Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 66: CHƯƠNG 66: BỐ ƠI! BỐ Ở ĐÂU? CON ĐÓI!

Lý viện phó suýt nữa thì ngất xỉu. Ông tuyệt vọng nhìn Lâm Phàm: "Tôi xin cậu đấy, đừng lên cơn ở đây nữa được không? Nó có đáng yêu hay không thì liên quan gì đến cậu chứ! Làm ơn tin tôi đi, tôi không hại cậu đâu, giờ chúng ta chạy ngay vẫn còn kịp."

Nếu Hách viện trưởng có mặt ở đây, ông ấy hẳn sẽ lạnh lùng nói một câu: Cậu thì hiểu cái quái gì về bệnh nhân tâm thần đâu.

Cậu ta hỏi nó có đáng yêu không?

Cứ trả lời là đáng yêu thì chết à? Mắc mớ gì phải nói dài dòng làm vậy, bọn họ có hiểu đếch đâu.

"Viện trưởng, tôi sẽ bảo vệ ngài."

Gã tài xế lấy hết dũng khí, cơ hội để thể hiện lòng trung thành đến rồi. Hắn đứng chắn trước mặt phó viện trưởng, giọng kiên định.

Dù thật lòng gã tài xế cũng sợ chết khiếp, nhưng cơ hội đổi đời đôi khi chỉ đến một lần, nếu không nắm chắc thì sau này chỉ có hối hận.

Lý viện phó mừng rỡ vỗ vai gã tài xế: "Tốt lắm! Bệnh viện chúng ta có được một nhân viên như cậu, tôi rất vui mừng. Sau xe có một cây gậy sắt đấy, cậu cầm nó mà liều mạng với con tà vật kia đi. Nếu cậu không may bỏ mạng, bệnh viện sẽ lo cho vợ con cậu. Nếu cậu bị thương nặng, bệnh viện sẽ chữa trị miễn phí cho cậu cả đời."

Gã tài xế nghe mà ngây người, hai mắt trợn tròn.

Ủa, sao nó khác xa với cái "bảo vệ" mà hắn tưởng tượng vậy?

Thật sự là muốn hắn lên solo với con tà vật kia luôn sao? Thế này thì cũng tuyệt tình quá rồi.

Lâm Phàm và Trương lão đầu thì thầm trao đổi.

Từ trước đến giờ hai người họ chưa từng gặp sinh vật nào kỳ lạ như vậy, nhưng cảm giác thì con vật trước mặt này trông cũng ưa nhìn đấy, đáng yêu hơn Tang Cẩu và Huyền Xà nhiều.

(Tiêu chuẩn "đáng yêu" của Lâm Phàm và Trương lão đầu = kích thước phải đủ to.)

Gã tài xế lôi ống sắt từ sau xe cứu thương ra, giả vờ bình tĩnh đứng cạnh phó viện trưởng.

Lý viện phó thật sự rất muốn chuồn, trong đầu ông không phải chưa từng nghĩ đến việc bỏ mặc một già một trẻ kia mà chạy lấy người, nhưng ông không thể làm ra chuyện mất nhân tính như vậy được.

Con tà vật bạch tuộc đang dần dần tiến lại gần.

Hiện tại nó chỉ còn cách bọn họ khoảng hơn mười mét.

"Viện trưởng, mọi người đi trước đi, để tôi đối phó với nó."

Gã tài xế siết chặt ống sắt trong tay, đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị con quái vật trước mặt nghiền thành cám. Nhưng hễ nghĩ đến gia đình, hắn lại cố gắng trấn tĩnh.

Vợ ơi, con ơi, vì tương lai của hai mẹ con, bố nhất định phải liều một phen! Cứ coi như lấy cái chết của bố để đổi lấy một tương lai tươi sáng cho hai mẹ con vậy!

