Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 67: CHƯƠNG 67: ĐÁNH NHẸ THÔI ĐƯỢC KHÔNG?

Phó viện trưởng Lý chậm rãi đi về phía con bạch tuộc, ông không quay đầu lại mà chỉ khẽ giơ tay, ra dấu OK.

Phong thái tự tin toát ra từ người Phó viện trưởng Lý được thể hiện một cách vô cùng tinh tế.

Chưa bao giờ có ai thấy một Phó viện trưởng Lý bá đạo đến thế.

Người từng quỳ xuống trước mặt Viện trưởng Hách, cầu xin ông ta tha cho mình vì không muốn tiếp nhận bệnh nhân tâm thần, đó có phải là phó viện trưởng không?

Hay người vừa lẩm bẩm chửi rủa Viện trưởng Hách, nhưng tay giật hồng bao lại nhanh như chớp mới là ông ấy?

Không... Tất cả đều không phải!

Đó chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Phó viện trưởng Lý đứng trước tà vật bạch tuộc, ngẩng đầu nhìn nó, chậm rãi giơ cánh tay lên, cây côn sắt chỉ thẳng vào mặt đối phương, lạnh lùng tuyên bố: "Ta là học viên trượt của Học viện Phật giáo cao cấp, là phó viện trưởng Bệnh viện Tam Giáp Hoa Điền, là một trong mười thanh niên kiệt xuất của thành phố Diên Hải - Lý Lai Phúc, hôm nay nhất định sẽ diệt trừ ngươi."

"Nhào vô!"

Một cơn gió mạnh bất chợt thổi tới.

Vạt áo blouse trắng bay phần phật trong gió.

Tà vật bạch tuộc tò mò nghiêng đầu nhìn con người trước mắt, nó cảm thấy hình như loài người đứa nào cũng ngu ngốc thì phải.

Anh tài xế thực sự bị bóng lưng của phó viện trưởng làm cho chấn động.

Nếu anh ta là một tiểu thuyết gia, cảnh tượng trước mắt chắc chắn sẽ khơi nguồn cảm hứng để anh viết nên tác phẩm «Bóng Lưng Của Phó Viện Trưởng» làm lay động lòng người.

Tấm lưng ấy cao lớn biết bao, oai phong dường nào, lại còn phảng phất nét tang thương.

Ông đã đứng ra che chắn cho bọn họ trước sự tấn công của tà vật.

Phó viện trưởng Lý đối mặt với tà vật, bóng lưng của ông quả thật rất cao lớn, nhưng sắc mặt cũng vô cùng căng thẳng, mồ hôi to như hạt đậu không ngừng lăn dài trên trán. Ông khẽ nuốt nước bọt, hai bắp chân run lên lẩy bẩy, nếu không nhờ chiếc áo blouse trắng dài che khuất thì chắc anh tài xế đứng sau đã phát hiện ra rồi.

"Đánh nhẹ thôi được không?"

Khoảnh khắc đứng trước con bạch tuộc, ông mới sực nhớ ra một chuyện, rằng mình cũng chỉ là một gã văn phòng quanh năm ngồi bàn giấy, dựa vào cây côn sắt trong tay mà đòi chiến đấu với tà vật ư?

Đùa chắc.

Tốt nhất là nên nhỏ giọng thương lượng với nó, hy vọng nó có thể hiểu được lời ông nói.

Thế nhưng con bạch tuộc không chiều lòng người, xúc tu của nó vung lên, một tiếng "ầm" vang dội, quật bay Phó viện trưởng Lý.

"Viện trưởng..."

Tài xế thấy phó viện trưởng bay về phía mình thì gần như theo bản năng lao tới làm đệm thịt cho ông, hai người chồng lên nhau, đâm sầm vào cửa kính xe cứu thương, vô tình đè lên người đàn ông câm đang nằm trên đó.

Người đàn ông câm vốn đang điên cuồng dùng máu viết chữ 'SOS', thấy hai cái bóng người bay tới thì trợn tròn mắt, muốn vội vàng lết sang một bên nhưng đã không kịp, lập tức trở thành tấm đệm đỡ cho cả hai người họ.

