Độc Nhãn Quái lướt ngang qua hai người, gã mở cửa sổ ra. Bên ngoài mưa như trút nước, nhưng gã chỉ hít một hơi thật sâu rồi thoăn thoắt trèo ra ngoài. Hai tay gã siết chặt lấy thanh vịn, vẻ mặt bình thản, nói: "Coi như lần này tôi xui. Hẹn gặp lại nhé."
"Khoan... Tốt nhất là đừng bao giờ gặp lại nữa."
Vừa dứt lời, Độc Nhãn Quái liền buông tay, nhảy thẳng xuống dưới.
Đúng như lời gã đã thề độc tối qua, nếu còn tin tưởng hai ông cháu này thêm một lần nào nữa, gã nhất định sẽ nhảy lầu.
Giờ thì coi như tôi chiều các người.
Nói cho cùng cũng là lỗi của mình, biết rõ bọn họ là bệnh nhân tâm thần mà vẫn ngu ngốc nhập bọn. Cái đầu trọc lóc bây giờ chính là do mình tự chuốc lấy.
"Aaaa!"
Cô y tá nghe tiếng động bèn ló đầu vào xem, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã thấy cảnh Độc Nhãn Quái buông tay khỏi cửa sổ. Nàng sợ đến mức ngã phịch xuống đất, mặt mày tái mét, hét thất thanh: "Bác sĩ, cứu mạng! Bệnh nhân nhảy lầu tự tử rồi!"
Lâm Phàm và Trương lão đầu nhoài người ra cửa sổ nhìn xuống, vẫy vẫy tay với Độc Nhãn Quái.
Gã một mắt đáp đất nhẹ tênh rồi từ từ đứng dậy. Gã ngẩng đầu nhìn lên lan can tầng mười hai, thấy hai người họ đang vẫy tay với mình thì vô thức giơ ngón cái lên, như thể muốn nói: Lần này các người ngon, tôi nhận thua.
Sau đó, gã lôi điện thoại ra gửi một tin nhắn rồi nhanh chóng biến mất trong màn mưa trắng xóa.
...
Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Điện thoại của viện trưởng Hách kêu "ting" một tiếng, báo có tin nhắn mới.
Độc Nhãn Quái: Coi như các người cao tay!
Viện trưởng Hách nhấp một ngụm trà táo đỏ kỷ tử, gãi gãi đầu.
Chẳng hiểu gì sất.
Mà thôi kệ, hơi đâu mà bận tâm. Việc cần làm bây giờ là uống thêm chút đồ bổ, sau đó tranh thủ tận hưởng bầu không khí yên bình hiếm có này.
Không có bệnh nhân phòng 666 ở đây, đúng là những ngày tháng tươi đẹp làm sao!
...
Trong phòng bệnh.
Lâm Phàm và Trương lão đầu thở dài nhìn nhau, nét mặt cả hai đều rầu rĩ.
"Hắn không vẫy tay chào lại chúng ta, cũng không nói lời tạm biệt."
"Vậy là hắn không coi chúng ta là bạn bè."
"Hóa ra trước giờ vẫn chỉ có hai chúng ta thôi."
"Đi uống Sprite đi."
"Tôi muốn uống Coca."
Hai người ngồi song song trên giường, hai chân đung đưa. Một người cầm lon Coca, một người cầm lon Sprite, nhưng lại nhăn mặt vì không đúng vị, cố lắm mới nuốt nổi.
Các bác sĩ nghe tiếng hét của y tá liền vội vàng chạy tới. Họ nhìn một vòng không thấy Độc Nhãn Quái đâu thì ai nấy đều kinh hãi. Kẻ lao ra cửa sổ, người chạy vội xuống dưới lầu, kẻ thì túm lấy Trương Hồng Dân hỏi xem rốt cuộc gã kia đã đi đâu.
Trương Hồng Dân run rẩy chỉ tay ra ngoài, lắp bắp: “Nhảy… nhảy lầu rồi.”
Thế nhưng dưới đất lại chẳng có cái xác nào.
