Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 76: CHƯƠNG 76: THÀ ĐỪNG NÓI CÒN HƠN

Vị cường giả của Học viện Y gia lại mang vẻ mặt chỉ sợ thiên hạ không loạn, vui vẻ lấy một lọ đan dược ra đặt lên bàn: "Các người cứ yên tâm mà bem nhau một trận cho ra trò đi, có ta ở đây, các người không chết được đâu."

Lâm Đạo Minh một cước giẫm lên ghế, râu tóc dựng ngược, trừng mắt lườm Lưu Hải Thiềm, còn Lưu Hải Thiềm thì sắc mặt vẫn thản nhiên, ánh mắt nhìn đối phương thậm chí còn mang theo vẻ khinh bỉ.

Cứ như thể y đang muốn nói: Ngon thì rút kiếm ra đây, đừng có đứng đó võ mồm!

Rầm!

Độc Nhãn Quái tức giận đập bàn, lớn tiếng quát: "Bốn người các người cộng lại cũng hơn bốn trăm tuổi rồi, có thể chín chắn một chút được không? Ta mời các người từ rừng sâu núi thẳm ra đây để dạy học ở học viện, các người lại chê không thú vị. Ta cũng không phản đối, giờ mời các người đến thành phố Diên Hải này trấn giữ, các người lại cứ đấu võ mồm với nhau mãi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cuốn gói cút hết cho ta, ta mời người khác về!"

Độc Nhãn Quái thật sự nổi giận rồi.

Thành phố đã xảy ra chuyện lớn như vậy, sao đám người vô ý thức này vẫn còn tâm trạng ở đây cãi nhau chứ?

"Hừ!" Lâm Đạo Minh quay đầu đi, thèm vào chấp nhặt với lão ta.

Lưu Hải Thiềm cười ha hả: "Vô Lượng Thiên Tôn, ta đây không thèm cãi nhau với kẻ ngu."

Kim Hòa Lỵ ôm tập tài liệu, mang đôi giày cao gót hơn sáu phân, vừa đi vừa lắc cặp mông tròn lẳn rời khỏi phòng họp.

Vị cường giả Phật gia quay mặt đi, hai mắt nhắm nghiền, miệng lẩm nhẩm phật hiệu: "A Di Đà Phật!"

Ngày 6 tháng 3!

Trời trong xanh!

Lại là một ngày nắng đẹp.

Trên bãi cỏ xanh mướt, một đám bệnh nhân tâm thần đang tụ tập. Đứa thì tung tăng chạy nhảy, đứa thì bắt hộ lý ngồi nghe mình ngâm thơ, lại có kẻ đứng trước một cây đại thụ, hết mình giảng giải khoa học tự nhiên cho nó nghe.

Lâm Phàm và Trương lão đầu đang nằm sấp cạnh nhau, chổng mông lên trời, chụm đầu thì thầm, trông như đang bí mật bàn bạc chuyện gì đó trọng đại lắm.

"Ngươi xem con kiến này thần kỳ biết bao, dù chúng có rời nhà bao xa, lúc nào cũng nhớ đường về nhà."

Trương lão đầu bắt một con kiến đã leo đến gần tổ lên, đặt nó ra xa. Con kiến kia sau khi được thả xuống, mấy cái chân bé tí thoăn thoắt, nhanh chóng bò đúng về phía tổ của nó. Vất vả lắm mới sắp về đến nơi thì nó lại bị Trương lão đầu tóm lên, một lần nữa đặt ra chỗ xa.

*Con kiến: Cái đồ khốn nhà ngươi, quá đáng lắm rồi đấy!*

Lâm Phàm bình tĩnh nói: "Đúng là rất thần kỳ."

Trương lão đầu đắc ý khoe: "Đây là do ta nghiên cứu phát hiện ra đấy."

"Ta muốn đi tu luyện, một mình ngươi ở đây xem đi." Lâm Phàm nói.

Trương lão đầu thuận miệng hỏi: "Lại đi chích điện à?"

"Không phải, điện trong ổ cắm không còn đủ đô với ta nữa rồi, ta muốn tu luyện khí công." Lâm Phàm cho rằng khí công học được trong mơ rất lợi hại, hắn phải nghiên cứu một chút mới được.

