Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 64: CHƯƠNG 64: HY VỌNG NGƯƠI CÓ BẢN LĨNH MỘT CHÚT

"Phi thiên khiển hỏa, thần uy cực lôi, thượng hạ Thái Cực, chu biến tứ duy, phiên thiên đảo hải... Cấp cấp như luật lệnh!"

"Hốt Hỏa Lôi Chú!"

Một người đàn ông trung niên mặc vest, hai tay cầm thanh trường kiếm kiểu Đạo gia, miệng không ngừng niệm chú ngữ để kết nối với sức mạnh của đất trời. Dứt lời, gã vung kiếm ra, một ngọn lửa lập tức bùng lên trước mặt, bên trong còn ẩn chứa những tia sét, uy lực vô cùng khủng khiếp.

Gã này tốt nghiệp từ Học viện Đạo gia, trường kiếm trong tay vừa vung lên, ngọn lửa liền tuân lệnh bao trùm lấy con bạch tuộc trong nháy mắt.

"Lợi hại!"

Ba vị cao thủ khác nãy giờ vẫn đang chật vật chiến đấu với con bạch tuộc, thấy cảnh này liền thở phào nhẹ nhõm. Con tà vật này thật sự quá đáng sợ, bọn họ đã dốc hết sức nhưng giác hút của nó quá kinh khủng, xúc tu lại dày đặc, chỉ riêng việc né tránh đã mệt bở hơi tai, nói gì đến chuyện tấn công.

Bây giờ thấy đồng đội tung ra đại chiêu, lòng họ nhẹ nhõm hẳn. Lửa đã bao trùm như thế, con bạch tuộc tà vật kia chắc chắn không sống nổi.

Gã đạo sĩ trung niên trông có vẻ hơi đuối sức, nhưng vẫn đắc ý nói: "Xem các người nói kìa, có thể không lợi hại sao? Đây chính là chú thuật trong quyển thứ tư của «Thái Thượng Tam Động Thần Chú» đấy, ta thi triển cũng tốn sức lắm chứ bộ."

"Lát nữa nó sẽ biến thành bạch tuộc nướng, tha hồ mà chén."

Một gã khác đứng gần đó xen vào: "Hừ, Mao Sơn bọn ta cũng có loại thần chú này."

Gã đạo sĩ khinh thường: "Của ngươi là hàng nhái thôi."

"A Di Đà Phật."

Một người đàn ông tốt nghiệp từ Học viện Phật gia bình tĩnh lên tiếng.

Gã đã sớm quen với cảnh này. Theo phân công, bốn người họ là một tổ, hỗ trợ lẫn nhau. Trong tổ này, nhiệm vụ của gã chẳng khác nào làm mồi nhử. Không sai, gã chính là người phải thường xuyên lấy thân mình ra thu hút sự chú ý của tà vật, để ba người còn lại có cơ hội tung chiêu cuối.

Gã cúi xuống nhìn bàn tay đỏ rực của mình, không khỏi niệm thêm một tiếng A Di Đà Phật, thật hối hận khi xưa đã đăng ký vào Học viện Phật gia, để rồi bây giờ người luôn phải nhẫn nhịn chịu thiệt thòi lại chính là gã.

Mà ở bên kia, con bạch tuộc tà vật đang gào lên những tiếng thảm thiết xé lòng, tiếng kêu thê lương đến độ khiến người nghe không rét mà run, tám cái xúc tu quăng quật loạn xạ làm mặt đất nứt toác khắp nơi.

Bốn người nhìn mà thấy xót xa.

Tiền sửa đường đắt lắm đấy, biết không? Tiền thuê công nhân cũng thế. Tuy là bộ tài chính chi trả, nhưng đó đều là tiền thuế của dân chúng mình cả đấy!

Đột nhiên, khí tức của con bạch tuộc tà vật đột nhiên biến đổi, khói đen kịt tuôn ra.

