"Chạy đi!"
Lâm Phàm vỗ vào lưng Hổ đại gia.
Hổ đại gia chẳng thèm phản ứng.
Chạy cái gì mà chạy?
Chẳng phải đã nói chỉ cưỡi một lát là được rồi sao?
"Chạy mau."
Lâm Phàm thúc giục, anh rất mong chờ cảnh tượng con hổ tung hoành trong rừng rậm. Tiểu Bảo cũng mong đợi vỗ tay hoan hô, cậu bé cũng muốn con hổ chạy đi, đối với Tiểu Bảo mà nói, đây là một trải nghiệm chưa từng có.
Lòng bàn tay của đám vệ sĩ xung quanh đã ướt đẫm mồ hôi.
Căng thẳng quá.
Tà vật khổng lồ thì họ đã gặp không ít, nhưng chưa bao giờ gặp một con hổ to lớn đến thế này. Bá chủ sơn lâm thật sự rất đáng sợ, uy thế cường hãn vô cùng.
Bọn họ chỉ là vệ sĩ bình thường, làm sao có thể bình tĩnh như Độc Nhãn Nam khi đối mặt với loại quái vật to lớn này được.
Ấy thế mà thiếu gia lại tỏ ra như không có chuyện gì, cứ như đang cưỡi một con ngựa lớn, tâm trạng tốt đến mức khiến người khác phải hoảng.
Hổ đại gia ngẩng đầu rống lên một tiếng, không ai biết nó đang bi thương đến nhường nào. Một đời chúa sơn lâm oai hùng mà giờ lại sa sút đến mức làm thú cưỡi, trong lòng rõ ràng rất phản kháng nhưng chỉ dám giận mà không dám nói.
Chạy thôi.
Nó bắt đầu di chuyển.
Là bá chủ của núi Trường Bạch, Hổ đại gia cực kỳ quen thuộc địa hình nơi đây. Nó di chuyển nhanh nhẹn như tia chớp, cây cối xung quanh nhoè đi, vun vút lùi về phía sau.
Tiểu Bảo ôm chặt cánh tay Lâm Phàm, muốn hét lên nhưng tốc độ quá nhanh, gió lớn thổi vào miệng khiến âm thanh phát ra lắp bắp.
"Oa oa oa..."
Những động vật sinh sống trong núi Trường Bạch cảm nhận được uy thế của Hổ đại gia đều vội vàng chạy trốn tứ phía. Lần này nó lại nổi điên cái gì vậy, sao lại chạy loạn khắp nơi, mà còn chạy gấp gáp như thế.
Hiện trường đàm phán thiếu mất Hổ đại gia đã không còn hoàn hảo nữa.
Độc Nhãn Nam hỏi: "Các ngươi đã sống ở núi Trường Bạch rất lâu rồi nhỉ?"
Dù sao thì tạm thời cũng không có việc gì.
Ông ta thực ra muốn trò chuyện với con chim ưng một chút, hòng moi được vài thông tin hữu ích. Ít nhất là từ sau khi Long Quốc thành lập bộ phận giám sát, mọi tình huống xảy ra ở các nơi trên thế giới đều sẽ được phát hiện từ sớm, nhưng sự tồn tại của loài dã thú khổng lồ thế này lại không hề bị phát hiện. Không thể không nói, chúng đã ẩn nấp quá kỹ.
"Ừ, cũng lâu thật rồi." Con chim ưng khổng lồ thu cánh lại, đứng trên một mỏm đá đáp lời ông ta. Hợp tác với loài người không phải là lựa chọn sáng suốt, chỉ là bất đắc dĩ, bởi với khả năng của nó và Hổ đại gia thì căn bản không thể hoàn thành được.
Đầu tiên là thực lực không cho phép.
Sự xuất hiện của cường giả Tinh Không khiến chúng cảm nhận được nguy cơ, sợ hãi bị bọn họ cướp mất, nếu không chúng đã chẳng đợi ở đây lâu như vậy, tất cả cũng chỉ vì những thứ đó mà thôi.
Độc Nhãn Nam nghi hoặc hỏi: "Ta vẫn có một thắc mắc. Các ngươi không phải tà vật, nhưng theo ta được biết, trước khi cường giả Tinh Không xuất hiện, núi Trường Bạch vốn bị tà vật chiếm lĩnh. Giữa các ngươi và chúng có hiệp nghị gì sao?"
Con chim ưng khổng lồ liếc mắt nhìn Độc Nhãn Nam, gã người này đang tra hỏi cái gì vậy. Nó cũng chẳng buồn để ý, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất. Độc Nhãn Nam còn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng thấy con chim ưng khổng lồ có vẻ không hứng thú nên cũng không vội truy hỏi.
Trong đầu ông ta đang suy nghĩ về long mạch mà chúng nhắc tới.
Long Quốc có rất nhiều long mạch, nhưng con người lại hoàn toàn không biết gì về chúng, nhiều nhất cũng chỉ hiểu rằng cứ vài trăm năm sẽ có một quốc gia mới trỗi dậy, đây chính là nguyên nhân của lời đồn về long mạch.
Đó là lời của số mệnh.
Có chút mơ hồ.
Cụ thể là thật hay giả thì không ai hiểu rõ, nhưng lời đồn vẫn được lưu truyền như vậy.
Lúc này.
Hổ đại gia từ xa đi tới, bước chân thong thả, không chạy nữa. Thật sự là mất hết mặt mũi rồi, nó liếc nhìn đồng bọn là con chim ưng khổng lồ. Bất công quá, tại sao chỉ cưỡi mình ta mà không cưỡi ngươi, nghĩ lại mà thấy ấm ức.
"Vui không?" Lâm Phàm xoa đầu Tiểu Bảo, đã thỏa mãn được nguyện vọng của cậu bé. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Tiểu Bảo, anh cũng rất vui.
Tiểu Bảo gật đầu: "Vui lắm ạ."
Đây là lúc cậu bé vui vẻ nhất, được cưỡi trên lưng một con hổ to như vậy, sau này kể cho người khác nghe, chắc chắn họ sẽ vô cùng ngưỡng mộ cậu. Nghĩ đến đây, cậu lại cười hì hì.
Tiểu Bảo nhìn con chim ưng khổng lồ, trong lòng cũng muốn được cưỡi nó bay lượn trên không trung. Nhưng cậu bé biết việc đó rất nguy hiểm, không có biện pháp an toàn nào cả, nếu không may rơi xuống thì toi mạng. Vì vậy, dù rất muốn nhưng cậu vẫn không nói ra yêu cầu này, cậu không muốn Lâm Phàm vì mình mà mạo hiểm.
Độc Nhãn Nam tiếp tục trao đổi với Hổ đại gia. Ông ta thực sự rất hứng thú, chuyện này không thể để một người độc chiếm được. Những bảo vật trân quý như vậy của núi Trường Bạch, có ai mà không muốn chiếm làm của riêng, chỉ là nếu không có sự giúp đỡ của người khác thì căn bản không thể giành lấy được.