Tộc Lão sờ lên cổ họng. Do tuổi già sức yếu, thân hình gầy gò nên cục yết hầu vốn nhô ra rõ mồn một nay lại biến mất tăm, giọng nói cũng biến thành giọng nữ. Dường như nghĩ tới chuyện gì đó còn kinh khủng hơn, ông ta mặc kệ mọi người xung quanh, run rẩy đưa tay sờ xuống hạ bộ. Gương mặt vốn đang hồng hào bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy, không còn một giọt máu.
Ngô Thắng cũng đứng hình trước hành động của Tộc Lão, hoàn toàn không ngờ sự việc lại thành ra thế này.
Tộc Lão trừng mắt nhìn Ngô Thắng, gằn giọng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ngô Thắng cứng họng, làm sao anh ta biết được cơ chứ, có phải anh ta ra tay đâu. Anh ta đành quay sang cầu cứu Lâm Phàm và ông Trương, hy vọng hai người có thể cho một lời giải thích.
“Tộc Lão, vị đại sư này chính là người đã cứu ông.” Ngô Thắng giới thiệu.
Đối với ân nhân cứu mạng, Tộc Lão cũng không vì tình hình hiện tại mà nổi khùng, mà cố giữ bình tĩnh nói: “Cảm ơn ân cứu mạng, chỉ là tình hình của lão đây có vẻ hơi sai sai, mong đại sư giải đáp thắc mắc giúp.”
Lâm Phàm và ông Trương đang tám chuyện thì nghe thấy, bèn tò mò nhìn sang.
Cả hai đều không hiểu ông già này đang nói cái gì.
“Có gì cần giúp đỡ sao?” Lâm Phàm hỏi.
Tộc Lão nói: “Lão rất cảm kích hai vị đã cứu mạng, nhưng yết hầu của lão biến mất rồi, mà ngay cả... vật tượng trưng của đàn ông cũng không còn nữa. Chuyện này làm sao mà chấp nhận được!”
Nói rất uyển chuyển.
Vật tượng trưng của đàn ông.
Lâm Phàm và ông Trương ngơ ngác nhìn nhau.
Họ hoàn toàn không hiểu lời đối phương rốt cuộc có ý gì, bèn ghé tai nhau thì thầm.
“Thứ ông ấy nói là cái gì vậy?” Lâm Phàm hỏi.
“Chịu.” Ông Trương cũng thấy khó hiểu, ‘vật tượng trưng của đàn ông’ mà đối phương nói rốt cuộc là cái quái gì.
Tuy đã ở trong bệnh viện tâm thần Thanh Sơn một thời gian rất dài, nhưng ngày nào họ cũng xem tin tức, biết đủ thứ chuyện trên đời. Nhưng thứ mà ông lão này nói, họ thật sự không hiểu.
“Có thể nói rõ hơn chút được không?” Lâm Phàm hỏi.
Ông Trương gật đầu: “Ừm, mong ông có thể nói rõ hơn một chút, tôi và cậu ấy thật sự nghe không hiểu lắm.”
Tộc Lão ngẩn người, đã nói trắng ra như vậy rồi, sao vẫn không hiểu là thế nào nhỉ?
Điều này làm ông ta phiền não vô cùng.
Vừa rồi vì quá kinh hãi nên ông ta mới không để ý xung quanh. Nhưng bây giờ, ông ta không thể hành xử lỗ mãng như vậy được nữa, tộc nhân đều ở đây, sợ là sẽ thành trò cười mất.
Ông ta vắt óc suy nghĩ.
Hy vọng có thể dùng từ ngữ nào đó thích hợp hơn để gợi ý, nhưng nghĩ nát óc cũng không ra được từ nào ổn cả.
Ông ta thật sự rất muốn hỏi… thằng nhóc này, mày cố tình đấy à?
Chỉ cần là đàn ông, ai mà không hiểu cơ chứ.
Ngô Thắng đứng một bên, cảm thấy đã đến lúc mình phải ra mặt rồi.
“Lâm Phàm, đại sư, ý của Tộc Lão nhà chúng tôi là, ông ấy vốn là đàn ông, tại sao lại biến thành phụ nữ? Di chứng của thuật châm cứu này thật sự kinh khủng đến vậy sao?” Ngô Thắng hỏi.
Ông Trương và Lâm Phàm lại nhìn nhau.
Một triệu chứng chưa từng thấy bao giờ.
Ông Trương đã châm cứu nhiều năm nhưng chưa từng gặp phải tình huống như thế này.
“Cởi quần ra xem thử xem.” Ông Trương rất tò mò. Ông ta cảm thấy thuật châm cứu của mình không thể nào có năng lực bá đạo như vậy được, nhưng bệnh nhân đã nói thế, chứng tỏ chỗ đó thật sự có vấn đề.
Lâm Phàm nói: “Chúng tôi phải tận mắt nhìn mới biết được đã xảy ra chuyện gì.”
Khi hai người họ nói ra những lời này.
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Tộc Lão nghẹn họng nhìn trân trối, cảm thấy cạn lời với hai người này.
Ông ta luôn có cảm giác hai người trước mắt này có ý đồ xấu xa với mình.
“Tộc Lão, hai người họ là bạn tôi quen ở đây, bản lĩnh rất cao cường. Tộc Lão có thể bình phục đều là nhờ công của họ. Hơn nữa vết thương của Tộc Lão trong di tích rất nặng, thập tử nhất sinh. Nếu không có đan dược giữ lại chút hơi tàn, e là khó mà cầm cự được đến đây.”
Ngô Thắng nhỏ giọng giải thích.
“Họ không có ý xấu đâu, có lẽ thật sự là có chỗ nào đó trục trặc rồi.”
Anh ta làm vậy là mong Tộc Lão có thể hiểu.
Những lời họ nói không phải là cố ý trêu đùa, mà ở phương diện này, xuất hiện một vài di chứng cũng là chuyện bình thường.
Tộc Lão biết Ngô Thắng nói thật, nhưng mẹ kiếp, chuyện này thật khó chấp nhận.
Ngô Thắng giơ tay ra hiệu: “Các người ra ngoài hết đi.”
Anh ta bắt đầu đuổi người.
Hết cách rồi.
Chỉ có thể để Tộc Lão chịu thiệt thòi cởi quần, cho đại sư và Lâm Phàm kiểm tra xem sao.
Đám con cháu trong tộc đang hóng chuyện có chút không muốn đi, ai cũng muốn xem thử bên dưới của Tộc Lão rốt cuộc trông như thế nào.
Biến mất?
Chắc là không thể nào.
Với cái đầu óc đơn giản của mình, họ rất khó tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
Nhưng cậu chủ đã ra lệnh cho họ đi ra ngoài.
Sao có thể không nghe lời.
Cả đám luyến tiếc rời khỏi phòng.
Ngô Thắng nói: “Tộc Lão, bây giờ trong phòng không còn ai khác, hay là ngài cởi ra xem thử đi.”