Ta Đang Gây Sự Với Ngươi Đấy!
Lão Trương lén lút liếc nhìn gã hộ công đang ngồi im như tượng đá ở phía xa, sau đó cẩn thận từng li từng tí móc hộp kim châm ra, ngón tay kẹp lấy một cây kim, nhanh gọn dứt khoát đâm xuống.
Một lát sau, lão Trương gãi gãi đầu.
"Sao rồi?" Lâm Phàm hỏi.
Lão Trương bĩu môi, khổ não nói: "Ta tìm không thấy vị trí."
"Cứ đâm bừa một kim là được." Lâm Phàm nói.
Lão Trương lắc đầu: "Không được, cậu là bạn của ta, ta phải đối xử thật nghiêm túc, không thể đâm bừa được. Ồ! Ta tìm thấy rồi, chỗ này ta thấy khó chịu cực kỳ, chính là nó."
Vừa dứt lời.
Một kim cuối cùng dứt khoát đâm xuống.
"Cảm giác thế nào?"
"Tê tê."
"Còn gì nữa không?"
"Mỏi."
"Còn gì nữa không?"
"Choáng."
"Vậy là đúng rồi, đây chính là công hiệu của Nửa Bước Vũ Trụ Vận Chuyển Pháp. Ta cảm thấy mình đã thành công, kim cuối cùng vừa rồi hạ xuống rất chuẩn. Dựa theo nghiên cứu của ta, bây giờ các tế bào trong cơ thể cậu đều đã được kích hoạt, chúng sẽ cung cấp cho cậu sức mạnh siêu cường."
Lão Trương nở một nụ cười rạng rỡ, ông tin vào phương pháp tu luyện của Lâm Phàm, và Lâm Phàm cũng tin vào thuật châm cứu của ông.
Người khác không tin thì mặc kệ, không quan trọng, chỉ cần bạn tốt của mình tin là đủ.
Lão Trương rút hết kim châm trên người Lâm Phàm ra, cẩn thận cất vào hộp, sau đó chỉ vào đũng quần hắn rồi nói: "Ta đề nghị cậu đưa thứ này cho ta giữ hộ, nếu không chắc chắn sẽ bị đám người xấu kia cướp mất."
Lâm Phàm cúi đầu nhìn đũng quần mình, thoáng trầm tư.
"Ông nói có lý."
Hắn kéo khóa quần, lôi con dao nhỏ giấu bên trong ra, trịnh trọng giao cho lão Trương: "Ông là bạn của tôi, giao cho ông giữ tôi rất yên tâm."
"Ừ, ta sẽ bảo vệ nó thật tốt." Lão Trương hai tay đón lấy con dao, sau đó cũng kéo khóa quần mình, nhét dao vào. Xoẹt... Hơi đau một chút, ông ta lại lôi dao ra: "Thôi, cứ để trong ngực cho chắc."
...
Lão Trương đứng dậy, nhìn về phía mấy gã hộ công ở xa. Ông chậm rãi đi tới trước mặt một hộ công đang khoanh tay đứng gần nhất, trừng mắt nhìn chằm chằm đối phương.
Gã hộ công trẻ tuổi này tên là Tôn Năng, mắt y rất to.
Sau khi tốt nghiệp đại học, y ôm mộng lớn vào đời, nào ngờ xui xẻo bị bạn học lừa, bạn gái lừa, bạn thân lừa, bị lừa đến mức tán gia bại sản, phải chán nản quay về thành phố Diên Hải. Sau khi được người nhà giới thiệu, y mới trở thành hộ công tại bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Muốn làm hộ công ở đây cũng rất khó.
Đầu tiên là tinh thần phải tốt, phải có kiên nhẫn, nhiệt tình, và phải có lòng yêu thương bệnh nhân.
Y tự nhận mình có thể làm được tất cả những điều này.
Thế nhưng…
Bốp!
Lão Trương vỗ một phát vào đầu Tôn Năng, rồi lại trừng mắt nhìn y, ý tứ rất rõ ràng: ta đang kiếm chuyện với ngươi đấy, không có ý kiến gì à?
