Ông ta vịn tay Lâm Phàm đứng dậy, không còn vẻ kiêu ngạo như trước nữa mà thay vào đó là dáng vẻ âm trầm, lầm lì ít nói, trông rầu rĩ thấy rõ.
“Sức của tôi cũng được đấy chứ?” Lâm Phàm hỏi, anh chỉ muốn nhận được một lời công nhận từ đối phương.
Nếu là trước khi đánh nhau, Trịnh Đồ chắc chắn sẽ phán một câu.
“Hừ! Dù thực lực của cậu có mạnh đến đâu thì trong mắt tôi cũng chỉ là con kiến.”
Nhưng bây giờ, Trịnh Đồ chỉ đáp: “Lợi hại.”
Lâm Phàm mỉm cười: “Đó là điều đương nhiên, tôi chưa bao giờ nói dối cả. Hơn nữa, nếu tôi thực sự yếu thì cũng sẽ không chủ động đến thử sức với ông, dù sao cũng làm lãng phí thời gian của ông mà.”
Xem kìa, Lâm Phàm của chúng ta đúng là một thanh niên lịch sự biết bao.
“Cảm ơn rượu của ông nhé, rượu ngon thật đấy, mua ở đâu vậy?” Lâm Phàm tò mò hỏi. Rượu ngon thế này chắc chắn rất đắt, anh nghĩ bụng, nếu biết chỗ bán thì sau này để dành tiền đi mua uống.
Thái độ của Trịnh Đồ rất hòa nhã: “Đều do tôi tự ủ cả.”
“Woa, lợi hại thật! Tôi thích nhất là kết bạn với những người tài giỏi, giống như ông bạn thân Trương của tôi vậy, ông ấy châm cứu siêu đỉnh, mà còn là tự học thành tài đấy.”
Lâm Phàm rất thích khoe về ông Trương, hy vọng người khác cũng biết mình có một người bạn tuyệt vời như thế. Mỗi khi nghe ai đó khen bạn mình, anh cũng vui lây.
Trịnh Đồ cố gắng ép mình phải bình tĩnh, bình tĩnh, tuyệt đối không được manh động. Kẻ địch quá mạnh, phe mình lại yếu, sống sót được mới là quan trọng nhất.
“Ông ấy quả là lợi hại.” Trịnh Đồ khen một câu.
Lâm Phàm vui vẻ cười lớn: “Đúng vậy, tôi cũng thấy ông Trương nhà tôi siêu lợi hại. Ông còn chưa gặp mà đã tin lời tôi, chứng tỏ ông cũng là người tốt.”
“Hay là mình cùng uống một ly đi, đợi khi nào đến chỗ tôi, tôi mời ông một bữa cơm.”
Chết tiệt!
Ý gì đây?
Trịnh Đồ nghĩ nát óc cũng không hiểu đối phương định làm gì, nhưng lúc này, ông ta không dám nghĩ nhiều nữa.
Từ đầu đến giờ, ông ta đã được Lâm Phàm phát cho không biết bao nhiêu cái “thẻ người tốt”.
Chưa kể còn bị đập cho một trận tơi bời hoa lá.
Những ai chưa từng trải qua sẽ khó mà hiểu được, bị đánh cho thừa sống thiếu chết nhưng lại không chết nó đau khổ đến mức nào. Quả thực là một trải nghiệm tồi tệ nhất trần đời.
Trịnh Đồ im lặng, mặt không cảm xúc nhìn Lâm Phàm. Mà dù ông ta có muốn biểu cảm gì đi nữa thì lúc này cũng khó, vì mặt mũi đã bị đánh cho sưng vù, ngũ quan biến dạng, trông thê thảm vô cùng.
Thấy đối phương im lặng, cúi đầu suy tư, Lâm Phàm cũng đăm chiêu nghĩ ngợi. Sau một hồi, anh nghĩ ra vấn đề mấu chốt, có lẽ đây chính là lý do khiến đối phương không nói gì.
“Ông đừng có nghĩ là tôi muốn uống chùa rượu của ông nhé, chủ yếu là vì chỗ này cách chỗ tôi hơi xa. Đợi lần sau tôi nhất định sẽ mời ông ăn cơm, được không?”
Anh vội vàng giải thích.
Hy vọng đối phương sẽ tin tưởng mình.
Anh cảm thấy nhân phẩm của mình cũng uy tín chán chứ, thật ra không cần nghĩ nhiều, đối phương chắc chắn sẽ tin lời anh nói.
Đám thuộc hạ đi theo có chút hoang mang.
Tình hình trước mắt vô cùng phức tạp. Đừng thấy bây giờ đôi bên không đánh nhau, nhưng mức độ nghiêm trọng còn hơn cả lúc chiến đấu. Chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể vạn kiếp bất phục.
Người trông càng thân thiện thì lại càng nguy hiểm.
Đây chính là cái gọi là nham hiểm, thâm độc các kiểu đấy.
Trịnh Đồ nén cơn đau rát trên mặt, cố nặn ra một nụ cười: “Được, không thành vấn đề.”
Nói rồi ông ta vẫy tay, lập tức ra hiệu cho thuộc hạ đi lấy rượu.
Lâm Phàm vỗ nhẹ lên vai Trịnh Đồ: “Ông đúng là một người hòa đồng. Thật ra ông không cần phải che giấu tính cách của mình đâu. Tuy ông nói chuyện hơi khó nghe, chói tai thật, nhưng tôi cảm thấy ông là người tốt, không sao đâu.”
Trịnh Đồ cúi đầu nhìn bàn tay của Lâm Phàm đang đặt trên vai mình, nhất thời có chút sững sờ. Không phải ông ta cảm động vì hành động của đối phương, mà là không thể tin nổi mình lại rơi vào tình cảnh này. Thật sự quá mất mặt, một cảm giác khó chịu không nói nên lời.
Rất nhanh sau đó.
Thuộc hạ đã mang vò rượu lên.
Lâm Phàm thấy vò rượu thì mắt sáng rực lên. Anh thích rượu như vậy, tuy lần đầu gặp mặt đã xin xỏ thế này có hơi ngại, nhưng anh tin rằng đối phương không phải là người hẹp hòi.
Hai người nâng vò rượu lên, bắt đầu tu ừng ực.
“Ngon thật sự, còn ngon hơn cả Coca Cola tôi từng uống nữa.”
Lâm Phàm đã lên cơn nghiện rượu, mà còn khá nặng, thật khó mà dừng lại được. Cứ thế, anh tu liền mấy ngụm, tốc độ cực nhanh, khiến Trịnh Đồ đứng bên cạnh nghẹn họng nhìn trân trối.
“Ông đến từ đâu vậy?” Lâm Phàm hỏi.
Trịnh Đồ đáp: “Đến từ Tinh Không.”
“Woa, Tinh Không à, tôi chưa đến đó bao giờ. Nếu ông Trương mà biết thì chắc chắn sẽ rất muốn đến Tinh Không chơi. Nếu có cơ hội, ông có sẵn lòng dẫn tôi và bạn tôi về quê ông tham quan một chuyến không?” Lâm Phàm vừa uống rượu vừa cười hỏi.