Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 65: CHƯƠNG 65: MONG CẬU CỨNG CÁP MỘT CHÚT (2)

Dĩ nhiên, đây chỉ là màn độc thoại nội tâm của ông ta.

Tình huống thực tế thì phó viện trưởng Lý chỉ đành cười gượng: "Không ngờ trên cầu vượt cũng kẹt xe, hôm nay mọi người làm gì mà đổ ra đường đông thế nhỉ."

Gã tài xế cầm chiếc bật lửa trong tay, thấy phó viện trưởng nói chuyện với mình thì vô cùng căng thẳng, vừa hay phát hiện điếu thuốc ông kẹp trong tay đã tắt ngóm từ bao giờ, thế là vội vàng xun xoe: "Viện trưởng, để cháu châm lửa cho ngài ạ."

Phó viện trưởng Lý cúi đầu nhìn, quả nhiên là lửa tắt thật, ông bèn đưa điếu thuốc sang cho tài xế châm lửa giúp, còn khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay đối phương ra hiệu cảm ơn.

"Cứu mạng!"

"Tà vật, có tà vật."

"Chạy mau."

Vô số người dân phía trước lao ra khỏi xe, thần sắc hoảng loạn bỏ chạy.

"Tà vật à?" Phó viện trưởng Lý lắc đầu cười, nhìn về phía tài xế rồi lên giọng từng trải: "Chắc cậu không biết đâu, thật ra tà vật cũng không đáng sợ lắm, bởi vì..."

Rầm!

Đúng lúc đó, một bóng đen nện rầm một cái ngay trên kính chắn gió xe cứu thương, cú va chạm mạnh đến nỗi khiến cả mặt kính nứt toác. Rõ ràng người này đã bị tà vật hất văng tới đây, vẻ mặt gã đàn ông vô cùng đau đớn, hắn gắng gượng dùng ngón tay dính máu viết mấy chữ lên cửa kính.

SOS

Không phải hắn không muốn nói, mà vì hắn bị câm.

Phó viện trưởng Lý và gã tài xế mặt mày xanh mét liếc nhau, gần như chỉ trong nháy mắt, cả hai không nói một lời, vội vàng mở cửa lao ra khỏi xe. Tốc độ của họ cực nhanh, không có lấy nửa điểm do dự.

Mẹ kiếp, tà vật đáng sợ thật!

Ở cách đó không xa.

Một con bạch tuộc cao hơn hai mét đang dùng xúc tu chậm chạp bò tới, nó không biết nói, nhưng trong lòng lại đang gào thét ầm ĩ.

"Ba ơi, ba ở đâu?"

"Sao con không tìm thấy ba?"

"Con đói, con muốn ăn."

Bạch tuộc đi tới đâu liền tiện tay vung xúc tu tới đó, những chiếc xe bốn bánh dám cản đường nó lập tức bị hất văng chổng vó.

Mà trong xe cứu thương lúc này.

"Đói quá."

Lâm Phàm tỉnh lại sau khi tu luyện Khí Công Tu Luyện Pháp, hạt năng lượng đã lấp đầy cơ thể nhưng bụng thì lại đói cồn cào. Hắn rất muốn ăn gì đó, mỗi tế bào trong cơ thể đều đang gào thét tín hiệu đói khát.

Phó viện trưởng Lý vội vàng mở cửa xe phía sau, thấy một già một trẻ vẫn còn đang ung dung bàn chuyện đói hay không, ông chỉ muốn chửi thề. Ông hét lớn: "Chạy mau, tà vật tới rồi."

"Nếu không muốn chết thì mau xuống xe theo tôi!"

Lâm Phàm và Trương lão đầu ngoan ngoãn xuống xe.

Phó viện trưởng Lý kéo hai người họ định bỏ chạy, nhưng một già một trẻ này lại đứng im như bàn thạch khiến ông sắp sụp đổ đến nơi.

Tôi sắp lên chức viện trưởng rồi, làm ơn đừng ngáng đường thăng tiến của tôi có được không?

