Lão Hổ và chim ưng khổng lồ trao đổi với nhau.
"Chúng ta chỉ đành hợp tác với bọn họ thôi."
"Chắc là đáng tin cậy đấy, thực lực của chúng ta không bằng gã kia, lỡ hắn phản bội giữa đường thì chúng ta chắc chắn không phải là đối thủ, thậm chí còn thiệt hại nặng."
"Tao tin bọn họ."
Lão Hổ là một con hổ dám nghĩ dám làm, đã không tin thì sẽ không hợp tác, dù thế nào đi nữa, mấy người này vẫn đáng tin hơn khối so với đám còn lại.
Khi cả nhóm xuất phát về hướng long mạch.
Vì thân hình của Lão Hổ và chim ưng quá khổ nên đã thu hút sự chú ý của không ít người.
Trong đó có cả cường giả của các quốc gia lẫn cường giả Tinh Không. Khi thấy cảnh này, bọn họ không tùy tiện xông lên ngăn cản mà chỉ bám theo không xa không gần.
Tìm kiếm bảo vật ở núi Trường Bạch không chỉ dựa vào may mắn, mà còn phải có cái đầu nữa.
Nhìn phát là biết ngay tổ hợp này có vấn đề.
Có hai con dã thú khổng lồ, lại còn có cao thủ cực mạnh của Long Quốc đi cùng. Chỉ cần đầu óc không phải dạng úng nước thì liếc mắt là biết ngay họ sắp vớ được quả đậm.
Độc Nhãn Nam quan sát tình hình xung quanh, không ngờ lại bị người khác phát hiện.
Đây là tình huống ông ta không muốn thấy nhất.
"Mấy người đi theo chúng tôi làm gì?"
Độc Nhãn Nam hét lên với đám người xung quanh, hy vọng có thể dọa cho bọn họ rút lui. Chỉ là ông ta đã coi thường sự mặt dày của đám này rồi, một khi đã đánh hơi thấy lợi ích, chúng chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ đi như vậy.
Những kẻ bám đuôi nghe thấy lời Độc Nhãn Nam cũng chẳng thèm đếm xỉa, cứ tiếp tục đi theo. Người khiến bọn chúng kiêng dè nhất không phải Độc Nhãn Nam, mà là Lâm Phàm.
Cho đến giờ, Lâm Phàm vẫn chưa hề lên tiếng, bọn họ có gì phải sợ chứ.
Lão Hổ và chim ưng khổng lồ liếc nhau, cảm thấy cực kỳ khó chịu với hành vi của đám người kia. Núi Trường Bạch lớn như vậy, các người đi đâu chẳng được, sao cứ phải bám theo bọn ta, đúng là lũ dở hơi.
"Không đi tiếp được nữa."
"Ừ, dẫn bọn chúng đến long mạch chẳng khác nào vác đèn cho kẻ gian."
"Đứng lại xem sao, xem rốt cuộc bọn chúng muốn làm gì."
Lâm Phàm và Tiểu Bảo đang vừa đi vừa trò chuyện, bỗng thấy mọi người dừng lại thì tò mò hỏi: "Sao mọi người dừng cả lại thế?"
Hai con dã thú liếc nhau, luôn cảm thấy Lâm Phàm có chút vấn đề. Không phải nhân cách anh có vấn đề, mà là đầu óc của anh có vấn đề, khác một trời một vực so với những người bình thường mà chúng từng gặp.
Khó mà diễn tả được.
Nhưng có thể cảm nhận được.
Lão Hổ rất muốn gào lên hỏi Lâm Phàm: Mẹ nó chứ, đầu óc mày có vấn đề à? Vấn đề rành rành ra đấy mà mày cũng không nhìn ra sao, xung quanh có cả một bầy kiến đang lăm le đấy.
Đường đường chính chính dẫn bọn chúng đến long mạch, chỉ có thằng ngu mới làm thế.
Độc Nhãn Nam đi tới bên cạnh Lâm Phàm, nói: "Xung quanh có người đang bám theo chúng ta. Nơi chúng ta sắp đến rất quan trọng, không thể để họ đi theo được."
"Ồ!" Lâm Phàm gật gù ra vẻ đã hiểu. Bẩm sinh anh đã chẳng coi mấy thứ mà người đời cho là quan trọng ra cái gì, với anh thì cũng thường thôi.
Ngô Thắng từ xa đi tới: "Anh bạn Lâm, không ngờ chúng ta lại có duyên như vậy, gặp được nhau ở đây."
Lâm Phàm nhìn thấy Ngô Thắng, ánh mắt có chút nghi hoặc, người này là ai nhỉ... Anh cẩn thận suy nghĩ một lúc mới nhớ ra là đã từng gặp. Di chứng của vụ du hành trong mơ kia hơi bị nặng, những người không quá thân quen đều bị anh cho vào dĩ vãng. Cũng may Ngô Thắng và Lâm Phàm đã tiếp xúc một thời gian, ấn tượng sâu sắc hơn Dao Cơ rất nhiều.
Nếu Dao Cơ mà biết chuyện này, chắc cô phải tức hộc máu. Một mỹ nhân như cô mà anh nói quên là quên sạch, ngược lại còn nhớ một gã đàn ông xấu xí, đúng là khiến người ta phải nghi ngờ giới tính của anh có vấn đề.
"Đúng vậy." Lâm Phàm mỉm cười xã giao.
Anh và ông Trương giống nhau, đều đối xử rất thân thiện với người quen, mà ông Trương rõ ràng thân với Ngô Thắng hơn một chút, nên cũng nhiệt tình hơn Lâm Phàm nhiều.
Tiểu Bảo nhìn Ngô Thắng với ánh mắt đầy địch ý. Cậu phát hiện gần đây có rất nhiều người thích tiếp cận Lâm Phàm.
Cậu nghi ngờ đám người này đều có mục đích riêng.
Là bạn thân của Lâm Phàm, cậu phải bảo vệ an toàn cho anh, tuyệt đối không thể để anh bị lừa gạt. Cậu phải giúp Lâm Phàm nhìn rõ bộ mặt thật của thiên hạ, biết được lòng người hiểm ác ra sao, phải cẩn thận hơn mới được.
Ngô Thắng mỉm cười hỏi: "Các vị định đi đâu vậy?"
Lâm Phàm đáp: "Không biết nữa, tôi đi theo họ thôi, anh hỏi họ ấy."
Ngô Thắng nhìn về phía Độc Nhãn Nam, nhưng ông ta dĩ nhiên không đời nào nói ra, chỉ cười bảo là đi dạo loanh quanh, chưa có đích đến cụ thể. Lời này của ông ta, có ma mới tin.
Rõ ràng là nói dối không chớp mắt.
"Các vị, hay là chúng ta đi chung cho vui, các vị thấy sao? Tôi ở đây cả ngày có một mình, chán chết đi được." Ngô Thắng đề nghị.
Độc Nhãn Nam nói: "Thế này e là không tiện lắm đâu."