Đến khi viện phó Lý biết chuyện, ông suýt nữa thì chửi thề ngay trước mặt các bác sĩ khác.
Lại có đứa dám bùng viện phí cơ à?
Ông vội vàng nhấc máy gọi cho bệnh viện tâm thần.
"Anh Hách này, cái gã một mắt mà các anh gửi sang đã được chúng tôi chữa khỏi rồi, nhưng giờ người ta ôm đồ chạy mất, còn cuỗm luôn cả bộ đồ bệnh nhân của chúng tôi nữa. Anh xem thế nào, bao giờ thì thanh toán viện phí với phí bồi thường đây? Anh cũng biết đấy, bệnh viện chúng tôi dạo này khó khăn lắm, mong ông anh thông cảm cho."
Tuy viện phó Lý đã chặn viện trưởng Hách trên mạng xã hội, nhưng nói chuyện qua điện thoại thì vẫn khách sáo vô cùng.
Dù sao đây cũng là khách hàng, là người trả tiền cho bệnh viện mà.
Diễn được thì cứ phải diễn thôi.
Viện trưởng Hách thản nhiên đáp: "Ai đấy? Nhầm số rồi."
Tút… tút… tút…
"Mẹ kiếp!" Viện phó Lý chửi ầm lên. "Đúng là cái lão già vô sỉ."
Viện phó Lý đang phiền não lắm.
Ông ta chỉ muốn đóng gói hai ông cháu nhà kia trả về nơi sản xuất. Theo kinh nghiệm của ông, hai người này cực kỳ đáng sợ, giữ lại bệnh viện chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Bởi vì lần nào cũng thế, cứ hễ họ tới là bệnh viện lại có tổn thất, không phải ổ điện cháy đen thì cũng là bóng đèn bị hỏng.
Thế nhưng, viện phó Lý lại có hảo cảm đặc biệt với Lâm Phàm.
Không nói đến việc hắn vừa lập công lớn khi tình nguyện hiến tế bào gốc tạo máu cho cô bé kia, chỉ riêng việc bao năm qua, cứ dăm ba bữa hắn lại điểm danh ở đây một lần. Nuôi một con chó mà gặp nhau thường xuyên như thế còn nảy sinh tình cảm, huống chi là người. Tuy ví von như vậy không ổn lắm, nhưng đại khái ý là thế.
Đúng là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà!
Vả lại, "nhờ" thường xuyên phải cấp cứu và phẫu thuật cho hai người này mà các bác sĩ thực tập hay bác sĩ phụ mổ của bệnh viện đều rèn luyện được kinh nghiệm ứng biến vô cùng phong phú, tích lũy không ít ca mổ, sắp có cơ hội lên làm bác sĩ chính rồi.
Hơn nữa, theo kết quả xét nghiệm, tế bào gốc tạo máu của Lâm Phàm khá đặc biệt, có thể tự nhân lên và phát triển ngay trong tĩnh mạch.
Đây là một trường hợp vô cùng kỳ diệu.
Có lẽ những người bị bệnh tâm thần đa phần đều sở hữu những đặc điểm khác người thường chăng?
Cũng nhờ vậy mà các bác sĩ ở đây có thêm một tài liệu nghiên cứu quý giá, giúp họ mở mang tầm mắt về sự kỳ diệu của cơ thể con người.
Sau khi cúp máy, viện phó Lý lập tức sắp xếp cho bác sĩ phụ trách nhanh chóng qua thu thập thêm tế bào gốc tạo máu của Lâm Phàm để kiểm tra kỹ lưỡng lần nữa. Xong sớm ngày nào thì có thể tống hắn về lại Thanh Sơn sớm ngày đó.
Xin lỗi cậu nhé!
Dù tôi rất quý cậu, nhưng tình cảm này chỉ bền vững khi chúng ta giữ khoảng cách thôi, chứ không phải là ngày nào cậu cũng lượn lờ trước mặt tôi. Theo tôi thì cứ vài ngày, hoặc vài tuần gặp nhau một lần là đẹp nhất rồi.