Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 62: CHƯƠNG 62: TA KHÔNG THÍCH ĂN ĐÂU (2)

Ting ting!

Đúng lúc ấy, điện thoại của bác sĩ Hà vang lên tiếng chuông báo tin nhắn. Anh lấy ra xem, là tin nhắn từ một người có biệt danh "Anh Em Tốt".

« Anh Em Tốt: Lão Hà, tôi bên này có chút chuyện, cho mượn một vạn được không? »

Bác sĩ Hà đọc xong liền đăm chiêu. Anh không vội trả lời, chỉ sợ bên kia sẽ nhắn tiếp: "Gửi qua cho tôi nhanh nhé!"

Một vạn tệ cơ đấy.

Đây là một việc khiến anh cảm thấy hơi khó xử.

Mười phút trôi qua, trong đầu anh vẫn là một cuộc đấu tranh giằng xé: Rốt cuộc có nên cho mượn hay không? Nếu không cho mượn thì phải từ chối thế nào cho khéo, vừa thể hiện được là mình rất muốn giúp nhưng lực bất tòng tâm, lại vừa không làm sứt mẻ tình cảm anh em?

Ting ting!

« Anh Em Tốt: Thôi không sao đâu, cảm ơn nhé huynh đệ. »

Thấy tin nhắn này, anh trả lời ngay lập tức.

« Bác sĩ Hà: Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi đang bận khám bệnh, giờ mới rảnh tay trả lời cậu được. Không sao là tốt rồi, lần sau có chuyện gì cứ gọi thẳng cho tôi. »

Ái chà!

Hú hồn một phen.

Cảm giác cứ như vừa thoát chết trong gang tấc, tâm trạng anh bỗng tốt lên hẳn.

Bác sĩ Hà nhanh chóng quay lại phòng bệnh.

Vừa vào phòng đã thấy một già một trẻ kia vẫn đang nhìn nhau cười toe toét. Lão Trương cầm quả táo, cắn một miếng rồi lại đưa cho Lâm Phàm cắn một miếng, nụ cười trên môi hai người vẫn rạng rỡ như cũ.

"Ngon ha." Lão Trương nói.

"Ừm, ngon thật." Lâm Phàm hùa theo.

"Trong giỏ còn một quả nữa kìa, nhưng mà ông không thích ăn lắm, cậu ăn đi." Lão Trương nhìn vào giỏ trái cây trên tủ, bên trong chỉ còn lại đúng một quả táo. Táo vừa ngọt vừa giòn, ông thích ăn lắm chứ.

Nhưng Lâm Phàm cũng thích ăn, hơn nữa cậu còn đang bị tiêm, chắc là đau lắm.

Thế nên ông bằng lòng nhường món ngon cho người bạn thân nhất của mình.

"Chúng ta mỗi người một miếng." Lâm Phàm nói.

"Không cần, ông thích uống Sprite, không thích ăn trái cây đâu."

Ngoài cổng bệnh viện đa khoa.

Một chiếc xe cứu thương đã đậu sẵn ở đó từ sớm.

Phó viện trưởng Lý đang đứng bên cạnh xe, những hạt mưa li ti lất phất trên gương mặt vốn đã có vẻ tiều tụy của ông. Người ta nói người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, nhưng cứ để một già một trẻ kia ở lại bệnh viện thêm ngày nào là tim ông lại bất an thêm ngày đó.

Ông đưa tay quệt vội mấy giọt nước trên mặt, vô tình để lộ chiếc đồng hồ điện tử trông khá tinh xảo, giá chỉ vài trăm tệ, là một mẫu đang rất hot trên thị trường.

"Phó viện trưởng, ngoài trời đang mưa, ngài vào trong đi ạ, mình tôi đưa họ về bệnh viện tâm thần là được rồi."

Gã tài xế vội vã nịnh nọt, hy vọng sẽ được ông để mắt tới. Nếu có thể được Phó viện trưởng Lý công nhận, cuộc đời hắn chắc chắn sẽ bước sang một trang mới.

Hắn đã xem được dòng trạng thái mà Phó viện trưởng Lý đăng trên mạng xã hội, những lời lẽ chân thành và tràn ngập lý tưởng cao đẹp, quan trọng hơn là đã vô tình tiết lộ tin tức chẳng bao lâu nữa ông sẽ trở thành viện trưởng.

Chữ "Phó" kia sắp biến mất rồi.

Nghĩ đến khoảng cách giữa mình và phó viện trưởng mà lòng hắn lại xao động không thôi.

"Cậu..." Phó viện trưởng Lý nhìn gã tài xế, cuối cùng lắc đầu: "Tôi muốn tự mình đưa họ đi, phải tận mắt thấy họ trở lại Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn thì tôi mới yên tâm được."

"Ngài đúng là một vị viện trưởng tận tâm tận tụy." Gã tài xế tâng bốc.

Chỉ cần vuốt mông ngựa giỏi, chuyện một bước lên mây hoàn toàn có thể xảy ra.

Hắn đã từng là một người cương trực, một người đàn ông không biết nịnh bợ là gì, đã tận tụy làm việc ở bệnh viện này nhiều năm, tay lái thuần thục, tác phong chuyên nghiệp.

Nhưng thì sao chứ?

Mười năm rồi, hắn vẫn chỉ là một tài xế xe cứu thương quèn.

Trong khi đó, những thanh niên vào đội xe sau hắn mấy năm lại chỉ dựa vào tài nịnh hót mà leo lên làm cấp trên của hắn chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi.

Hắn không phục, kẻ kia có gì hơn người chứ, rõ ràng tay lái của hắn tốt hơn hẳn, tại sao hắn lại không được đề bạt?

Cho đến một ngày, một vị lãnh đạo say rượu đã vỗ vai hắn và buột miệng nói:

"Cậu rất giỏi, làm việc lại tận tâm, tôi đều thấy cả, nhưng tôi không thể thiếu cậu được. Cậu mà đi rồi, tôi biết tìm đâu ra một thuộc hạ ưu tú như vậy? Cho nên cậu cứ theo tôi đi, làm cho đến khi tôi về hưu nhé."

"Còn thằng tiểu La ấy à, nó thì có bản lĩnh gì đâu, chỉ được cái mồm mép, biết vuốt mông ngựa, nịnh hót cũng không tệ, vừa hay làm tôi thấy dễ chịu. Nhưng cũng chỉ thế thôi, nó có rời vị trí đó thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi."

"Ai cũng có thể đi, riêng cậu thì không thể."

Kể từ đó, hắn đã hiểu ra. Hóa ra không phải hắn không đủ ưu tú, mà là vì hắn quá ưu tú đến mức khiến người ta không nỡ buông tay.

Nghe gã tài xế gọi mình là viện trưởng, sắc mặt Phó viện trưởng Lý không đổi, nhưng trong lòng thì sướng rơn. Ông thuận tay đưa cho gã một điếu thuốc hiệu Bạch Lợi Quần.

Gã tài xế mừng như bắt được vàng, vội vàng đón lấy điếu thuốc, cẩn thận châm lửa như thể đang cầm một báu vật vô giá. Sau đó, gã rít một hơi thật sâu, hai mắt trợn tròn, lộ ra vẻ mặt đê mê.

"Thuốc ngon quá! Thơm nức mũi, màu sắc cũng đẹp nữa, khói thuốc lại tinh khiết không hề pha tạp. Đúng là thuốc của viện trưởng có khác!"

Cơ hội nịnh bợ hiếm có, đương nhiên gã tài xế không đời nào bỏ qua.

"Mười bốn tệ một bao thôi, loại thường ấy mà, không tính là thuốc xịn đâu."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!