Tộc Lão tinh ý nhận ra, cảm thấy khá thú vị: “Quả nhiên nơi này có chút kỳ lạ. Cái chuông cổ này niên đại không nhỏ, vừa rồi chính nó đã kéo chúng ta vào ảo ảnh. Có ai còn nhớ được những gì mình đã thấy không?”
Ông ta liếc nhìn Độc Nhãn Nam.
Gã nhận được công pháp tu luyện, chắc chắn phải biết chuyện gì đã xảy ra lúc đó.
Biết thì nói mau, giấu giếm hay bịa chuyện thì đúng là đáng khinh.
“Tôi cũng không biết.” Độc Nhãn Nam đáp.
A!
Mọi người đều thất vọng.
Hy vọng lại tan thành mây khói.
“Tộc Lão, cái chuông cổ này có phải là bảo vật không?” Ngô Thắng dò hỏi.
Tộc Lão đáp: “Chỉ là một cái chuông cổ bình thường thôi. Nó kéo được chúng ta vào ảo ảnh là vì từng có cường giả ghé qua đây, khí tức còn sót lại đã hình thành nên một năng lực đặc biệt, loại năng lực này không phải thứ chúng ta có thể tưởng tượng nổi.”
“Thánh Nhân có làm được đến mức này không?” Ngô Thắng hỏi.
Tộc Lão trả lời: “Còn kém xa vạn dặm.”
Nói trắng ra là vậy.
Chênh lệch chính là một trời một vực đáng sợ như thế.
Ngô Thắng nghẹn họng nhìn trân trối, không dám tưởng tượng cường giả có thể tạo ra năng lực cỡ này sẽ mạnh đến mức nào. E là đã có cường giả thời cổ đại từng xuất hiện ở đây, bọn họ thực sự không tài nào hình dung nổi thời đại đó đã từng rực rỡ đến thế nào.
Càng đi sâu vào trong, anh ta càng dần hiểu ra vì sao các tộc ngoài Tinh Không đều nhắm đến cái tinh cầu bé nhỏ này.
Nơi đây ẩn giấu một bí mật kinh thiên động địa.
Nghĩ đến việc mình vô tình phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa như vậy, Ngô Thắng đột nhiên hoảng sợ. Mình sẽ không bị diệt khẩu đấy chứ?
Độc Nhãn Nam không tin lời Tộc Lão, bèn tự mình chạm vào chuông cổ. Gã sợ nhất là kiểu miệng thì nói là đồ bỏ đi, nhưng sau lưng lại lén lút cuỗm mất.
Đúng là một kẻ ích kỷ.
Sau khi kiểm tra kỹ càng, Độc Nhãn Nam xác nhận cái chuông này đúng là một vật bình thường, không có bất kỳ giá trị nghiên cứu nào.
Tôn Hiểu nhìn bình luận trên livestream, la lên:
“Trên livestream của tôi có một đại gia ra giá một tỷ để mua cái chuông này!”
Đám người Tộc Lão tỏ ra thờ ơ.
Tiền?
Đùa à, đối với cường giả mà nói, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân. Nếu muốn, chỉ cần búng tay là có thể trở thành đại gia, thi triển thần thông, mê hoặc tâm trí người khác thì bao nhiêu tiền mà chẳng có.
Tiểu Bảo nghe vậy liền vung tay: “Mọi người cứ khiêng cái chuông này đi, còn anh streamer, bảo ông đại gia kia chuyển thẳng tiền vào thẻ của tôi nhé, Tiểu Bảo tôi uy tín khỏi bàn!”
Tôn Hiểu ngớ người nhìn Tiểu Bảo.
Vãi!
Mọi người còn chưa kịp hó hé gì, cậu nhóc đã tự nhận cái chuông cổ là của mình. Đúng là thánh cuỗm đồ!
Độc Nhãn Nam vừa định lên tiếng thì đã bị Tiểu Bảo chặn họng, ánh mắt gã lộ vẻ khó chịu. Giàu nứt đố đổ vách rồi mà còn tranh giành với bọn này…
“Lâm Phàm, tôi vừa giúp anh kiếm được một tỷ đấy, lúc về tôi đưa thẻ cho.” Tiểu Bảo nói.
Cậu làm vậy cũng là vì nghĩ cho Lâm Phàm.
Tuy cậu không thiếu tiền, nhưng cậu không muốn để người khác chiếm hời của Lâm Phàm. Nếu không phải bạn tốt của tôi dẫn các người đến đây, thì các người có mà mơ được đặt chân vào chỗ này.
Cậu sớm đã nhận ra vẻ mặt khó ở của Độc Nhãn Nam, rõ ràng là có ý định độc chiếm, cậu sẽ không cho gã cơ hội đó đâu.
Vị đại gia trên livestream thấy Tiểu Bảo, cũng biết thân phận của cậu nhóc nên không chút do dự chuyển khoản ngay lập tức.
Nếu đến cả cậu ấm nhà giàu nhất mà còn đi lừa đảo thì xã hội này còn tăm tối đến mức nào nữa.
Lâm Phàm mỉm cười nói: “Tôi rất ít khi dùng tiền.”
Ông Trương nói nhỏ: “Chúng ta đang nợ rất nhiều người đấy.”
Lâm Phàm, người rất ít khi dùng tiền, nghe vậy liền trầm tư. Hình như đúng là thế thật, từ trước đến giờ toàn sống bằng tiền đi vay, ngẫm lại thì lời ông Trương cũng có lý.
“Ừ, vậy cậu cứ giữ đi.”
Đúng lúc này, điện thoại Tiểu Bảo ting ting báo nhận được tiền. Cậu nhóc đắc ý hất cằm về phía Độc Nhãn Nam, hành động khiêu khích này đã khiến gã ghim kỹ thằng nhóc láo toét này.
Tuổi còn nhỏ mà đã ranh ma như vậy, lớn lên chắc chắn là một mối họa.
Nếu không phải có Lâm Phàm ở đây che chở, gã nhất định phải thay cha mẹ cậu ta dạy dỗ lại thằng nhóc này một trận nên thân.
Sau khi trải qua chuyện này, đám người Tộc Lão càng thêm cẩn trọng, bước đi cũng dè dặt hơn.
Bọn họ đi theo sau Lâm Phàm, quan sát tình hình xung quanh. Đối với họ, sự nguy hiểm ở nơi này đã vượt xa sức tưởng tượng, không phải là thứ mà họ có thể đối phó.
Lâm Phàm vẫn như trước, nắm tay Tiểu Bảo đi loanh quanh chỉ trỏ, hoàn toàn không để ý đến tình trạng của Tà Vật Công Kê.
Đầu óc Tà Vật Công Kê lúc này là một mớ hỗn độn.
Ta là ai?
Tà Vật Anh Hùng?
Không…
Ta là Phật Kê.
Khó chịu quá đi mất!
Cái đầu nhỏ của Tà Vật Công Kê như muốn nổ tung, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong đầu nó cứ vang lên những âm thanh kỳ lạ.
Phật môn hộ pháp Thần thú Kê.
Mẹ kiếp!
Tà Vật Công Kê sắp bị những âm thanh này làm cho nổ tung. Ta là Tà Vật Anh Hùng, là kẻ sẽ khoác vinh quang trở về lãnh địa Tà Vật, nhận được sự kính nể của toàn thể đồng loại!
Thần thú hộ pháp là cái quái gì chứ.
Xào xạc