Hắn đã làm nghề tài xế này mười năm, lương ba cọc ba đồng, vợ con ở nhà cũng phải chịu khổ theo. Cả nhà mấy miệng ăn cứ phải chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp, ngay cả quần áo mới cũng không nỡ mua. Cuộc sống khổ cực như vậy hắn đã quen, vợ hắn cũng quen, mà con hắn cũng quen.

Nhưng thân là đàn ông, sao hắn có thể để vợ con phải sống tủi nhục cả đời như thế được? Hắn đã rất cố gắng, nhưng hiện thực lại quá tàn khốc, không phải cứ nỗ lực là sẽ thành công.

"Nhào vô!"

Gã tài xế đã hạ quyết tâm, hắn cầm ống sắt gõ vào một chiếc xe khác cách xa mấy người Lý viện phó, hòng thu hút sự chú ý của con bạch tuộc.

Thân hình nhỏ bé của hắn trong mắt con tà vật bạch tuộc chắc cũng chỉ như một con tép riu so với cá mập. Không biết hắn có thể cầm cự được bao lâu...

Nhưng đúng lúc này, có người vỗ vào vai gã tài xế.

Gã tài xế giật mình quay lại, phát hiện người vừa vỗ vai mình chính là Lý viện phó, hơn nữa thần thái của ông đã thay đổi rõ rệt.

"Hay là để tôi."

Vẻ mặt Lý viện phó lạnh tanh, ánh mắt bình tĩnh. Ông từ từ tháo chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay xuống, giao cho gã tài xế rồi nói: "Giữ kỹ giúp tôi. Chiếc đồng hồ này rất có ý nghĩa, đây là món quà tôi nhận được khi vừa trở thành bác sĩ chính. Tôi đã phẫu thuật thành công cứu được một đôi mẹ con, sau đó chồng của người phụ nữ ấy đã tặng nó để tỏ lòng cảm ơn."

"Tôi rất thích nó, lúc nào cũng mang theo bên mình. Cậu cầm cho chắc, đừng làm mất."

Lý viện phó nhận lấy ống sắt từ tay gã tài xế, ông khẽ bẻ cổ, tiếng xương cốt vang lên rôm rốp. Cái khí chất ấy, cái thần thái ấy, cứ như một đại ca giang hồ đã rửa tay gác kiếm nhiều năm, nay lại xăm trổ rồng thiêng kín lưng, một lần nữa tái xuất hắc đạo.

"Viện trưởng..." Gã tài xế bị khí thế của đối phương làm cho choáng váng, y run rẩy gọi nhưng không biết phải nói gì.

Lý viện phó nhếch mép, thản nhiên nói: "Cậu có biết không? Thời còn trẻ, tôi từng đi lính ba năm, được bầu là chiến sĩ ưu tú. Sau đó tôi còn đăng ký thi vào Học viện cao cấp Phật gia, nếu không phải hôm đó đột nhiên đau bụng, ảnh hưởng đến phong độ thì có lẽ bây giờ tôi đã không phải là một phó viện trưởng quèn, mà là một cường giả tuyệt thế chân chính rồi."

"Một con tà vật quèn thôi, nhìn cho kỹ đây."

Gã tài xế nhìn bóng lưng thẳng tắp của Lý viện phó, chẳng hiểu sao hắn bỗng thấy bóng lưng ấy trở nên cao lớn lạ thường, tỏa ra hào quang thần thánh. Ánh sáng chói lòa đến mức khiến hắn nảy sinh ý nghĩ muốn quỳ xuống bái lạy.

Phó viện trưởng đã giao chiếc đồng hồ mà ông quý nhất cho hắn giữ.

Hắn biết đây là món đồ giá trị nhất trên người phó viện trưởng, bây giờ có thể giao nó cho hắn, chứng tỏ ông coi trọng hắn đến nhường nào.

Giờ khắc này, gã tài xế nắm chặt chiếc đồng hồ điện tử, nước mắt lưng tròng, gào lên: "Viện trưởng, ngài yên tâm, dù có phải chết tôi cũng nhất định sẽ bảo vệ tốt đồng hồ của ngài!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!