Trịnh Đồ thầm nghĩ rốt cuộc gã này muốn làm gì, ít nhất đến giờ ông ta vẫn chưa nhìn ra được ý đồ của đối phương. Tim ông ta đang đập thình thịch, nhanh đến đáng sợ.
Tính mạng đã không còn do mình định đoạt, phải tìm cách ổn định tình hình đã.
“Rất hoan nghênh, nếu có cơ hội tôi nhất định sẽ dẫn cậu đi.” Trịnh Đồ nói.
“Tuyệt quá, nào, chúng ta cạn một vò đi.” Lâm Phàm nghe vậy thì mặt mày hớn hở, vui ra mặt. Đối với anh mà nói, anh chưa bao giờ gặp được đối thủ mạnh như thế này. Màn giao đấu vừa rồi khiến anh rất hài lòng, thực lực của đối phương quả thật rất khá.
Trong tình thế này, Trịnh Đồ không thể không nghe theo.
Cậu ta đã nói cạn một vò thì cứ cạn một vò thôi.
Đánh không lại, chẳng lẽ uống cũng không lại?
Ngay sau đó.
Hai người bắt đầu uống rượu.
Ừng ực!
Ừng ực!
Những thuộc hạ đi theo không dám hó hé câu nào, chỉ có thể im lặng đứng bên cạnh chờ đợi.
Một lát sau.
Lâm Phàm uống một hơi, mặt đã ửng đỏ, cảm thấy sảng khoái vô cùng. Chưa bao giờ anh được uống đã như vậy. Mười mấy vò rượu rỗng nằm lăn lóc trên mặt đất, cảnh tượng này trông cũng hơi đáng sợ.
“Lấy thêm mấy vò nữa đến đây.” Trịnh Đồ hét lớn.
Thuộc hạ tỏ vẻ lúng túng, đưa mấy vò rượu cuối cùng tới, nhỏ giọng nói: “Đại nhân, đây là những vò cuối cùng rồi ạ.”
“Lui qua một bên, đừng quấy rầy ta và anh Lâm uống rượu.” Trịnh Đồ quát.
Thuộc hạ ngoan ngoãn lui đi.
“Không ngờ ở hành tinh này lại có người như cậu, không tồi, thật sự không tồi. Trịnh Đồ ta vốn coi tất cả các người là lũ sâu bọ, nhưng anh Lâm đây thì khác, phải là thế này này.” Trịnh Đồ vỗ vai Lâm Phàm, mặt đỏ bừng nhìn anh, rồi giơ ngón cái lên khen.
Ông ta đã nói rồi, hai mươi vò rượu vào bụng là ông ta say quắc cần câu.
Cho dù thực lực của ông ta có mạnh đến đâu.
Loại rượu do chính tay ông ta ủ có nồng độ cực cao, uống nhiều như vậy đã vượt quá giới hạn của Trịnh Đồ rồi. Trước đây, ông ta uống nhiều nhất cũng chỉ vài vò, nhưng hôm nay gặp phải một tay nghiện rượu như Lâm Phàm, sao có thể nói không uống là không uống được.
Giống như ông ta đã nói lúc trước.
Thực lực thua kém chỉ có thể nói là bản lĩnh không bằng người, nhưng trên bàn rượu, ông ta tuyệt đối không nhận thua. Có ngon thì nhào vô, ai sợ ai chứ.
Chính vì tâm thái này thúc đẩy nên ông ta càng uống càng hăng.
Đến cuối cùng, Trịnh Đồ uống đến mức nói năng líu nhíu.
Lâm Phàm mỉm cười nói: “Ông nói chuyện khó nghe thật đấy, may mà tôi không phải loại người dễ nổi nóng, nếu không có khi ông bị ăn đòn rồi.”
“Đánh? Ai dám đánh ta.” Trịnh Đồ bá đạo ra vẻ, dường như đã quên mất mình vừa bị Lâm Phàm cho ăn một trận no đòn.
“Phải khiêm tốn.” Lâm Phàm khuyên.
Các thuộc hạ đã sớm quen với sự độc đoán của đại nhân nhà mình, nhưng tình hình bây giờ lại khác. Rõ ràng vừa mới bị người ta đánh cho một trận tơi tả, sao vẫn còn tự tin như vậy được chứ?
Xem ra đây chính là say vào quên hết, dễ dàng quên đi những chuyện bi thảm đã qua.
Cứ coi như chưa từng xảy ra.
Vẫn độc đoán như cũ, coi trời bằng vung.
Một lúc sau.
Lâm Phàm thấy cũng không còn sớm, anh ra ngoài lâu như vậy, ông Trương nhất định sẽ rất lo lắng, cũng nên về thôi. Dù sao thì chuyến đi này thật sự rất vui.
Không chỉ được so tài với cao thủ mà còn được uống rượu ngon như vậy.
Người Tinh Không trước mắt tuy tính khí nóng nảy, nói năng ngông cuồng nhưng ít nhất cũng khá hiếu khách.
Đây chính là một ưu điểm.
“Không còn sớm nữa, tôi phải đi rồi, các người chăm sóc ông ta cho tốt nhé, có thời gian tôi sẽ đến chỗ các người chơi.” Lâm Phàm nhìn các thuộc hạ đang đứng bên cạnh, mỉm cười nói.
Sau đó, anh nhìn về phía Trịnh Đồ đã say mèm ngủ gật, vẫy vẫy tay với ông ta, rồi nhún người nhảy vọt lên không, biến mất ở phía xa.
Các thuộc hạ ngẩng đầu nhìn lên trời.
Bọn họ biết đối phương không phải bay đi mà là dùng sức bật của đôi chân để nhảy lên không trung. Sức mạnh như vậy khiến người ta phải kinh ngạc, quả là lợi hại.
Đại nhân nhà mình thảm thật.
Đây là điều mà bọn họ không thể ngờ tới.
Bị đánh thì cũng thôi đi.
Lại còn bị chuốc cho say bí tỉ.
Haizz…
May mà còn giữ được cái mạng, coi như là may mắn lắm rồi.
Còn Bạch Giao… Sau khi Trịnh Đồ bị đánh, nhân lúc sức mạnh trói buộc bị gián đoạn, nó đã lập tức chuồn mất dạng, đến cả Thiên Trì cũng không dám quay về.
Loài người à, Bạch Giao ta cảm ơn mười tám đời tổ tiên các ngươi nhé.
Đây thật sự là lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
Nếu không nhờ có Lâm Phàm, nó sẽ không được nhìn thấy mùa xuân thứ ba nữa.
Nghĩ kỹ lại, hình như lần nào cũng là người này cứu mạng nó, nếu không cái mạng nhỏ này đã bay từ lâu rồi.
Nhân lúc đại nhân say rượu ngủ say.
Các thuộc hạ của ông ta bắt đầu bàn tán với nhau.
Ban đầu, khi đến hành tinh này, bọn họ chỉ nghĩ đơn giản rằng người bản địa ở đây dù có mạnh thì cũng chẳng thể mạnh tới mức nào. Ai ngờ lại đụng phải một kẻ đáng sợ như vậy.
May mà cuối cùng đối phương không lấy mạng bọn họ.