Đúng lúc này.
Xung quanh bỗng có tiếng động.
“Hình như có tiếng động.” Tộc Lão nói.
Lâm Phàm mỉm cười đáp: “Là một động vật nhỏ thôi.”
Ông Trương nói: “Tôi thích động vật nhỏ.”
“Thật ra thì thịt động vật ăn rất ngon.” Tiểu Bảo nói.
Lâm Phàm và ông Trương gật đầu ăn ý.
“Ừ, nói cũng có lý đấy.”
Khoảng cách giữa họ và đỉnh núi chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi.
Một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy họ.
Tộc Lão và Ngô Thắng liếc nhìn nhau, cả hai đều biết tiếp theo nên làm gì. Đây là thời khắc nguy hiểm, họ có thể đi đến được đây không phải do số đỏ, mà là do Lâm Phàm thực sự quá mạnh, đã bảo kê cho họ đến tận đây.
Nếu để họ tự mình đi đến đây.
E rằng họ đã tạch ngay từ cửa ải đầu tiên rồi.
Gào!
Ngay sau đó.
Một tiếng gầm rợn người vọng tới từ phía xa.
“Là thứ gì thế?”
Tất cả mọi người đều nín thở, không dám thở mạnh.
Tôn Hiểu cầm điện thoại, bình luận trên livestream bùng nổ.
‘Vãi! Cái quái gì bên kia thế?’
‘Cái cục đen thùi lùi kia, còn bị sương mù dày đặc bao bọc, trông ghê vãi!’
Phía xa.
Một bóng đen quỷ dị gầm lên rồi bay vút lên trời, lao đến từ phía xa. Nhìn kỹ thì thấy đối phương tóc tai bù xù, trên người khoác một chiếc áo choàng dài cũ nát, tỏa ra mùi hôi thối kinh tởm.
Sự xuất hiện của bóng người bí ẩn này chỉ trong nháy mắt đã khiến bầu không khí trở nên căng như dây đàn.
“Sát khí thật đáng sợ.”
Độc Nhãn Nam nhíu mày, ông ta chưa bao giờ cảm nhận được sát khí mạnh đến thế. Khi nhìn thấy rõ mặt của đối phương, ông ta hoàn toàn chết lặng.
“Cương Thi?”
Đây là thứ được ghi lại trong Quái Chí Cổ Đại, không ai từng tin là thật, nhưng bây giờ nó lại sờ sờ ra trước mặt mọi người. Phải thừa nhận rằng, đây là một cú sốc cực lớn.
Trên livestream.
‘Vãi! Trông gớm thật sự, mặt mũi thì nứt nẻ, méo mó.’
‘Đây là Phi Cương đấy, kinh khủng lắm.’
‘Sao thím biết đó là Phi Cương?’
‘Nó vừa bay mà, chắc kèo là Phi Cương rồi.’
‘Đù má!’
Vào lúc mọi người trên livestream đang thảo luận sôi nổi, con Cương Thi gào lên một tràng khàn đặc giữa không trung rồi há to miệng, như thể đang hút thứ gì đó.
Ngay sau đó.
Một lực hút cực mạnh ập đến.
“Không ổn rồi.”
“Nó đang hút máu của chúng ta từ xa.”
Tộc Lão kinh hãi, liền tạo ra một vòng bảo hộ, ngăn cản lực hút đó ở bên ngoài.
Nhưng họ đã đánh giá quá thấp lực hút của con Cương Thi này. Từ xa vọng lại những tiếng kêu thảm thiết của động vật, sau đó là một cảnh tượng kinh hoàng: vô số dòng máu từ bốn phương tám hướng ngưng tụ lại, bị nó hút sạch vào miệng và mũi.
Cảnh tượng này thực sự đã dọa sợ không ít người.
“Quần áo của nó trông quen mắt quá.” Độc Nhãn Nam nhìn kỹ, phát hiện một số hoa văn vẫn còn lờ mờ trên chiếc áo choàng rách nát của nó. Sau khi cẩn thận suy nghĩ, ông ta như nhớ ra điều gì đó.
“Long bào, nó đang mặc long bào! Chẳng lẽ nó là một vị hoàng đế cổ đại?”
Ông ta cảm thấy tình hình ở núi Trường Bạch ngày càng trở nên kỳ quái.
Hoàng đế sao lại được chôn ở núi Trường Bạch? Thông thường thì phải được an táng theo nghi thức cao quý nhất, hơn nữa nhất định phải được chôn cất trong hoàng lăng, làm sao lại biến thành cương thi xuất hiện ở đây được?
Tộc Lão nói: "Mộ của hoàng đế, bất kể ở đâu cũng là cấm địa vô cùng tôn quý, nhận hương khói thờ phụng của hậu thế. Ông có chắc con quái vật trước mắt này thật sự là một vị hoàng đế không?"
“Nếu bộ quần áo trên người nó đúng là của nó, tôi có thể khẳng định.”
Ông ta không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hơn nữa, có quá ít thông tin, chỉ nhìn từ bên ngoài cũng khó nhận ra đó là ai và là hoàng đế của triều đại nào.
“Con sợ.” Tiểu Bảo sợ hãi nấp sau lưng Lâm Phàm, tay níu chặt lấy anh. Nhưng lạ một điều, dù rõ ràng là đang sợ, cậu bé vẫn ló nửa mặt ra, im lặng quan sát con cương thi.
“Đừng sợ, có tôi ở đây.” Lâm Phàm vỗ về để trấn an Tiểu Bảo.
Tộc Lão nói: “Xem ra nơi này thật sự rất kỳ quái, để lão thử xem thực lực của tên này thế nào.”
Vừa dứt lời.
Ông ta lao thẳng về phía Cương Thi Hoàng Đế.
Cương Thi Hoàng Đế vừa hút máu tươi, cơ thể nó dần phồng lên, trái ngược hẳn với bộ dạng khô quắt lúc trước, khí thế cũng trở nên mạnh hơn.
Nhưng đối với Tộc Lão, mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Cương Thi Hoàng Đế thấy có người đến gần, mùi vị lại thơm ngon như vậy, nó gầm lên, phun ra một luồng thi khí dày đặc, hai tay chộp về phía trước.
“Không biết tự lượng sức mình.”
Tộc Lão giận dữ hét lên, tiếng hét vô cùng chói tai. Nhưng vào lúc này, điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Cả hai va vào nhau, tạo ra một tiếng nổ vang trời.
Cương Thi Hoàng Đế bay ngược ra ngoài, cơ thể nó văng ra một ngụm máu độc, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mặt. Tộc Lão nhíu mày, cánh tay bị móng của đối phương cào qua, máu tươi chảy xuống.
Đối với Tộc Lão, việc này cũng chẳng đáng ngại.
Đó chỉ là một vết thương nhỏ.
"Không thể chủ quan được, nó là Cương Thi. Dựa theo ghi chép trong Quái Chí Cổ Đại, nếu bị Cương Thi cắn hoặc cào trúng, người bị nhiễm thi độc cũng sẽ biến thành Cương Thi." Độc Nhãn Nam nhắc nhở.