Nếu y có thể nói chuyện, chắc chắn sẽ giơ ngón giữa vào mặt đám người Phó viện trưởng Lý: “Hóa ra đây là lý do chúng mày không cứu tao, tính dùng ông đây làm đệm thịt à!”

"Viện trưởng, ngài không sao chứ?" Tài xế vội hỏi.

Lý Lai Phúc đáp: "Không sao, chỉ là nhiều năm không rèn luyện nên hơi béo thôi. Cậu không tệ, chỉ cần chúng ta còn sống, tôi nhất định sẽ đề bạt cậu."

"Cảm ơn... Cảm ơn, phó viện trưởng." Tài xế lắp bắp nói, hắn vui mừng quá đỗi nên quên mất lại gọi ông là ‘phó viện trưởng’.

"Cái chữ 'Phó' này nghe không thuận tai chút nào."

"Vâng, vâng, viện trưởng."

"Các cậu mau chạy đi, đó là tà vật! Nếu các cậu còn chút lương tâm thì vác cả chúng tôi đi nữa." Lý Lai Phúc gắng sức nói với Lâm Phàm.

Vừa dứt lời, cả ông ta và anh tài xế liền ngất đi, chung quy cũng tại tự tin thái quá nên mới thảm thế này.

Lâm Phàm và Lão Trương nghi hoặc nhìn nhau. Mới vài phút trước, hắn còn đang muốn thảo luận với hai người kia xem con vật tay dài này có đáng yêu không, vậy mà mới lơ là một chút đã thấy họ bất tỉnh nhân sự, trước khi ngất còn la hét lảm nhảm gì đó.

"Có phải chỗ này của họ có vấn đề không?" Lâm Phàm chỉ vào đầu mình, tò mò hỏi.

"Chắc vậy rồi, đáng sợ thật." Lão Trương rụt cổ, e ngại nhìn hai người Phó viện trưởng Lý.

Trong khi đó, tà vật bạch tuộc ngày càng tiến lại gần. Sức của nó rất lớn, hầu hết xe cộ cản đường đều bị nó dùng xúc tu hất văng sang một bên, thậm chí có chiếc xe con còn bị ném tuốt xuống gầm cầu.

"Nó đang đến gần chúng ta kìa."

"Dáng đi của nó đáng yêu thật, đúng không?"

"Ừm, đúng vậy."

Lâm Phàm xoa xoa bụng, hắn đói lắm rồi.

Lão Trương nhìn quanh một vòng, không thấy ai có vẻ nguy hiểm liền nói: "Mọi người chạy hết rồi, để tôi đi tìm dụng cụ. Chúng ta phải nhanh lên, không thì mấy người xấu chuyên giật đồ của chúng ta lại đến cướp mất con vật đáng yêu này bây giờ."

Rất nhanh, con bạch tuộc đã di chuyển đến trước mặt Lâm Phàm. Lâm Phàm tò mò ngẩng đầu nhìn nó. Một người một tà vật cứ thế nhìn nhau.

Con bạch tuộc vươn xúc tu ra quấn lấy cổ hắn, sau đó từ từ siết nhẹ. Nó cho rằng chỉ cần dùng thêm chút sức là có thể dễ dàng bẻ gãy cổ của tên nhân loại này.

Lâm Phàm không hề cựa quậy, hắn đang tập trung nhìn cái xúc tu bóng loáng ngay trước mắt, nước miếng chảy ròng ròng bên khóe miệng.

Hắn ngửi thấy mùi của biển, không... chính xác hơn là vị mằn mặn của muối.

"Chắc chắn là ăn ngon lắm đây."

Lâm Phàm không thể chịu nổi cơn đói đang hành hạ, hắn vươn tay nắm lấy cái xúc tu, há miệng ngoạm một phát, xé rách một mảng thịt lớn.

“Oááááá...”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Tà vật bạch tuộc đau đến toàn thân run rẩy, viền mắt thậm chí còn ứa lệ. Nó không thể nói thành lời, nhưng trong lòng thì đang điên cuồng gào thét.

"Bố ơi, mau cứu con, có người cắn con!"

"Đau quá đi mất!"

"Bé con bị rách tay rồi!"

"Đáng ghét!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!