Cái người đang la hét ầm ĩ kia là bệnh nhân mới à? Nhìn triệu chứng thì có vẻ mắc chứng hoang tưởng bị hại rồi. Loại bệnh nhân này thường khá nguy hiểm, vì họ rất dễ tấn công người khác.
Chuyện này nhanh chóng đến tai viện trưởng Hách.
Người ta chỉ là thợ ông mời đến sửa đồ, giờ lại bị dọa cho hết hồn hết vía thế này. Ông muốn xem xem là đứa trời đánh nào to gan lớn mật, dám dọa người giữa ban ngày ban mặt.
Thế nhưng khi đi ngang qua phòng bệnh 666, viện trưởng Hách liếc vào trong thì không thấy hai người một già một trẻ đâu cả. Sắc mặt ông lập tức biến sắc, vội vàng chạy về phía cuối hành lang, nơi người thợ vừa chạy ra.
Xoạt!
Viện trưởng Hách dẫn theo hai y tá xông vào, nhanh tay kéo rèm cửa sổ ra. Ánh sáng tràn vào phòng, giúp mọi người nhìn rõ tình hình bên trong.
Chỉ thấy Lâm Phàm và ông lão họ Trương đang ngồi trên một chiếc bàn inox dài, hai chân lủng lẳng đung đưa. Mỗi người cầm một ly sữa đậu nành, vừa uống vừa thỉnh thoảng vẩy xuống đất.
"Các cậu đang làm gì vậy?" Viện trưởng Hách vừa hỏi vừa âm thầm giữ một khoảng cách an toàn, đề phòng bất trắc.
"Uống Coca Cola."
"Uống Sprite."
Viện trưởng Hách quan sát một vòng, quả thật không phát hiện điều gì bất thường.
Sau khi được y tá hết lời an ủi, anh thợ sửa chữa sợ mất mật kia mới dần bình tĩnh lại. Lần này anh ta bị dọa cho xanh mặt thật rồi. Tận mắt thấy trong phòng không có một giọt máu nào, anh ta lập tức giơ tay thề độc.
Sau này đứa nào còn mời anh ta đến bệnh viện tâm thần làm việc, anh ta chắc chắn sẽ đập bàn chửi thẳng vào mặt nó: “Lão tử không đi, cho thêm tiền lão tử cũng không đi, trừ phi... trả gấp đôi.”
"Viện trưởng Hách, tôi không làm nữa, ông trả búa lại cho tôi đi, tôi nhận lương rồi té đây." Anh thợ nói.
"Búa? Búa nào?"
Viện trưởng Hách nhíu mày, đây là thứ có sức sát thương cực lớn, xuất hiện trong bệnh viện tâm thần thì nguy hiểm vô cùng. Trước đây từng có bệnh nhân cầm búa đuổi theo một y tá đòi đập đầu rồi đấy.
Lúc bị tóm lại, gã đó chỉ bảo mình đang chơi trò “đập chuột”. Mẹ kiếp, nếu mọi người không cản kịp thì cậu y tá kia đã bị “đập chuột” cho vỡ đầu chảy máu rồi.
Viện trưởng Hách nhìn một vòng, cuối cùng ánh mắt ông dừng lại ở chỗ đũng quần của Lâm Phàm. Ông hít một hơi thật sâu, bước tới trước mặt hắn, nghiêm nghị nói: "Lấy thứ đó ra đây."
Lâm Phàm chớp mắt, bình tĩnh đáp: "Tôi không có cầm."
"Vậy cái này là cái gì?" Viện trưởng Hách chỉ vào đó.
Lâm Phàm cúi đầu, phát hiện cán búa đang chìa ra, đội cả đũng quần hắn phồng lên một cục.
Lâm Phàm đứng dậy, cúi xuống nhìn thoáng qua rồi thản nhiên trả lời: "Búa."
"Lấy nó ra đây."
"Được thôi."
Lâm Phàm thò tay vào đũng quần, lôi cái búa gỗ ra.