Giống như Trương lão đầu nghiên cứu châm cứu vậy, không ngừng tiến bộ, cuối cùng mới sáng tạo ra Nửa Bước Vũ Trụ Vận Chuyển Pháp.

"Lâm Phàm, ta biết có một chỗ chích điện rất lợi hại, ngươi có muốn thử không?"

Trương lão đầu lén lút nhìn quanh, xác định không có mấy kẻ xấu xa kia ở gần đây mới nhỏ giọng nói.

Đối với hộ lý mà nói, trách nhiệm chính của họ là quản lý bệnh nhân, không để những người này làm ra chuyện nguy hiểm, hoặc ngăn cản họ đánh nhau.

Bệnh nhân tâm thần muốn đánh nhau thường rất đột ngột, mà lý do thì lại kỳ quái trăm bề, rất khó lý giải.

"Ở đâu?" Lâm Phàm tò mò hỏi.

Dòng điện trong ổ điện đã không còn đủ mạnh, đối với hắn chẳng có chút ảnh hưởng nào. Trước kia tu luyện rất nhiều biện pháp cũng đều vô dụng, có lẽ đây chính là thành quả mà việc tu luyện mang lại cho hắn.

Trương lão đầu lặng lẽ chỉ vào tủ điện cao thế cách đó khoảng một trăm mét.

"Chính là cái của nợ kia, ta từng thấy trên TV rồi, chỗ đó có dòng điện mạnh nhất. Nếu ngươi muốn thì ta có thể phối hợp với ngươi, đảm bảo sẽ khiến ngươi thỏa mãn."

"Nhưng trước đó, ta thấy vẫn cần phải châm cứu cho ngươi đã, Nửa Bước Vũ Trụ Vận Chuyển Pháp của ta lợi hại lắm đấy."

Trương lão đầu hết lòng hết dạ vì Lâm Phàm, không ai tin tưởng Lâm Phàm có thể tu luyện, chỉ có mình ông tin tưởng. Ông có thể vỗ ngực bảo đảm, ta là người tin tưởng hắn nhất trên đời.

"Được."

Lâm Phàm bình tĩnh nhìn tủ điện cao thế cách đó chừng một trăm mét. Hắn thật sự rất muốn thử một lần, phương pháp dùng điện kích thích quả thật có hiệu quả đối với việc tu luyện của hắn. Đây là kết luận mà cả hắn và Trương lão đầu đưa ra sau nhiều năm thử nghiệm, và gần đây điều này đã trở thành hiện thực, được cả hai người nghiệm chứng.

"Nhưng mấy kẻ xấu xa kia sẽ không cho ta đến gần."

Trong lòng Lâm Phàm đang lặng lẽ dấy lên một ngọn lửa hừng hực. Trước kia hắn hoàn toàn không chú ý tới tủ điện cao thế đó, bây giờ được Trương lão đầu nhắc nhở, hắn liền rất muốn đi thử một lần, chạm vào dòng điện trong đó thử xem, có lẽ thật sự sẽ có hiệu quả vượt trội.

"Tin ta đi, ta có cách." Trương lão đầu vỗ vỗ vai Lâm Phàm, ánh mắt kiên định, đoạn nói: "Ngươi là bạn của ta, ta nhất định sẽ dốc toàn lực giúp ngươi. Lát nữa ta sẽ kiếm cớ dụ bọn họ đi chỗ khác, ngươi phải tranh thủ cơ hội leo lên đó, còn bây giờ thì để ta châm cứu cho ngươi trước đã."

"Ừm." Lâm Phàm gật đầu.

Hắn cực kỳ tin tưởng vào tay nghề châm cứu của lão Trương.

Điều này cũng đã trải qua khoa học nghiệm chứng, vả lại còn mang tới hiệu quả rất tốt, mỗi lần đều sẽ thấy tê tê, choáng váng, sau khi tỉnh lại thì vô cùng dễ chịu. Mấy kẻ phàm phu tục tử không hiểu chuyện xung quanh cứ nói làm như thế sẽ xảy ra án mạng, nhưng hắn thì lại không nghĩ vậy, hắn cho rằng chẳng qua là do bọn họ không hiểu được việc mà mình và Trương lão đầu đang làm mà thôi.

Hắn rất muốn nói với những người kia...

Mấy người không hiểu thì đừng có nói bậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!