi tò mò lén nhìn vào trong.

Chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến anh thợ sửa chữa chết sững như bị sét đánh, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.

Trong căn phòng tối om, rèm cửa đã được kéo kín, chỉ chừa một khe hở nhỏ cho gió lùa. Một tia sáng yếu ớt len lỏi vào, đủ để anh công nhân thấy được cảnh tượng mà đáng lẽ ra anh không bao giờ nên thấy.

Có một người đang nằm thẳng cẳng trên giường, và một người khác đang giơ một vật gì đó lên, hung hăng nện xuống người kia. Dưới ánh sáng leo lét, gã điếng người nhận ra, thứ mà kẻ kia đang cầm chính là chiếc búa mà gã tìm nãy giờ!

Bốp!

Bốp!

Máu tươi văng tung tóe! Gã run rẩy liếc xuống sàn, lờ mờ thấy vô số vết máu.

Lão Trương dường như phát hiện có người bên ngoài, động tác trên tay liền dừng lại, từ từ ngẩng đầu lên.

Trong căn phòng âm u, tia sáng chỉ rọi được nửa dưới khuôn mặt của Lão Trương, phần còn lại chìm trong bóng tối mờ ảo.

Cảnh tượng Lão Trương cầm búa đã đủ đáng sợ, nhưng khi lão ta nhếch miệng cười, nó càng khiến người ta rợn tóc gáy.

"Cậu thấy rồi à?"

Anh thợ sửa chữa run lên bần bật, hai chân mềm nhũn, một dòng chất lỏng ấm nóng không tên chảy dọc xuống hai ống quần.

Phịch!

Gã ngã ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt từ tò mò chuyển sang kinh hoàng tột độ, cảnh tượng trước mắt như một đoạn phim kinh dị quay chậm.

"A a a a a!"

"Giết người!"

"Bệnh nhân tâm thần giết người!"

"Cứu mạng!!!"

Anh thợ sửa chữa la hét thất thanh, lồm cồm bò dậy, cố gắng chạy trốn khỏi căn phòng quỷ quái. Dù sau lưng không có ai đuổi theo, gã vẫn hoảng loạn tột độ, chạy loạng choạng đâm sầm vào tường, khiến các y tá ở những phòng bệnh gần đó giật mình lao ra xem.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!