Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 703: CHƯƠNG 703: LUÔN CÓ KẺ MUỐN CHIẾM LỢI

Độc Nhãn Nam thầm nghĩ, bọn chúng tìm đến hợp tác, chứng tỏ trong số những người chúng để mắt tới, có lẽ chúng cho rằng phe mình là đáng tin cậy nhất. Đồng thời, điều này cũng cho thấy nơi mà chúng nhắc đến cực kỳ nguy hiểm.

Nếu không nguy hiểm, có chỗ tốt như vậy, sao chúng lại phải nghĩ đến người khác chứ?

Hổ đại gia đang chờ đợi câu trả lời của đối phương.

Thế nhưng đúng lúc này.

Lâm Phàm dắt Tiểu Bảo đến trước mặt Hổ đại gia: "Xin chào..."

Anh thân thiện chào hỏi, gương mặt nở một nụ cười điềm nhiên.

Hổ đại gia nhà ta không phải là một con hổ bình thường, mà là một chú hổ có trí tuệ. Nó sợ nhất chính là Lâm Phàm. Cảm giác nguy hiểm mà anh mang lại cho nó quá mãnh liệt, không thể xem thường, cũng không dám tùy tiện làm càn. Nó đến đây tìm loài người hợp tác cũng chính vì nhìn trúng thực lực của Lâm Phàm.

Những người khác dù có muốn hợp tác với nó thì cũng phải xem có đủ thực lực hay không đã.

"Xin chào."

Hổ đại gia thân là bá chủ núi rừng, trước nay luôn ngang ngược tung hoành, kẻ nào dám làm càn trước mặt nó, dù là tà vật cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu. Trên địa bàn của ta thì phải biết điều một chút! Ta không gây sự với các ngươi là do các ngươi may mắn, đứa nào dám chọc vào ta, ta cắn chết phăng!

Nhưng hiện tại, trước lời chào hỏi của Lâm Phàm.

Hổ đại gia là một con hổ biết phép tắc, nó mỉm cười, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn, cố nói ra những lời thân thiện nhất.

Tiểu Bảo sợ hãi lùi về sau lưng Lâm Phàm, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên.

Đó là ánh sáng của sự tò mò và mong đợi.

Lâm Phàm xoa đầu Tiểu Bảo, ánh mắt ra hiệu cậu bé cứ yên tâm, rồi nhìn về phía Hổ đại gia, nói: "Cậu bé này tên là Tiểu Bảo, là bạn tốt của tôi. Cậu ấy rất tò mò về ngài, muốn được cưỡi lên lưng ngài một lát. Ngài có thể đáp ứng yêu cầu nho nhỏ này của cậu ấy không?"

Thật lòng mà nói, Hổ đại gia có hơi đơ người. Nó thậm chí còn nghi ngờ tai mình có vấn đề, nghe nhầm rồi chăng.

Đối phương vừa nói cái gì?

Cưỡi á?

Một thằng nhóc ranh mà đòi cưỡi lên lưng ông đây sao? Ta là Hổ đại gia, bá chủ của dãy núi Trường Bạch, là sự tồn tại mà bất cứ ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ!

Hiện giờ lại bị người ta đòi cưỡi, cho dù vẻ mặt của Lâm Phàm rất thân thiện, rất ôn hòa, nhưng đối với Hổ đại gia mà nói, nó cũng phải nổi đóa rồi.

"Chúng ta đang bàn chuyện giao dịch."

Hổ đại gia nói thẳng. Nó nói rất dứt khoát, ý là hiện giờ đang thương lượng chuyện đại sự, việc vặt vãnh này nên gác lại, phải biết phân biệt nặng nhẹ.

Chỉ là nó không muốn để một thằng nhóc yếu ớt như vậy cưỡi lên người mình mà thôi.

Nó cực kỳ kháng cự việc này.

Độc Nhãn Nam định nhắc Lâm Phàm rằng có những việc nên tạm hoãn lại, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng vẫn im lặng. Chuyện này hình như cũng chẳng liên quan gì đến ông ta, huống hồ con hổ trước mắt đã nói địa điểm kia chỉ có nó biết, sớm một chút hay muộn một chút thì kết quả cũng như nhau cả thôi.

Ông ta khoanh tay đứng nhìn, mặc kệ Hổ đại gia đang dùng ánh mắt nặng trĩu nhìn mình. Đừng nhìn ta, nhìn ta cũng vô dụng. Cậu ta đã muốn cho thằng nhóc kia cưỡi thì chắc chắn là phải cưỡi rồi, ngươi có khó chịu thì làm được gì, có tác dụng cái rắm.

"Giao dịch có thể đợi lát nữa bàn, được không?"

Lâm Phàm chẳng hứng thú gì với vụ giao dịch kia, anh chỉ muốn hoàn thành ước nguyện của Tiểu Bảo. Tiểu Bảo có thể gặp được một người bạn như Lâm Phàm thật sự là một niềm hạnh phúc.

Ánh mắt của Hổ đại gia đối diện với Lâm Phàm, muốn dùng ánh mắt để đối phương biết khó mà lui. Chỉ là, khi đối diện với ánh mắt của Lâm Phàm, nó vậy mà lại sợ hãi. Đây là loại ánh mắt gì vậy, thật sự khiến người khác không rét mà run.

Độc Nhãn Nam quan sát hành động né tránh rất nhỏ của Hổ đại gia, khẽ nhếch mép cười. Chỉ là một cái nhìn thôi mà, đừng nói là ngươi, ngay cả ta cũng chưa chắc đã chịu nổi ánh mắt của cậu ta.

Ánh mắt của bệnh nhân tâm thần đáng sợ lắm.

Hổ đại gia thở hổn hển, âm thanh nặng nề, tuy không giống tiếng hổ gầm trong rừng sâu nhưng vẫn ẩn chứa uy thế. Con chim ưng khổng lồ bên cạnh không có động tĩnh gì, thậm chí nó cũng không muốn chọc vào con người trước mặt này, càng không muốn bị dính líu vào. Dù Hổ đại gia là bạn tốt của nó, nhưng người ta cũng đâu có đòi cưỡi nó, việc quái gì phải xen vào chuyện của người khác.

Hóng chuyện là được rồi.

Nếu là người bình thường thấy Hổ đại gia như vậy, chắc chắn sẽ hiểu rằng đối phương đang từ chối, không muốn bị con người cưỡi. Nhưng Lâm Phàm lại rất khó hiểu được điều đó, anh chỉ nhìn chằm chằm vào đối phương.

Hổ đại gia bị nhìn đến mức hơi hoảng.

"Được."

Cuối cùng, Hổ đại gia đành phải hạ thấp thân hình cao ngạo của mình xuống.

Lâm Phàm liền bế bổng Tiểu Bảo nhảy lên lưng nó. Tiểu Bảo kinh ngạc kêu lên một tiếng, sau đó gương mặt cậu bé tràn ngập nụ cười rạng rỡ.

"Oa! To quá!"

Ông Trương thấy vậy cũng sốt sắng: "Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn!"

Lâm Phàm vươn tay ra, ông Trương nắm lấy tay anh, trực tiếp bị kéo lên lưng hổ.

Hổ đại gia tức điên trong lòng. Chết tiệt, thế này thì quá đáng lắm rồi! Rõ ràng đã nói chỉ có thằng nhóc kia thôi, cớ sao lại lòi thêm cả một ông già nữa chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!