Dù gì cũng từng vào sinh ra tử trong di tích cổ, chút tình nghĩa anh em vẫn có.
Lúc này.
Lâm Phàm thong thả đặt tay lên lá cây bồ đề, nhẹ nhàng vuốt ve: "Đừng sợ, đừng lo, tao hiền lắm, chỉ tò mò về mày thôi, không có ý đồ xấu đâu."
Cây bồ đề quả là một thứ thần kỳ.
Nói sâu xa hơn, gốc cây này có lẽ ẩn chứa đạo lý của một vị cường giả Đạo gia, nếu tĩnh tâm cảm ngộ, không chừng có thể nhận được truyền thừa của vị cường giả đó.
"Anh ta đang làm gì vậy?" Ngô Thắng hỏi.
Độc Nhãn Nam cũng rất tò mò, sau khi Lâm Phàm chạm vào cây bồ đề thì cứ đứng im bất động, trông như bị hút hồn, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tộc Lão nói: "Ai mà biết."
Lâm Phàm tu hành theo Khí Công Tu Luyện Pháp, thấu hiểu tự nhiên, vạn sự thuận theo bản tâm, không muốn không cầu, không tranh không đoạt, hoàn toàn đi ngược lại với bản tính con người, nhưng chính tâm cảnh như vậy lại cực kỳ phù hợp với Khí Công Tu Luyện Pháp.
Không ai biết rằng anh đang nói chuyện với cây bồ đề.
Anh nghe được tiếng lòng của nó.
Đây là một tình huống mà người khác không thể cảm nhận được, bởi vì họ không có năng lực đó.
(Cây bồ đề: Tha cho tôi đi, tôi tu hành chẳng dễ dàng gì, mấy ngàn năm mới từ một cái cây nhỏ xíu lớn được như bây giờ. Tôi biết loài người các anh rất thích linh vật, tôi nguyện dâng nửa thân mình, chỉ cầu anh cho một con đường sống.)
Cây bồ đề biết mình không phải là đối thủ của con người trước mắt.
Hiển nhiên nó cũng không ngờ tới, vậy mà lại có một cường giả đáng sợ như thế xuất hiện. Nó đã ở đây hơn ngàn năm mà vẫn bình an vô sự, dù thỉnh thoảng có vài phiền phức lặt vặt cũng đều được giải quyết êm đẹp.
Chỉ là bây giờ… nó thật sự hết cách rồi.
(Lâm Phàm: Sao mày lại nói thế? Tao thật sự không có ý xấu, chỉ tò mò thôi mà.)
Anh chợt cảm thấy gốc cây trước mắt này đang thực sự sợ hãi.
(Cây bồ đề: Anh hai à, anh đừng troll tôi nữa! Tuổi của tôi còn lớn hơn cả tổ tiên nhà anh đấy, với cái thân thể và công dụng này của tôi, bất cứ ai nhìn thấy mà không nổi lòng tham chứ, anh lừa tôi làm gì?)
(Lâm Phàm: Mày có thể cảm nhận được lòng tao mà, tao thật sự không có ác ý đâu.)
Cây bồ đề chỉ muốn hét lên “Cảm nhận cái con khỉ!”, nhưng nó vẫn thử cảm nhận một lần. Thân là linh vật, nó có thể cảm nhận được những suy nghĩ chân thành nhất tận sâu trong nội tâm của bất kỳ sinh vật nào.
Ơ!
Hình như không có vấn đề gì thật.
Nó phát hiện nội tâm của gã người này trong veo, sạch bong, chân thành và chính trực như ánh mặt trời.
Lạ thật!
Chuyện này sao có thể chứ.
Cây bồ đề ngơ ngác, có chút khó hiểu. Từng có một vị cường giả Đạo gia tu luyện ngay trước mặt nó, tu vi kinh thiên động địa, dời non lấp biển, nhưng giữa chừng lại đột ngột thay đổi, người đó tu Vô Vi Đạo Tâm.
Vô Vi thanh tịnh, thấy được Đạo Tâm.
Đây là một cảnh giới vô cùng uyên thâm, đòi hỏi yêu cầu rất cao đối với người tu luyện. Tuy vị cường giả Đạo gia kia tự nhận đã tu thành, nhưng cây bồ đề có thể cảm nhận được ông ta vẫn còn sơ hở, vẫn chưa đạt tới cảnh giới Vô Vi.
Tâm không tĩnh.
Còn ý muốn tranh đoạt.
Ông ta nghĩ mình đã tu thành Vô Vi Đạo Tâm, điều đó chứng tỏ lòng ông ta chưa bao giờ tĩnh lặng, vẫn còn ham muốn.
(Cây bồ đề: Anh nói thật đấy à?)
(Lâm Phàm: Đương nhiên rồi, tao nghiêm túc lắm đấy nhé. Tao thật sự không có tí ý đồ xấu nào với mày đâu. Mày cảm nhận được mà, tao chỉ tò mò thôi, ngoài ra không có suy nghĩ gì khác. Mày phải tin tao.)
Lâm Phàm tự kiểm điểm lại bản thân.
Tại sao lại khiến đối phương cảm thấy mình nguy hiểm nhỉ?
Nghĩ kỹ lại.
Không nghĩ ra, chắc là do đối phương chưa quen mình nên mới có hiểu lầm thôi.
Cây bồ đề đã hơi tin lời của gã người trước mắt, không tin thì làm được gì, nó còn cơ hội phản kháng sao?
Quan trọng nhất vẫn là…
Tâm cảnh của người này quá đáng sợ, trước nay chưa từng thấy, đã đạt đến mức vô cùng sâu xa.
Đó là cảnh giới mà vô số người khao khát nhưng không bao giờ đạt tới được.
"Rốt cuộc là họ bị làm sao vậy?" Tộc Lão ngơ ngác, không hiểu nổi tình hình trước mắt. Vừa nãy gốc cây kia còn bắn ra cơn bão kiếm Canh Kim dày đặc, bất cứ ai đến gần đều sẽ bị thương nặng hoặc bị xé nát. Nhưng dần dần, sau khi Lâm Phàm chạm vào cây bồ đề không lâu thì tình hình đã thay đổi, cơn bão kiếm hùng hậu đã biến mất không còn tăm hơi.
Một người một cây đứng sững như tượng.
Bất động tại chỗ.
Độc Nhãn Nam nói: "Ông hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai."
"Tôi hỏi vu vơ thôi mà, ông nóng tính thế?"
"Tôi nóng tính khi nào?"
Ông Trương lạnh nhạt nói: "Họ đang nói chuyện với nhau."
Soạt!
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía ông Trương.
Ai nấy đều mang vẻ mặt ngơ ngác.
Trong đầu mọi người chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Ông đùa bọn tôi đấy à.
Đúng là như vậy.
Họ không tin Lâm Phàm có thể nói chuyện với một cái cây, chuyện này rõ ràng là không thể nào.