Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 68: CHƯƠNG 68: BỐ ƠI, CỨU CON, CON CHỈ CÒN LẠI MỘT CÁI ĐẦU!

Bố ơi, cứu con, con chỉ còn lại một cái đầu!

Tà vật bạch tuộc giận dữ vung một xúc tu khác, xé gió lao tới, tốc độ cực nhanh. Ngay khi sắp bổ trúng đầu Lâm Phàm thì đột nhiên bị hắn giơ tay, tóm gọn lấy cái xúc tu của nó.

“???”

Con bạch tuộc kinh ngạc tột độ, rõ ràng là không thể ngờ xúc tu của mình lại bị con người tóm dễ như vậy.

Ngay sau đó, một chuyện kinh khủng hơn đã xảy ra. Con bạch tuộc sợ hãi phát hiện ra mình đang bị tên nhân loại nhỏ bé trước mắt túm lấy một cái xúc tu, nhấc bổng cả người nó lên rồi quật mạnh sang trái. Nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì lại thấy chính mình lại bị nhấc lên rồi bị quật mạnh sang phải.

Rầm!

Rầm!

Mỗi một lần nó bị nện xuống, mặt đường bên dưới liền nứt toác thành vô số rãnh sâu, thậm chí có chỗ còn bị đập lõm thành một cái hố nhỏ.

"Bố ơi, cứu con..."

Tà vật bạch tuộc trợn tròn mắt, tại sao lại thế này? Ta là tà vật bạch tuộc cơ mà, ta ngầu lắm, sao lại bị một tên nhân loại yếu ớt quật cho đau thế này? Đau quá, đau chết mất!

Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, vung tay quật con bạch tuộc qua trái rồi lại qua phải, cứ thế đập nó túi bụi xuống mặt đường.

Hắn cảm thấy con bạch tuộc đáng yêu này nghịch thật đấy.

Nếu nó đã muốn vươn vòi ra chơi với hắn, vậy thì hắn sẽ dành thời gian chơi với nó một lát.

Trương lão đầu cũng không hề rảnh rỗi, ông tìm thấy trong cốp sau của một chiếc xe nguyên một bộ đồ nghề gồm vỉ nướng, dầu ăn, dao nhỏ và đủ thứ gia vị.

Mấy thứ này ông đều biết.

Trước đây ông từng xem một chương trình nấu ăn trên TV, lúc đó vừa xem vừa chảy nước miếng, trong lòng đã nhớ như in mấy món đồ nghề mà đầu bếp hay dùng. Một thời gian dài sau khi chương trình đó kết thúc, ông còn rủ Lâm Phàm tìm đủ mọi cách để kiếm mấy thứ này, đáng tiếc là đám người xấu ở Thanh Sơn đề phòng bọn họ như đề phòng giặc, nên vẫn chưa có cơ hội tìm thấy món nào.

"Không ngờ lại có thể gom đủ bộ đồ nghề y hệt trên TV, hạnh phúc quá đi mất." Trương lão đầu vui vẻ ôm chặt đám đồ làm bếp, mắt rưng rưng vì xúc động.

Ngay lúc Trương lão đầu đang kích động ôm mấy dụng cụ ấy thì bỗng có một tiếng gọi lớn vọng tới.

"Lão Trương, ông mau tới giúp tôi, hình như nó sắp toi rồi."

Trương lão đầu nghe vậy thì vội vã chạy tới, hoang mang hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Lâm Phàm ngồi xổm trên mặt đất, ngón tay chọc chọc vào cái xúc tu của con bạch tuộc, bực bội nói: "Tôi cũng không biết nữa, vừa rồi tôi đang chơi với nó thì tự dưng nó nằm im thin thít. Ông đến xem thử xem, có phải nó chết rồi không? Con vật đáng yêu thế này, không thể chết được."

Nếu hai người bọn họ có thể nghe thấy tiếng gào thét trong lòng tà vật bạch tuộc thì hẳn là sẽ rất ngạc nhiên: “Lũ khốn! Chơi cái đầu nhà ngươi ấy! Đây mà là chơi à, đây là đòi mạng tao thì có.”

Trương lão đầu đi tới gần con bạch tuộc quan sát, cau mày nhận xét: "Nghiêm trọng lắm."

"Nó sắp chết rồi."

"Để ta châm cứu thử xem có cứu vãn được không?"

