Chỉ cần cậu cứ tin tưởng tôi.
Tôi dám cam đoan.
Chắc chắn sẽ cho cậu cảm nhận được sự vi diệu của châm cứu.
"Được."
Ngô Thắng ngoan ngoãn nằm trên giường, trong lòng vô cùng phấn khích. Sắp được tận hưởng cảm giác vi diệu do bậc thầy châm cứu mang lại rồi. Không ngờ quyết định xung phong dẫn đường lúc trước lại là một lựa chọn sáng suốt đến vậy.
Nếu không thì làm sao gặp được chuyện tốt thế này.
Ông Trương cẩn thận lấy bảo bối ra, Ngô Thắng liếc mắt nhìn, thấy một chiếc hộp cổ xưa thì mừng như điên. Bậc thầy sắp châm cứu cho anh ta rồi, nghĩ thôi đã thấy hơi kích động.
"Bậc thầy, đây là bảo bối của ông sao?" Ngô Thắng hỏi.
Ông Trương đáp: "Không sai, đây chính là bảo bối của tôi. Ngoài Lâm Phàm ra, tôi chưa từng cho ai khác đụng vào. Lát nữa tôi sẽ thi triển Vũ Trụ Chuyển Động Pháp, cậu không cần căng thẳng, cũng không được cử động lung tung."
Vũ Trụ Chuyển Động Pháp?
Nghe tên của phương pháp châm cứu này, Ngô Thắng đã sốc toàn tập. Nghe tên thôi đã biết phương pháp châm cứu này bá đạo cỡ nào rồi.
Vũ trụ cơ đấy...
Đây là lĩnh hội được phương pháp châm cứu vi diệu từ sự vận hành của vũ trụ.
Ở chỗ của bọn họ, rất nhiều bậc tiền bối cũng đạt được thành tựu tương tự. Cơ thể con người huyền bí như vũ trụ, ẩn chứa vô vàn khả năng.
Nhưng bây giờ thì sao...
Không ngờ người ở đây cũng biết, lại còn dùng nó để sáng tạo ra một phương pháp châm cứu kinh khủng như vậy.
"Bậc thầy, tôi chuẩn bị xong rồi." Ngô Thắng nói.
Ông Trương đáp: "Lát nữa có thể sẽ xảy ra chút chuyện, nhưng cậu đừng căng thẳng, đều là tình huống bình thường cả thôi."
Ngô Thắng mỉm cười nói: "Được trải nghiệm một màn châm cứu cao siêu thế này, dĩ nhiên sẽ có vài phản ứng, tôi hiểu hết mà. Yên tâm, cứ làm đi, tôi tuyệt đối sẽ không nhúc nhích."
Hiện tại, anh ta thật sự rất mong chờ.
Nóng lòng không đợi được nữa rồi.
Lâm Phàm và ông Trương ngồi vây quanh Ngô Thắng.
Quan sát vô cùng tỉ mỉ.
Ông Trương cầm kim bạc trong tay, thấp giọng nói: "Cậu thấy có chỗ nào không ổn không?"
"Tạm thời thì không có."
"Tôi đang quan sát tình hình trong cơ thể anh ta, phát hiện tình hình có hơi nghiêm trọng."
"Vậy à?"
"Ừ."
Vẻ mặt của hai bệnh nhân tâm thần cực kỳ nghiêm túc, trông như thể đang nghiên cứu một vấn đề trọng đại nào đó.
Ngô Thắng nghe hai người nói chuyện cũng không hề sợ hãi, thậm chí còn có chút mong đợi. Hai cao thủ cùng lúc châm cứu cho mình, đây là vinh hạnh lớn cỡ nào chứ.
Lúc này.
Lâm Phàm và ông Trương vẫn đang nghiên cứu.
Ông Trương rất có chuyên môn về lĩnh vực châm cứu, dựa theo chỉ dẫn của Lâm Phàm, ông cảm thấy khá hợp lý. Phập một tiếng, một cây kim bạc cắm xuống.
"Có cảm giác gì không?" Ông Trương hỏi.
Ngô Thắng đáp: "Không có."
"Ừm, đó là chuyện bình thường, đừng hồi hộp." Ông Trương nói.
Cây kim cắm ngập trên đầu Ngô Thắng, chỉ chừa lại phần đuôi kim.
Người bình thường mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ sợ xanh mặt, thầm nghĩ phen này toang rồi. Nhưng Ngô Thắng vốn không biết gì về hai người họ, sự tin tưởng dành cho họ đã lên đến đỉnh điểm.
"Vâng." Ngô Thắng cảm nhận.
Tạm thời không có cảm giác gì.
Đối với anh ta mà nói.
Đó chỉ là thời cơ vẫn chưa tới mà thôi.
Ông Trương nhất định sẽ không làm đối phương thất vọng. Người ta đã tin tưởng mình đến thế, vậy thì ông phải phát huy trạng thái đỉnh cao nhất, thi triển phương pháp châm cứu hữu hiệu nhất, y hệt như lần giúp Lâm Phàm tu luyện vậy.
Tuyệt đối không được xảy ra vấn đề gì.
"Lâm Phàm, cậu xem. Cây kim này của tôi là đã thảo luận với cậu rồi mới châm xuống, hiệu quả rất tốt. Tuy bây giờ cậu ta không có cảm giác gì nhưng tôi tin bên trong cơ thể cậu ta đã cảm nhận được rồi."
Ông Trương nói rất nghiêm túc.
Lâm Phàm cũng đồng tình: "Ừm, tôi tin chắc chắn là vậy."
Nếu để Ngô Thắng biết được.
Người đang châm cứu cho anh ta là hai bệnh nhân tâm thần, e rằng sẽ tạo thành một bóng ma tâm lý cực lớn.
Chỉ là...
Trước mắt không biết gì thì mọi thứ đều rất tốt đẹp, Ngô Thắng cũng thật sự vô cùng mong đợi.
Kim thứ hai!
Kim thứ ba!
Kỹ thuật của ông Trương rất điêu luyện.
Cổ tay rung lên, kim bạc hạ xuống vô cùng dứt khoát, tốc độ nhanh gọn, khiến người ta kinh ngạc.
Ngô Thắng cảm nhận.
Tuy rằng tạm thời không có cảm giác gì.
Nhưng anh ta nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như mình nghĩ.
Dựa vào tu vi hiện tại của anh ta, kim bạc hạ xuống mà lại không có cảm giác gì, đó đã là chuyện rất khủng bố rồi. Với anh ta, hiệu quả của việc này chắc chắn khó mà tưởng tượng nổi.
Ngập tràn mong đợi.
...
Ông Trương không ngừng châm kim.
Cây kim thứ mười.
"Cảm giác thế nào?" Ông Trương hỏi.
Ngô Thắng đáp: "Bây giờ tôi cảm thấy tốc độ máu trong người lưu thông nhanh hơn hẳn, trong đầu còn xuất hiện ảo giác như vụ nổ Big Bang khai sinh vũ trụ vậy, trống rỗng vô cùng. Nhưng tôi chịu được."
"Ừm, đây là tình huống bình thường, cậu đừng hoảng." Ông Trương động viên.
Có cảm giác như vậy sao?