Mấy nữ y tá xung quanh không khỏi thầm thở dài, vẻ thất vọng lộ rõ trên mặt.
Hóa ra là búa à, làm người ta cứ tưởng...
Viện trưởng Hách lùi lại mấy bước, chuẩn bị sẵn tâm lý chuồn bất cứ lúc nào: "Mau ném cái búa trên tay cậu xuống đất!"
"Ông tự qua đây mà lấy."
"Ngoan nào, ném xuống đất là được."
"Không ném, ông tự qua đây mà lấy."
Hai người cứ thế rơi vào thế giằng co.
Viện trưởng Hách cảm thấy tình hình hơi bị nguy hiểm, ông vẫn chưa quên vụ “đập chuột” năm xưa. Giờ lại có một bệnh nhân cầm búa bắt ông đến gần, lỡ Lâm Phàm lên cơn thì sức sát thương sẽ kinh khủng lắm.
Hôm nay là ngày 29 tháng 2, mai là mùng 1 tháng 3, cũng là sinh nhật của viện trưởng Hách. Ông không muốn trải qua ngày đặc biệt này trên giường bệnh đâu.
"Được rồi, để ta qua lấy. Ta tin cậu là một đứa trẻ ngoan, đừng làm ta thất vọng đấy."
Viện trưởng Hách hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngây thơ của Lâm Phàm. Khi đến cách hắn khoảng nửa mét, ông từ từ đưa tay ra, tim đập thình thịch. Mãi đến khi chạm được vào cán búa, giật mạnh về phía mình, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đứa trẻ ngoan."
Không ai biết trong vài giây ngắn ngủi vừa rồi, tâm lý của ông đã lên xuống tàu lượn như thế nào.
Ông mới ngoài năm mươi thôi, đáng lẽ tóc không nên bạc trắng thế này.
Chỉ những ai phải thường xuyên sống trong cảnh tinh thần căng như dây đàn giống viện trưởng Hách mới hiểu được nỗi khổ của ông.
Bốp! Bốp! Bốp!
Các y tá đồng loạt vỗ tay.
"Viện trưởng ngầu quá!"
"Viện trưởng đúng là anh hùng, đổi lại là tôi thì tôi chịu, không dám qua lấy đâu."
Viện trưởng Hách cười hề hề, mấy lời tâng bốc của đám trẻ khiến ông thấy mát lòng mát dạ.
"Thôi được rồi, mọi người về làm việc đi, nguy hiểm đã được xử lý, đồ mất cũng đã tìm thấy, giải tán cả đi."
...
Trong phòng bệnh.
Lúc này chỉ còn lại Lâm Phàm và ông lão họ Trương, hai người ung dung uống sữa đậu nành, chân vẫn đung đưa tới lui.
"Hôm nay ngày mấy rồi?" Lâm Phàm hỏi.
Ông lão họ Trương kéo tay áo lên, nhìn chiếc đồng hồ tự vẽ trên cổ tay rồi nói: "Ngày 7 tháng 3."
Lâm Phàm thản nhiên nói: "Qua một thời gian nữa, tôi định tạm thời rời khỏi đây."
Ông lão họ Trương nghe vậy liền kinh ngạc kêu lên: "A, cậu muốn đi sao? Cậu định đi đâu? Có cho tôi đi với được không? Cậu biết tôi mà, cậu không thể bỏ rơi tôi được! Bọn họ chẳng ai tin cậu cả, chỉ có tôi tin cậu thôi!"
Ông lão họ Trương lải nhải không ngừng, cuối cùng dứt khoát ngồi xổm xuống đất, ôm chặt lấy đùi Lâm Phàm, trông vô cùng đáng thương: "Cậu nhất định phải cho tôi đi theo, được không?"
Lâm Phàm cúi xuống nhìn ông lão, mỉm cười đáp: "Yên tâm, không thành vấn đề."
Ông lão họ Trương nghe vậy liền vui vẻ uống một ngụm sữa đậu nành: "Rượu trắng này ngọt thật."
"Đây là sữa đậu nành."
"Coca Cola à?"
"Là Sprite."