Bốn vị cao thủ vừa nãy còn đang đứng chém gió vui vẻ, thấy vậy sắc mặt lập tức trắng bệch.

"Không ổn rồi."

Ầm!

Hai mắt con bạch tuộc đỏ ngầu, thân hình phình to, xúc tu cũng to lên, vết thương do Hốt Hỏa Lôi Chú gây ra cũng dần hồi phục. Chỉ thấy nó vung vẩy tám cái xúc tu, Hốt Hỏa Lôi Chú liền bị đánh tan thành từng quả cầu lửa, hung hăng đập ngược vào ngực của bốn vị cao thủ.

Gã bên Phật gia có thân thể tráng kiện hơn, không bị đánh bay ngược ra sau như ba người đồng đội, nhưng cũng bị đập mạnh đến lảo đảo lùi lại mấy bước.

Phụt!

Cả bốn người đồng loạt hộc máu, kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt. Con tà vật mới nãy chỉ cao chừng ba, bốn mét, sao bây giờ lại vọt lên đến năm, sáu mét rồi?

"Thực lực của nó không phải cấp bốn, mà là cấp năm."

"Tà vật cấp năm mà lại xuất hiện ở đây? Thế thì chúng ta không phải là đối thủ của nó rồi."

Xúc tu của con bạch tuộc vẫn liên tục quật xuống, phá hủy mặt đường. Lúc này nó đang tức điên lên, vốn dĩ nó đã ẩn nấp dưới dòng sông này rất lâu rồi, cũng chỉ vì muốn thử xem thịt người có ngon không nên mới lén lút mò lên xơi một mạng, ai ngờ chỉ có thế mà đã bị đám người này dí theo đánh cho một trận.

Nó thấy loài người đúng là một lũ keo kiệt.

Chẳng phải chỉ ăn có một người thôi sao? Loài người đông như thế, cớ gì phải đối xử với nó như vậy?

Nếu đã vậy, nó sẽ xơi sạch đám người trước mắt cho bõ tức.

Đúng lúc đó, một bóng người từ trên trời giáng xuống, giọng điệu vừa lười nhác vừa lạnh lùng: "Giờ tao đang rất không vui."

Người vừa lên tiếng là một gã đầu trọc, một mắt bịt vải đen. Bốn vị cao thủ kia vừa thấy người tới, lập tức ngạc nhiên hô: "Độc Nhãn Long!"

Bình thường họ sẽ không gọi gã là Độc Nhãn Long, chỉ là vừa rồi thấy có viện binh tới nên quá phấn khích, không nhịn được mà hét lên. Quả nhiên, nghe họ gọi vậy, Độc Nhãn Quái liền liếc một cái sắc lẻm như muốn giết người về phía bên này.

Tâm trạng của gã hiện tại đúng là không tốt chút nào, tất cả là do hai tên bệnh nhân tâm thần kia gây ra.

Gã không thể trút giận lên cấp dưới, nên đành phải tới đây "giận cá chém bạch tuộc" vậy.

"Bạch tuộc tà vật, hy vọng ngươi có bản lĩnh một chút, để ta xả giận một trận cho đã." Độc Nhãn Quái thản nhiên nói.

...

Trên cầu vượt.

Một chiếc xe cứu thương đang lao vùn vụt thì bỗng khựng lại, đoạn đường này đang kẹt xe nghiêm trọng. Lý viện phó một tay giữ vô lăng, tay kia kẹp điếu thuốc, mắt nhìn chăm chú về phía trước. Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn ở ngay khúc cua dưới chân cầu vượt, đó chính là đích đến cuối cùng của ông.

Thế nhưng hiện tại ông đã bị kẹt cứng ở đây một lúc rồi.

Bim bim!

Lý viện phó nhấn còi mấy tiếng, có thể nhường đường ưu tiên cho xe cứu thương được không? Chúng mày có biết trên xe đang chở hai bệnh nhân tâm thần không hả?? Có tin bố mày thả chúng nó xuống là chúng mày toang hết không???

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!