"Ông..."
Tôn Năng vừa định hỏi đối phương giở trò gì, nhưng lại vội ngậm miệng lại. Y nhớ tới nội dung huấn luyện, phải kiên nhẫn, phải có tình thương, không được đánh mắng, cần phải giao tiếp hòa nhã.
Bốp!
Lão Trương lại vỗ một phát nữa vào đầu Tôn Năng, sau đó ngồi xổm xuống, vỗ vào đũng quần y một cái.
"Á!"
Tôn Năng ôm lấy hạ bộ, mặt đỏ bừng lên. Thấy lão Trương cười ha hả bỏ chạy, y vội vàng hét lên.
"Bắt ông ta lại..."
Các hộ công gần đó thấy lão Trương nổi điên, vội vàng vây bắt.
Lâm Phàm thấy lão Trương bị một đám người xấu truy đuổi thì cảm động đến rơi nước mắt.
Lão Trương, ông tốt quá đi mất!
Lâm Phàm lén lút chạy đến dưới hộp cao thế, hắn với không tới nên đành ôm cột đá trèo lên, nhưng lại không leo lên nổi. Hắn đứng dưới đất gãi đầu, lòng hoang mang vô cùng.
Cao quá, leo không nổi thì phải làm sao bây giờ?
Thấy lão Trương vẫn đang bị người xấu đuổi theo, hắn lắc mạnh đầu, tuyệt đối không thể phụ công sức của lão Trương được, dù thế nào cũng phải leo lên.
Bên cạnh hộp cao thế có ghi:
« Cao áp nguy hiểm, miễn phận sự cấm sờ. Vi phạm tự gánh hậu quả. »
Lâm Phàm rất bình tĩnh, hắn nhận ra mấy chữ này, hắn không phải kẻ mù chữ, hắn là một người có học vấn, chỉ là người khác không nhận ra thôi.
Hắn cảm thấy leo không được thì có thể nhảy lên. Lâm Phàm chỉ khẽ dùng sức, hai chân nhún một cái, vậy mà thật sự bật lên được.
Từ trước đến nay, Lâm Phàm chưa từng nghĩ mình có thể nhảy cao như vậy. Niềm tin của hắn càng thêm vững chắc, chỉ cần là điều hắn muốn, nhất định có thể làm được, không thử thì vĩnh viễn không biết mình lợi hại đến mức nào.
Hai cái lỗ của ổ cắm điện từng là đường tắt lên Thiên Đường, còn bây giờ, hộp cao thế chính là con đường tắt siêu tốc, đến bệnh viện cũng không cần ghé qua.
Người bình thường nhìn thấy thứ này tuyệt đối sẽ sợ chết khiếp, chỉ mong tránh càng xa càng tốt.
Còn đối với Lâm Phàm, hắn lại muốn thử dòng điện cao thế mà lão Trương nói, có lẽ sẽ thật sự hữu dụng, hy vọng sẽ không làm người ta thất vọng.
"Ha ha, đuổi ta à..."
Lão Trương nhanh nhẹn như một con khỉ, ông ta chạy cực nhanh, mấy gã hộ công đuổi theo mà vẫn không tài nào bắt kịp.
Các bệnh nhân tâm thần xung quanh thì vỗ tay bôm bốp, lớn tiếng cổ vũ.
"Hay, hay lắm..."
"Chạy mau lên, đừng để bị bắt."
Bọn họ làm sao biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy có người chạy có người đuổi rất thú vị, giống như trò rồng rắn lên mây, xem vui cực.
Tôn Năng nén đau đuổi theo nửa ngày, thở hồng hộc, chống hông cúi gập người thở dốc. Mệt quá đi mất, y không ngờ một bệnh nhân tâm thần lại có thể chạy khỏe như thế.
Trước kia y cho rằng công việc này rất nguy hiểm, bây giờ y phát hiện không chỉ nguy hiểm, mà còn mệt vãi cả linh hồn nữa.
Nếu không phải vì tên khốn nạn kia, y tuyệt đối sẽ không phải cúi đầu làm công việc này.