Trong phòng bệnh.
Lâm Phàm nằm yên trên giường, bên cạnh là một cái máy rút máu. Một bác sĩ đang bận rộn chỉnh sửa số liệu trên máy, cả tay trái lẫn tay phải của cậu đều cắm kim lấy máu. Một cây kim dẫn máu đến máy ly tâm để tách tế bào gốc tạo máu thu thập vào túi, cây kim còn lại thì truyền máu đã được xử lý trở lại cơ thể.
Một vòng tuần hoàn, không lãng phí chút nào.
Vị bác sĩ ngồi bên cạnh giường, vẻ mặt tỏ ra cực kỳ bình tĩnh nhưng trong lòng thì thấp thỏm không yên. Ngồi kẹp giữa hai bệnh nhân tâm thần, sao mà không sợ cho được?
Mặc dù biết hai người này là khách quen của bệnh viện, nhưng ông không thuộc nhóm phụ trách hai người họ, nên gần như chưa gặp mặt hai người này bao giờ.
Nhìn thấy ống dẫn bên cạnh, trong đầu ông bất giác hiện lên cảnh bệnh nhân tâm thần dùng ống dẫn siết cổ mình như trong phim, thế là vị bác sĩ âm thầm nuốt nước bọt, lén dùng túi hồ sơ che ống dẫn lại, tốt nhất là đừng để họ nhìn thấy.
Ông lão Trương ngồi trên giường đối diện, lo lắng nhìn Lâm Phàm.
"Có cảm giác gì không?" Bác sĩ hỏi, đây là vấn đề rất quan trọng, nếu trong quá trình hiến tặng mà người hiến cảm thấy khó chịu thì phải tạm dừng ngay lập tức.
Lâm Phàm bình tĩnh đáp: "Không có."
Bác sĩ nghe vậy bèn gật đầu, bất giác ngồi thẳng lưng lên.
Ông vẫn thấy rất căng thẳng. So với một già một trẻ này, ông thà ngồi chung phòng với hai tên tội phạm bạo lực còn hơn. Ít ra thì trước khi đánh người, tội phạm còn có biểu hiện hung tợn để mình chuẩn bị tâm lý.
Đúng lúc này, bác sĩ thấy Lâm Phàm đang nhếch miệng cười với mình.
Bác sĩ cũng lịch sự mỉm cười đáp lại, còn giơ ngón tay cái lên tán thưởng, ý khen cậu rất tốt, cậu đã cứu cả một gia đình đấy.
Nhưng thời gian dần trôi.
Lâm Phàm vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói như vậy, ánh mắt dán chặt vào ông không lệch một li.
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán vị bác sĩ, ông bị Lâm Phàm nhìn chằm chằm đến nỗi toàn thân khó chịu như đang ngồi trên bàn chông. Bác sĩ bất giác cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu nữa.
Đáng sợ quá, có thể đừng nhìn tôi nữa được không?
Là một thằng đàn ông đích thực mà lại bị cậu dọa cho ‘cúc hoa’ cũng phải co rúm lại đây này.
Ông lão Trương mò trên tủ đầu giường, lấy ra một quả chuối, thành thạo lột vỏ rồi tự mình cắn một miếng, sau đó đưa đến bên miệng Lâm Phàm: "Ta nếm thử rồi, ngọt lắm, cậu sẽ thích cho xem."
Lâm Phàm há miệng, ngoạm một phát hết hơn nửa quả: "Ừm, rất ngọt."
"Cậu muốn về chưa? Ta nhớ nhà chúng ta quá." Ông lão Trương rất nhớ cuộc sống vui vẻ ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn. Nơi đó thật tự do tự tại, có thể thoải mái đón gió hóng mát, tung tăng chạy nhảy trên đồng cỏ, hoặc là nằm sấp ngắm đàn kiến thân yêu dọn nhà. Còn ở đây cứ phải giam mình trong căn phòng nhỏ xíu cả ngày, ông thấy chán lắm.
"Muốn." Lâm Phàm trả lời.
Ông lão Trương kéo tay áo lên, chỉ vào chiếc đồng hồ quý giá trên cổ tay rồi nói: "Lần trước ta có nói sẽ mua cho cậu một cái Rolex giống ta, nhưng ta tiết kiệm tiền hơi chậm, cậu ráng đợi nhé, ta nhất định sẽ để dành đủ tiền tặng cậu."
"Ừm, được." Lâm Phàm mỉm cười đáp.
Cậu rất thích trò chuyện với ông lão Trương. Trước đây cậu đã từng thử giao lưu với người khác, nhưng Lâm Phàm phát hiện tư duy của họ dường như có chút không bình thường, chỉ có thể nói chuyện xã giao chứ không thể thoải mái chia sẻ mọi thứ như giữa cậu và ông lão Trương.
Cậu biết mình muốn làm gì, và cậu cũng biết ông Trương muốn làm gì.
"Ha ha!"
"Ha ha!"
Ông lão Trương đặt hờ cánh tay lên tủ đầu giường, nghiêng đầu nhìn Lâm Phàm, hai người cứ thế mỉm cười nhìn nhau.
Cả hai cười đến mức vô cùng rạng rỡ, bốn mắt đều híp lại thành một đường chỉ.
Không biết đã qua bao lâu, cả hai vẫn cứ duy trì nụ cười như thế. Căn phòng bệnh dường như cũng ấm áp lên vì bầu không khí hài hòa này, nhưng vị bác sĩ trẻ tuổi lại hoàn toàn không thể hòa nhập vào bầu không khí ấm áp đó, ông chỉ thấy da gà trên tay nổi hết cả lên, lông tơ toàn thân cũng dựng đứng.
Không được rồi!
Phải mau chóng ra ngoài hít thở chút không khí mới được.
Bác sĩ cẩn thận đứng dậy, chỉ sợ gây ra tiếng động gì sẽ làm kinh động hai người kia.
Ra đến hành lang, vị bác sĩ nọ mới nhẹ nhàng thở phào một hơi. Đối với ông, cảm giác vừa rồi thật quá ngột ngạt, cũng không biết hai người kia nghĩ thế nào mà lại có thể ngồi nhìn nhau cười lâu như vậy, bộ họ không thấy đáng sợ à?
Đó là do ông không hiểu, đó mới chính là chân tình.
Cha mẹ lâu ngày không gặp đứa con thân yêu, đợi đến khi nó trở về sẽ rất muốn nấu một bàn thức ăn thịnh soạn, bản thân hai người thì chẳng cần ăn uống gì, chỉ cần ngắm nhìn con mình ăn uống ngon lành là đã thấy thỏa mãn và hạnh phúc.
Có lẽ đứa con sẽ nói rằng: "Cha, mẹ, hai người đừng nhìn nữa, cứ nhìn như vậy con nuốt không trôi."
Bởi vì không hiểu được ánh mắt ấy nên mới nói mình ăn không trôi, mãi cho đến khi lớn hơn một chút, có được đứa con của riêng mình thì khi ấy nó mới có thể hiểu được nụ cười và ánh mắt mà cha mẹ dành cho mình năm xưa mang ý nghĩa gì.
Một cô y tá tình cờ đi ngang qua, thấy bác sĩ Hà đang đứng ngoài hành lang thì cười hỏi: "Xong việc chưa, ở cùng họ thế nào rồi?"
Bác sĩ Hà vờ bình tĩnh, đáp: "Ổn lắm, họ rất thân thiện, sắp xong rồi."