Trong mắt Ngô Thắng, Độc Nhãn Nam chỉ là một kẻ yếu ớt.
Cho dù Ngô Thắng tỏ ra rất thân thiện.
Nhưng đối với hắn, yếu kém chính là một tội lỗi.
Có thể nói từ trước đến giờ, người mà Ngô Thắng để mắt tới chỉ có Lâm Phàm và ông Trương kia.
Trong mắt hắn, kiểu người bình thường không có gì nổi bật như ông Trương lại càng thần bí.
Đúng chuẩn cao nhân ẩn dật, hiểu chưa hả.
"Dám hỏi một câu, cậu thấy loài người chúng tôi thế nào?" Độc Nhãn Nam hỏi.
Ông ta hoàn toàn không biết gì về sự tồn tại của những thứ khó lường này, cho dù có muốn bày binh bố trận cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
"Không có nhận xét gì."
Ngô Thắng chỉ có thể nói, nơi này của các người sản sinh ra nhiều mỹ nhân tròn trịa hiếm thấy như vậy, cũng coi như là một nơi tốt, đúng là đất thiêng sinh nhân tài. Còn những thứ khác thì thật sự không có nhận xét gì cả.
Độc Nhãn Nam nói: "Cậu có thể liên minh với loài người chúng tôi, hy vọng khi gặp phải nguy cơ, cậu có thể chỉ cho chúng tôi một con đường sáng."
Nghe những lời này của đối phương.
Ngô Thắng có chút mông lung.
Mặt dày thật, lại còn dám nhắc đến chuyện liên minh. Đúng là ngây thơ, vẫn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại.
Hơn nữa...
Lỡ như đám người kia biết mình đến đây lại còn liên minh với mấy người, chắc chắn bọn họ sẽ đập chết mình. Tình hình của mình bây giờ, một khi bị nhắm vào thì hậu quả sẽ thê thảm vô cùng.
Nghĩ đến thôi đã thấy sợ rồi.
"Chà, hôm nay trời đẹp ghê."
Ngô Thắng nhìn lên trần nhà, trắng thật. Đúng là nằm mơ giữa ban ngày, đôi khi nghĩ nhiều quá cũng khiến người ta bất lực.
Con mắt độc nhất của Độc Nhãn Nam dần trở nên tro tàn.
Ông ta biết đối phương đã từ chối.
Ông ta làm vậy cũng chỉ muốn lôi kéo một người quen thuộc với những cường giả kia mà thôi.
Dĩ nhiên.
Làm thế này sẽ khiến đối phương có chút thành kiến.
Haiz!
Cũng tại mình quá nóng vội.
Độc Nhãn Nam nói: "Là tôi hơi quá đáng rồi."
Ngô Thắng mỉm cười nhìn ông ta, hiểu là tốt rồi. Tôi đây đến từ vũ trụ, thân là thế hệ thứ hai của gia tộc, có thể nói cho các người biết những chuyện này đã là tốt lắm rồi, đừng có nghĩ nhiều nữa.
Nếu không, người xui xẻo cuối cùng vẫn là chính mình thôi.
Lúc này, tâm trí của Ngô Thắng rõ ràng không còn đặt ở chỗ Độc Nhãn Nam nữa, thậm chí còn chẳng muốn nói nhảm với ông ta. Ý nghĩ lớn nhất của hắn chính là được trải nghiệm màn châm cứu của bậc thầy kia.
Khi Lâm Phàm nói Ngô Thắng muốn được ông Trương châm cứu.
Độc Nhãn Nam kinh ngạc tột độ, nhìn hắn bằng ánh mắt như gặp quỷ, dường như muốn nói...
Dũng cảm đấy!
Nhưng ông ta không nhắc nhở hắn. Không phải ông ta không muốn, mà là cảm thấy tình huống hiện tại chính là cơ hội tuyệt vời để hắn tự mình trải nghiệm.
Nếu ông nói ra, đối phương có khi lại nghĩ: ‘Chẳng lẽ ông không muốn bậc thầy châm cứu của loài người các ông giúp tôi tu luyện à?’
Thế thì hẹp hòi quá.
Cho dù Độc Nhãn Nam có nói là rất nguy hiểm cũng vô dụng, lại còn đắc tội với người ta.
Nếu Ngô Thắng tin lời ông ta, thì ông ta lại đắc tội với ông Trương. Mà ông Trương là bạn tốt của Lâm Phàm, lỡ như ông Trương đi mách lẻo với Lâm Phàm, thì kiểu gì ông ta cũng là người sai.
Cho nên... Nhịn!
Chỉ khi tự mình cảm nhận, cậu mới hiểu được sự lựa chọn trước đó của mình ngu ngốc đến nhường nào.
Ngô Thắng cảm nhận được ánh mắt của Độc Nhãn Nam có gì đó là lạ.
Chắc là không ngờ mình lại gặp được cao nhân ẩn dật trong loài người các người chứ gì.
Cho rằng việc giúp đỡ một người ngoài như mình là đang nối giáo cho giặc sao?
Nghĩ nhiều rồi.
Ngô Thắng ta trước giờ làm người rất ngay thẳng, không giúp được các người bao nhiêu nhưng chắc chắn sẽ không ra tay với các người. Hơn nữa, nhất định sẽ nói với bề trên trong gia tộc rằng nơi này có người mà ta để ý, hy vọng có thể chiếu cố nhiều hơn.
Haiz!
Quả nhiên.
Người được Ngô Thắng ta để ý đúng là không có bao nhiêu.
Tầm nhìn của vị cao thủ thuộc bộ phận đặc biệt này hẹp hòi quá rồi.
Nếu Độc Nhãn Nam biết được suy nghĩ của đối phương, chắc chắn sẽ muốn đấm nổ đầu chó của hắn.
Mẹ kiếp, tôi có nói gì đâu.
Lý do tôi có biểu cảm kinh ngạc như vậy.
Chỉ là không ngờ vẫn có thằng ngốc tự chui đầu vào rọ.
Độc Nhãn Nam còn chuẩn bị sẵn số điện thoại xe cứu thương cho Ngô Thắng, để lỡ anh ta bị châm cứu đến bại liệt thì còn có xe cấp cứu kịp thời chạy tới. Tạo thành một quy trình cứu viện khép kín không kẽ hở, quá là chuẩn bài.
Trong phòng ký túc xá.
"Mời nằm xuống."
Vẻ mặt ông Trương vô cùng nghiêm túc. Với những ai tin tưởng vào thuật châm cứu của mình, ông chưa bao giờ khiến họ phải thất vọng. Kể cả cuối cùng có thất bại, thì đó là vì chuyện gì cũng có xác suất thất bại của nó. Khi ấy, chỉ có thể trách bạn quá đen thôi.