Trương lão đầu lấy ra hộp kim châm mà Độc Nhãn Quái tặng cho ông. Gã đó đúng là người tốt, chỉ có điều gã không chịu làm bạn với bọn họ, cũng vì chuyện này mà cả ông lẫn Lâm Phàm đều buồn mãi không thôi.

Trương lão đầu nắm một cây kim bạc trong tay, đâm mạnh xuống xúc tu.

Tốc độ rất nhanh, vị trí chuẩn xác, ra tay dứt khoát.

Lâm Phàm ngồi xổm một bên nhìn rất chăm chú, còn hào hứng chỉ điểm: "Chỗ này trông xấu quá, châm một phát vào đây đi."

"Được." Trương lão đầu dứt khoát đâm xuống.

Kim thứ hai!

Kim thứ ba!

...

Kim thứ mười ba!

Cây kim này vừa hạ xuống thì tà vật bạch tuộc liền cảm thấy tình hình của mình không ổn rồi.

Lũ nhân loại kia, ta là tà vật Bé Mực Tám Chân, các ngươi không được làm vậy với ta.

Bố tao nhất định sẽ ăn tươi nuốt sống chúng mày!

Vốn dĩ xúc tu của nó trước đó còn có thể hơi động đậy, nhưng bây giờ thì nó không thể nhúc nhích nổi nữa, thỉnh thoảng có cái xúc tu nào giật giật thì cũng chỉ là phản xạ co giật tự nhiên thôi, nó không còn kiểm soát được cơ thể mình nữa.

Trương lão đầu thu kim bạc cất vào hộp, vẻ mặt đầy tiếc nuối, nói: "Ta đã cố hết sức rồi, có lẽ nó chết thật rồi."

Lâm Phàm thở dài một hơi: "Tiếc thật, trông nó đáng yêu thế cơ mà."

"Đúng vậy, rất đáng yêu, nhưng nó chết rồi thì mày mới ăn được chứ. Mày có đói không?" Trương lão đầu hỏi.

"Đói, đói meo." Lâm Phàm xoa bụng nói.

Trương lão đầu đem đống dụng cụ mà ông mới tìm được ra khoe: "Mày nhìn xem này. Nếu nó chết rồi thì chúng ta cuối cùng cũng không cần phải chờ nữa, bây giờ có thể ăn nó luôn."

"Có ngon như con cún lần trước không?" Lâm Phàm nuốt nước bọt.

"Ừ, nó đáng yêu hơn con cún nên chắc chắn sẽ rất ngon. Mày đợi tao một chút, tao chuẩn bị đồ nghề đã."

Loáng một cái, vỉ nướng đã đỏ lửa.

Đừng hỏi tại sao bệnh nhân tâm thần lại có thể chuẩn bị vỉ nướng được, đúng là ý trời mà!

Lâm Phàm ngồi xổm bên cạnh con bạch tuộc, dùng dao gấp cẩn thận cắt một miếng xúc tu lớn rồi đặt lên vỉ.

Xèo xèo!

Mùi thịt nướng thơm lừng bốc lên, hương vị này đúng là khiến người ta ứa nước miếng.

Trương lão đầu còn biết rắc cả tiêu và gia vị lên trên khiến cho mùi hương càng thêm hấp dẫn.

"Lão Trương, ông pro thật đấy." Lâm Phàm nhìn không chớp mắt.

"Ha ha." Trương lão đầu thoáng chốc đã hóa thân thành đầu bếp, liên tục lật qua lật lại miếng xúc tu bạch tuộc, phổng mũi đắc ý trước lời khen của cậu bạn.

Hai người bọn họ đều đang rất mong thịt mau chín. Cảm giác thịt cún với thịt rắn lần trước chắc chắn không thể nào ngon bằng món này được.

Quả nhiên, vật càng đáng yêu thì ăn lại càng ngon.

Thật ra tà vật bạch tuộc vẫn chưa chết.

Nó còn sống.

Vừa rồi chỉ là bị mười ba cây kim thần thánh của Trương lão đầu châm cho hôn mê bất tỉnh mà thôi.

Trong cơn mơ màng, nó cứ cảm thấy tay chân mình đang dần lìa khỏi cơ thể, cảm giác này thật sự rất kỳ quái.

Con bạch tuộc cố gắng tỉnh lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!