Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 74: CHƯƠNG 74: MÀY ĐI ĂN C*T ĐI!

"Tôi cũng không hiểu." Lão Trương thấy rất lạ, rõ ràng ông đọc hiểu y thư, thế nhưng lại chẳng hiểu nổi nội dung trong lá thư kia.

Giáo sư Tinh Không rất bận, ông đang nghiên cứu sự vận hành của vũ trụ, không có thời gian để ý tới người khác, bèn đưa thẳng bản đồ Tinh Không vừa vẽ xong cho Lâm Phàm, rồi xua xua tay, ý tứ quá rõ ràng: đừng làm phiền tôi, tôi đang bận lắm, tôi muốn yên tĩnh nghiên cứu.

Lâm Phàm nhận lấy bản đồ Tinh Không rồi dẫn lão Trương rời khỏi phòng ông.

Bây giờ hắn muốn đi gửi thư.

"Lâm Phàm, cái đồng hồ này của tôi cứ hỏng suốt, hay là cậu mượn cô ấy ít tiền đi, cô ấy chắc chắn sẽ cho mượn mà." Lão Trương đề nghị.

Lâm Phàm thản nhiên đáp: "Không được đâu, vợ thì không cho mượn tiền."

"Tiếc thật, sao cô ấy lại là vợ cậu chứ, nếu là bạn gái thì tốt rồi. Bạn gái sẽ cho cậu mượn tiền, không khó tính như vợ đâu." Lão Trương tiếc nuối nói.

Người hộ lý nhận thư giúp Lâm Phàm cảm thấy rất tò mò.

Rốt cuộc là vị thần thánh phương nào lại chịu kết bạn với bệnh nhân tâm thần, hơn nữa còn rất đều đặn, mỗi tháng gửi một hai lá thư?

Hay là đối phương không biết lai lịch của Lâm Phàm?

Hoặc nói đúng hơn, đối phương cũng là một người có vấn đề về đầu óc?

Hừm, khả năng này rất cao.

Đợi hộ lý gửi thư xong, Lâm Phàm và lão Trương mới vui vẻ trở về phòng bệnh.

Hai người ngồi trên giường Lâm Phàm, tỉ mỉ ngắm nghía lại lá thư ban nãy, cố gắng đoán nội dung bên trong. Từng câu cô ấy viết họ đều hiểu, nhưng gộp lại thì cứ thấy mơ mơ hồ hồ.

"Nhưng tôi thấy cô ấy viết một câu rất đúng, cậu xem này, những người cứ hay cướp đồ của chúng ta quả thật rất nguy hiểm, tôi đoán có khi họ chính là bệnh nhân tâm thần, chúng ta không nên chọc vào họ thì hơn." Lão Trương nghiêm túc nói.

Lâm Phàm gật đầu, bình tĩnh đáp: "Đúng vậy, cho nên tôi mới thường xuyên mỉm cười với mấy người đó, chính là hy vọng họ có thể cảm nhận được thiện ý của chúng ta, đừng cướp đồ của hai ta nữa."

"Là mỉm cười như vầy, đúng không?" Lão Trương dùng hai ngón tay kéo khóe miệng mình banh ra thật rộng, để lộ hàm răng ngay ngắn.

"Không đúng, phải cười như thế này." Lâm Phàm toe toét miệng cười rất vui vẻ, nhìn thoáng qua còn có thể thấy hai lúm đồng tiền ẩn hiện.

Thời gian dần trôi.

Hai người nhìn nhau, đồng thanh.

"He he!"

"He he!"

Hộ lý Tiểu Trần vừa hay đi ngang qua, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng và nghe tiếng cười man rợ đó thì lông tóc toàn thân dựng đứng, không rét mà run. Đáng sợ vãi!

Bên trong phòng họp của Cục đặc nhiệm thành phố Diên Hải, một đám người đang ngồi hút thuốc.

Khói thuốc lượn lờ.

Độc Nhãn Quái ngồi trên ghế chủ tọa, một tay gõ nhẹ điếu thuốc lên gạt tàn, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn hình ảnh đang được chiếu trên màn hình điện tử treo trên tường.

Ở đó, một cô gái tóc dài mặc váy đen bó sát, tay cầm cây gậy chỉ điểm dạng rút gọn. Nàng khẽ đẩy gọng kính không độ trên sống mũi cao thẳng, chậm rãi nói:

"Đây là vài bức ảnh cắt ra từ camera trên cầu vượt sông Diên Hải. Có không ít camera đã bị tà vật phá hỏng, cho nên sau khi kiểm tra kỹ lưỡng cả đêm thì trước mắt chỉ thu được những hình ảnh này thôi."

"Rốt cuộc là ai đã giết chết tà vật thì chúng ta vẫn chưa tìm ra manh mối, nhưng có một điều có thể khẳng định, tuyệt đối không phải là phó viện trưởng Lý Lai Phúc."

Cô gái vừa nói chính là tổ trưởng tổ phân tích tà vật của Cục đặc nhiệm - Kim Hòa Lỵ.

Nàng cao một mét bảy hai, dáng người thon thả, đường cong hoàn mỹ, đi giày cao gót vào thì phải cao tới một mét bảy tám. Là một mỹ nhân vừa có ngoại hình vừa có trí tuệ, nếu người thường không biết lai lịch của nàng, chắc chắn sẽ nghĩ đây là một minh tinh hay hoa hậu nào đó.

Đã vậy dưới khóe mắt nàng còn có một nốt ruồi nhỏ cực kỳ quyến rũ.

Cục đặc nhiệm có không ít người theo đuổi vị tổ trưởng xinh đẹp này.

Nhưng câu trả lời mà tất cả bọn họ nhận được đều là: "Mày đi ăn c*t đi!"

Thật ra, trong lòng những kẻ bị từ chối đều có chung một suy nghĩ: Nếu là c*t của em thì anh nguyện ý ăn, chỉ không biết em có chịu phe phẩy cặp mông tròn trịa, gợi cảm đó vào mặt anh hay không thôi.

Độc Nhãn Quái tựa lưng vào ghế da, tay trái gõ gõ lên mặt bàn, tay phải vẫn khẽ gảy tàn thuốc, thỉnh thoảng lại rít một hơi. Sương khói lượn lờ trước mặt, gã nheo mắt lại, thoáng vẻ bất an.

Bởi vì từ mấy tấm hình kia, gã nhìn thấy hai người quen.

Không sai, chính là hai kẻ mà cả đời này gã cũng không bao giờ quên được: Hai bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Bọn họ không những có mặt ở hiện trường, mà theo gã biết thì đến giờ cả hai vẫn sống khỏe re, trên người không có một vết thương nào.

Tà vật thì bỗng dưng biến mất, không rõ sống chết, chỉ để lại một vũng máu tươi trên mặt đất.

Độc Nhãn Quái bỗng nghĩ tới lời viện trưởng Hách đã nói với mình.

Tà vật Tang Cẩu đã bị một già một trẻ kia xơi sạch, chỉ còn sót lại đúng một bộ răng.

Các cường giả ngồi quanh bàn vẫn đang lớn tiếng thảo luận.

Người thì bảo dựa theo tình hình trên cầu vượt sông, rất có thể đã có một cường giả nào đó đi ngang qua, tiện tay diệt luôn tà vật.

Kẻ lại bảo có khi con tà vật bạch tuộc cảm ứng được ba nó đang ở bến cảng nên đã quay về sông, tìm ba nó rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!