Ông Trương cũng từng tự châm cứu cho mình, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được cái cảm giác như Ngô Thắng mô tả.
Chắc là ảo giác... Có lẽ cậu ta nghĩ nhiều quá rồi.
Ông hơi hoang mang.
Nhưng rồi cũng không để bụng.
Có lẽ đây là do thể chất của cậu ta vượt xa người thường, nên phương pháp châm cứu mới phát huy tác dụng đặc biệt như vậy. Càng nghĩ, ông càng thấy có lý.
Lâm Phàm thì thầm: "Hình như cháu chưa bao giờ có cảm giác này."
Ông Trương nói: "Tình huống bình thường thôi."
"Hóa ra là vậy."
Lâm Phàm luôn tin tưởng ông Trương một cách tuyệt đối.
Thấy đối phương được châm cứu, anh cũng muốn nằm xuống cùng Ngô Thắng để trải nghiệm cảm giác được ông Trương ra tay, đúng là nhất cử lưỡng tiện.
Ngô Thắng biết cảm giác đó sắp ập đến rồi.
Anh ta không hề sợ hãi.
Bình tâm lại nào.
Tới đi, cứ ập tới thật mạnh mẽ vào, tôi nôn nóng lắm rồi đây.
Ngô Thắng gào thét trong lòng.
Cảm xúc đã dâng lên đến đỉnh điểm.
Tà Vật Gà Trống ngồi chồm hỗm một góc, mắt gà tròn xoe nhìn chằm chằm tình hình trước mắt.
Trời đất quỷ thần ơi!
Cái tên điên này.
Lại dám châm kim.
Thân là nội gián, nó biết quá nhiều bí mật rồi. Cái tên đang nằm trên giường bị châm kim kia không phải người của thế giới này, mà đến từ một hành tinh khác, hơn nữa sẽ còn rất nhiều cường giả khác đổ bộ tới.
Đây là bí mật động trời nhất mà nó phát hiện được từ trước đến nay.
Tà Vật Gà Trống chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Đó là phải truyền tin này ra ngoài để đồng bào của mình liên lạc với những cường giả đó, tốt nhất là thành lập liên minh rồi cùng nhau tấn công thành phố của loài người, chiếm lĩnh nó hoàn toàn.
Còn về việc liệu những cường giả đó có chịu liên minh với Tà Vật hay không...
Đùa chắc.
Chuyện này thì có gì phải nghi ngờ?
Chủng tộc Tà Vật của bọn ta hùng mạnh như thế, đám cường giả kia sao có thể từ chối được chứ.
Ngay lúc nó đang mải mê suy tính.
Bên kia lại có biến.
"Tôi cảm thấy toàn thân tê dại, kinh mạch khắp người như được đả thông, nhưng cảm giác lại rất khác, kỳ lạ vô cùng."
Hiện tại đã là cây kim thứ mười hai.
Mọi chuyện càng lúc càng kỳ lạ.
Ngô Thắng nhíu mày, nghiến chặt răng. Anh ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất về cảm giác hiện tại: thành công rồi. Hiệu quả thực sự quá mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến người ta có chút không chịu nổi.
"Cây kim cuối cùng đây."
Ngay lúc Ngô Thắng đang mừng như điên, giọng nói của ông Trương lại vang lên bên tai. Đối với anh ta lúc này, giọng nói ấy như vọng về từ chín tầng mây.
Chỉ còn một cây kim cuối cùng.
Chắc chắn...
Đây chính là cây kim quan trọng nhất, tất cả hiệu quả trước đó đều trông chờ vào nó để định đoạt.
"Tôi... tôi đã... chuẩn bị xong."
Giọng Ngô Thắng lúc này đã hơi lắp bắp. Vừa nãy còn chưa đến mức này, vậy mà chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã biến thành thế này. Ngô Thắng phải thừa nhận, uy lực của màn châm cứu này quá bá đạo.
Chẳng cần nói đâu xa.
Chỉ với thực lực của anh ta mà lại có thể bị mấy cây kim bạc làm cho nói lắp ư?
Hiển nhiên là không thể nào.
"Được, kim cuối cùng này rất quan trọng, toàn bộ công lực cả đời của ông Trương tôi đều dồn hết vào đây."
Ông Trương trước giờ chưa từng nói những lời như vậy.
Lần đầu châm cứu trước đây, ông Trương chẳng nói một lời. Thỉnh thoảng có nói vài câu nhưng chắc chắn không phải kiểu khoe trình độ thế này.
Thấy Lâm Phàm nghi hoặc, ông Trương có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng giải thích: "Tôi học theo lúc cậu xem phim đấy, sửa lại một chút cho hợp với hoàn cảnh của mình."
Nghe ông Trương nói vậy.
Lâm Phàm thoáng hồi tưởng lại.
Câu này quả thật rất quen tai, hình như nguyên văn là...
"Cú đấm chứa đựng hai mươi năm công lực của tôi đây, cậu đỡ nổi không?"
Ừm!
Ông Trương quả là thông minh.
Vừa dứt lời.
Ông Trương ra tay nhanh như chớp.
Một cây kim đâm thẳng vào ấn đường của Ngô Thắng.
Ngô Thắng đang lẳng lặng chờ đợi. Đột nhiên, đồng tử anh ta co rút lại, toàn thân cảm nhận được một luồng sức mạnh không thể chống cự. Đầu óc anh ta trống rỗng, cảm giác như có vô số luồng điện giằng xé trong cơ thể, rồi lại như vỡ đê tuôn trào tựa sóng thần, khiến bản thân trở nên nhỏ bé vô cùng.
"Tôi..."
Vẻ mặt Ngô Thắng trở nên dữ tợn, trong lòng gào thét muốn rút kim châm ra, nhưng phương pháp của ông Trương vốn không cho anh ta cơ hội đó. Hai mắt anh ta tối sầm, ý thức chìm vào bóng tối rồi ngất lịm đi.
Ông Trương nhìn tình trạng của Ngô Thắng, vẻ mặt thản nhiên. Sau đó, ông cẩn thận rút từng cây kim bạc ra, cất lại vào hộp.
"Anh ta sao thế?" Lâm Phàm hỏi.
Ông Trương đáp: "Ngất rồi."
"Thành công rồi ạ?"
"Ừm... Chắc vậy, tôi cũng không rõ lắm."
Lâm Phàm và ông Trương nhìn nhau. Trong ánh mắt cả hai đều có chút nghiêm trọng, nhưng niềm vui vẫn chiếm phần nhiều hơn.
Ông Trương cất bộ kim quý giá vào trong ngực. Dường như nhớ ra điều gì, động tác của ông bỗng khựng lại.
"Khoan đã, tại sao cậu ta lại muốn mình châm cứu nhỉ? Bộ cậu ta có bệnh gì à?"
"Hả?" Lâm Phàm ngạc nhiên: "Anh ta không nói với ông sao?"
"Không hề." Ông Trương lắc đầu.
Ngay từ đầu ông đã thấy có gì đó là lạ rồi.
Nhưng sau đó, vì quá hăng hái với việc châm cứu nên ông quên bẵng đi mất.
Bây giờ...
Ông mới sực nhớ ra.
Rốt cuộc là vì lý do quái gì mà mình lại phải châm cứu cho cậu ta nhỉ?