Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 730: CHƯƠNG 730: TÀ VẬT KHỈ: TRANG PHỤC PHONG CÁCH TỀ THIÊN ĐẠI THÁNH

Đêm tối.

Đầu Trịnh Đồ đau như búa bổ, cảm giác choáng váng mãi không tan, cơn say kéo dài từ lúc ngủ mê man đến tận bây giờ vẫn chưa hết.

“Người đâu, mang nước tới…”

Thuộc hạ vội vàng đưa nước đến.

Ông ta nhận lấy, ngửa cổ uống ừng ực, sau đó nhìn quanh một lượt, phát hiện mình đang ở một nơi xa lạ.

“Đây là đâu?”

Thuộc hạ đáp: “Đại nhân, đây là ngọn núi cách Thiên Trì trăm dặm. Chúng tôi lo ngài say ngủ gặp phải kẻ địch mạnh nên đã ẩn náu ở đây.”

“Ừm, lấy bình rượu qua đây, để ta giã rượu.” Trịnh Đồ có thói quen sau khi say bí tỉ sẽ uống một ít để giải rượu, cảm giác đó cực kỳ sảng khoái. Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy rượu được mang đến, ông ta hơi bực: “Làm gì thế? Lời của ta mà cũng dám không nghe à?”

“Đại nhân, hai vị đã uống hết sạch rượu rồi ạ.” Thuộc hạ lau mồ hôi trên trán. Nói thật, hai người đó uống kinh quá, khiến bọn họ nhìn mà phát sợ. Bọn họ còn lo hai vị uống say quá nổi sát tâm mà tiện tay xử lý luôn cả đám. Chuyện này không phải chưa từng xảy ra, có những cường giả say rượu nổi điên, tàn sát người bên cạnh để mua vui.

“Uống hết rồi?”

Trịnh Đồ nhíu mày, không tin cho lắm. Ông ta mang theo nhiều rượu như vậy, đủ để uống trên suốt chặng đường này. Giờ thuộc hạ lại bảo uống hết rồi, rốt cuộc là đã nốc bao nhiêu chứ.

“Vâng, tổng cộng năm mươi vò đều cạn sạch, không còn một giọt.” Thuộc hạ nói.

Mẹ kiếp!

Trịnh Đồ nghe xong mà tức muốn nổ tung. Trong đầu ông ta lờ mờ nhớ lại, lúc đó đúng là đã uống rất nhiều, nhưng không ngờ lại uống đến mức này. Thật sự, nếu đây không phải là thuộc hạ của mình, ông ta còn chẳng thèm tin.

“Chuyện này không được phép nói ra ngoài.”

“Nghe rõ chưa?”

Ông ta dặn dò đám thuộc hạ, ai dám hé răng nửa lời, ông ta chắc chắn sẽ không nương tay. Đối với ông ta, đây là một việc cực kỳ mất mặt, lỡ để người khác biết được thì nhục không để đâu cho hết.

“Vâng.”

Đám thuộc hạ đồng thanh đáp.

Sao dám không nghe chứ.

Ở một nơi xa.

Trong một góc hoang vắng.

Có tiếng rên rỉ đau đớn vang lên.

Nhìn kỹ lại, thì ra có một bóng người đang nằm sõng soài ở đó, tình hình có vẻ hơi bi đát.

Trang Tiêu không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Lúc đó anh ta còn chưa kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện quái gì, chỉ cảm thấy một luồng sóng xung kích quét qua, sau đó cả người bị thổi bay lên trời, hoàn toàn mất đi ý thức.

Mãi đến bây giờ mới từ từ tỉnh lại.

Trang Tiêu nhìn tình hình xung quanh, vô cùng xa lạ, không biết đây rốt cuộc là nơi nào. Hiện tại, điều khiến anh ta sợ nhất là gặp phải nguy hiểm. Với tình trạng này, nếu gặp phải nguy hiểm thì khó mà thoát thân.

“Tô Lão, ông có ở đây không?”

Không một tiếng trả lời.

Xem ra là lành ít dữ nhiều rồi.

“Haiz, không ngờ lại đụng phải tên đó, rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy.”

Trang Tiêu đứng dậy, cử động cơ thể, từ từ đi về phía xa. Nơi này không nên ở lâu, chuồn trước rồi tính sau, phải đi tìm Tô Lão để bàn bạc kế hoạch tiếp theo.

Đến giờ anh ta vẫn chưa biết Tô Lão đã bị đánh cho thành tro bụi, đến cặn cũng không còn. Nghĩ đến đã thấy rùng mình, chỉ là anh ta vẫn chưa biết mà thôi.

Coi như đây là điều duy nhất đáng để ăn mừng.

Ngày hai mươi ba tháng bảy!

Thời tiết khá đẹp, nhiệt độ bên ngoài không hề thấp.

Trong nhà.

Cục nóng điều hòa kêu ro ro.

Bọn họ đang nằm trên giường hưởng thụ làn gió mát rượi của điều hòa, tâm trạng vô cùng sảng khoái. Tối qua sau khi trở về, ông Trương lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Lâm Phàm.

“Sướng thật.” Lâm Phàm nói.

Ông Trương đáp: “Tôi cũng thấy sướng lắm.”

Tà Vật Gà Trống ngồi xổm một góc, so với thời tiết nóng như thiêu đốt bên ngoài, nó thích ở trong phòng mát lạnh này hơn nhiều.

Thân là một nội ứng, nó cứ cảm thấy có gì đó sai sai.

Nói thật.

Mục đích nó ở bên cạnh hai tên ngốc này là để moi tin tức hữu ích, sau đó truyền về, trở thành anh hùng trong mắt đồng loại Tà Vật. Nhưng giờ thì hay rồi, mẹ kiếp, vật lộn đến giờ mà chẳng moi được cái tin tức có giá trị nào.

Nó chưa bao giờ nghi ngờ năng lực của bản thân.

Nó chắc chắn là một nội ứng đủ tiêu chuẩn và dũng cảm.

Ngay lúc Tà Vật Gà Trống chuẩn bị nhắm mắt chợp một lát.

Nó đột nhiên phát hiện vẻ mặt của hai tên ngốc kia thay đổi, trông có vẻ nghiêm túc hẳn lên.

Lâm Phàm đứng dậy nói: “Ông Trương, chúng ta nên ra ngoài tuần tra rồi.”

“Ừm, đây là công việc của chúng ta.” Ông Trương trả lời.

Hai người nhìn nhau.

Rồi mỉm cười.

Bọn họ là những người chăm chỉ, thân là nhân viên của bộ phận đặc biệt, phải hoàn thành tốt công việc mỗi ngày. Đây là trách nhiệm của họ, và họ nhất định phải hoàn thành một cách xuất sắc.

“Gà Mái, đi thôi.”

Lâm Phàm xách Gà Mái đi ra ngoài.

Tà Vật Gà Trống thầm chửi trong lòng: Khốn kiếp, trời nóng chảy mỡ thế này mà còn lôi đầu ra ngoài.

Chỉ là… nó là nội ứng, mà làm nội ứng thì làm gì có nhân quyền.

Bên ngoài.

“Nắng gắt quá.” Lâm Phàm giơ tay che mắt nhìn lên trời.

Ông Trương nói: “Lâm Phàm, mặt trời vốn dĩ đã rất nóng rồi.”

“Vậy à?”

“Đúng vậy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!