Mau chạy với tôi đi!

"Dễ thương không?"

"Cũng được."

Lâm Phàm và Trương lão đầu nhìn nhau, bỗng nhe răng cười toe toét, trông vui vẻ ra mặt.

Phó viện trưởng Lý nhìn hai bệnh nhân tâm thần đang lảm nhảm, tức đến mức chỉ muốn bóp chết cả hai cho rồi. Ông bất giác nhìn gã tài xế đang sợ sệt đứng bên cạnh, hối hận thốt lên: "Cậu nói đúng, lẽ ra tôi không nên đi, một mình cậu đưa họ về là được rồi."

Gã tài xế kinh ngạc nhìn sếp, trong lòng gào thét: “Sao ngài lại có thể bỉ ổi như vậy chứ?”

Nhưng lời ra tới miệng lại đổi thành: "Được cống hiến sức mọn cho viện trưởng là vinh hạnh của tôi."

Dù phía trước có là thiên quân vạn mã thì tôi cũng nguyện xả thân vì ngài.

Đây chính là thái độ của tôi!

Con tà vật bạch tuộc cao hơn hai mét này chính là con của con tà vật bạch tuộc ở bến cảng.

Nó xuất hiện ở đây là để tìm ba của mình. Ba nó bảo ông ra ngoài bắt một con người ăn cho đỡ đói. Nhưng ba đi mãi mà chưa về, thế là nó cũng tò mò muốn lên bờ tìm con người chơi thử.

Nhưng chẳng có con người nào thèm chơi với nó cả, thấy nó là hét toáng lên rồi bỏ chạy, chán phèo!

Lẽ nào do mình đẹp trai quá, khiến loài người tự ti sao?

Hừm, chắc là vậy rồi.

Lâm Phàm và Trương lão đầu không chớp mắt nhìn con bạch tuộc ở đằng xa.

Rột rột!

Lâm Phàm xoa cái bụng đang réo ầm ĩ của mình, bình tĩnh nói: "Tôi đói lắm rồi."

"Tôi không đói lắm." Trương lão đầu thật thà đáp.

Mỗi lần vô thức tu luyện Khí Công Tu Luyện Pháp, Lâm Phàm đều rơi vào cảm giác đói khát tột độ. Cơn đói này thực sự rất khó chịu, đến mức hắn chỉ muốn ăn sạch mọi thứ trong tầm mắt, bất kể có phải đồ ăn hay không, thậm chí sắt thép hàm răng của hắn cũng cắn nát được.

"Tay nó dài ghê nhỉ."

"Đúng vậy, thế nên nó mới dễ thương. Tôi chưa từng thấy con vật nào có tay dài như vậy cả."

Vẫn có người không ngừng gào thét chạy lướt qua đám người Lâm Phàm. Đối với họ, tà vật còn kinh khủng hơn cả ma quỷ, đầu óc ai nấy đều trống rỗng, chẳng còn suy nghĩ được gì, lúc này họ chỉ có một ý niệm duy nhất: chạy thật nhanh, càng xa càng tốt.

Người đàn ông câm bị bạch tuộc quăng lên kính xe cứu thương vẫn liều mạng dùng ngón tay đẫm máu viết chi chít chữ 'SOS', ý tứ rất rõ ràng, tôi chưa chết, vẫn cứu được, mấy người không thể tiện tay kéo tôi chạy cùng được à?

"Đi, nhanh lên."

Phó viện trưởng Lý dùng sức lôi Lâm Phàm và Trương lão đầu bỏ chạy, ông tuyệt đối không thể bỏ mặc hai người này được. Lý do rất đơn giản, ông sắp được thăng chức viện trưởng rồi. Một viện trưởng gương mẫu có thể không cần mình xăm Thanh Long, lưng tät Bạch Hổ, đầu đội trời chân đạp đất, gánh vác vận mệnh chúng sinh, nhưng ít nhất cũng phải có trách nhiệm bảo vệ bệnh nhân của mình.

"Nó dễ thương không?" Lâm Phàm hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!