Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 775: CHƯƠNG 775: LÒNG TỰ TRỌNG CỰC MẠNH CỦA CON SÓC HAI ĐUÔI (2)

Nếu phải ra giá... Ít nhất cũng phải trăm triệu.

Ngay sau đó, ông Trương thủng thẳng nói: "Bây giờ tôi với Lâm Phàm không đói tí nào. Chứ hồi trước, lúc đói bụng ấy, cứ thấy con vật nào trông đáng yêu là biết ngay ăn vào chắc chắn ngon lắm, đúng không?"

"Ừm, đúng là thế thật, con này trông cũng đáng yêu phết." Lâm Phàm chỉ vào con sóc hai đuôi, gật gù nói.

Ông Trương cười: "Đương nhiên là đáng yêu rồi, tôi liếc mắt một cái là biết ngay."

Con sóc hai đuôi bừng tỉnh.

Đờ mờ.

Mấy người này rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy?

Dù là gì đi nữa thì chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì rồi, cứ nhìn cái điệu cười của bọn họ là biết, cười gian xảo hèn hạ thế kia thì làm sao mà là chuyện tốt được?

Nghe câu trả lời này, Tôn Hiểu chỉ biết ngồi thụp xuống một góc.

"Xin lỗi nhé, đại gia."

Chỉ cần một chuyện cỏn con đã có thể kiếm lời ngon ơ, chuyện tốt thế này đâu phải lúc nào cũng gặp được, chỉ có thể có ở đây thôi.

Vị đại gia trong phòng livestream tỏ ra hơi tiếc nuối.

Anh ta thích nhất là mấy món đồ chơi hiếm có khó tìm, quan trọng là ở núi Trường Bạch này, anh ta có một bí mật không muốn cho ai biết, đó là hy vọng con sóc kia có thể biến thành một cô gái xinh đẹp, cảm giác đó chắc chắn sẽ tuyệt lắm...

"Lãnh đạo Từ, chúng ta nên đi thôi." Tộc lão nghỉ ngơi xong, thấy trời dần tối, bèn đi tới bên cạnh Độc Nhãn Nam hỏi. Dù sao nơi này cũng hơi nguy hiểm, đợi trời tối hẳn chắc chắn sẽ càng tệ hơn, chi bằng nhanh chóng kết thúc chuyến thám hiểm rồi rời đi sớm một chút.

Độc Nhãn Nam lườm một cái.

Ông không thấy bọn họ đang chơi vui thế à, còn giục giã cái gì, muốn giục thì tự ông đi mà nói, đừng có lôi tôi ra làm bia đỡ đạn.

Tộc lão biết lãnh đạo Từ đã nhìn thấu tâm địa nhỏ nhen của mình, liền lúng túng cười trừ rồi đi ra một góc nghỉ ngơi tiếp.

"Nó là đực hay cái nhỉ?" Tiểu Bảo ngẩng đầu, đôi mắt to tròn long lanh đầy tò mò.

"Tôi cũng không biết nữa." Lâm Phàm nói.

Ông Trương xách con sóc hai đuôi lên, vạch hai chân nó ra: "Để tôi xem nào, ồ... là con đực đấy, thú vị thật."

Con sóc hai đuôi bị vạch ra xem đến đơ cả người.

Đờ mờ.

Chơi thì chơi, đừng có quá đáng thế chứ!

Thời gian dần trôi.

Con sóc hai đuôi cuối cùng cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.

Ba người trước mặt này hình như có chút vấn đề, chắc chắn không phải người bình thường. Nói thật, nó tung hoành ở núi Trường Bạch không dám nói là ngang ngược, nhưng cũng như cá gặp nước, vô cùng tự tại.

Tình hình bây giờ lại khiến nó có cảm giác rơi vào hang cọp.

"Oa, hóa ra là con đực, lần đầu tiên con được thấy thứ này đấy." Tiểu Bảo vui vẻ nhảy cẫng lên, cảm thấy chưa bao giờ được khám phá thế giới động vật ở khoảng cách gần như thế này.

Con sóc hai đuôi giãy giụa, nhưng người đang xách nó lại là Lâm Phàm, một sự tồn tại khủng bố nhất ở đây. Nếu chỉ vì chút giãy giụa cỏn con của nó mà đã tuột tay thì anh thật sự không cần lăn lộn giang hồ nữa.

Tiểu Bảo nói: "Trước đây con từng ăn một món tên là 'cá sóc', không biết có liên quan gì đến nó không nhỉ?"

Lâm Phàm và ông Trương lại bị câu hỏi này làm cho đứng hình.

"Ông ăn món đó bao giờ chưa?"

"Tôi ăn rồi."

"Hả, ông ăn cái gì mà tôi lại không có mặt thế?"

"Tôi đã nói với cậu rồi, tôi từng đi du lịch rất nhiều nơi, có nơi còn ở rất lâu, chính là ăn ở nơi đó."

"Ăn có ngon không?"

"Ừm, vị cũng không tệ, vì đó là do Thanh Liên làm."

"Thanh Liên lại là ai nữa?"

"Ừm..."

Chủ đề bắt đầu lái sang hướng khác.

Độc Nhãn Nam vẫn luôn lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, càng nghe càng thấy kỳ quái, rốt cuộc là họ đang muốn nói cái gì?

Thật sự ông ta nghe không hiểu nổi.

Ông ta luôn cảm thấy mình và bọn họ không cùng tần số.

Đúng vậy, ông ta nghĩ mình nói đúng rồi.

Quả thực là không cùng tần số.

Lâm Phàm và ông Trương sống trong bệnh viện tâm thần đã lâu, họ có một bộ quy tắc và nhận thức riêng về thế giới. Muốn bước vào thế giới nội tâm của họ, hoặc phải dùng sự chân thành để cảm hóa, hoặc phải có chung mục đích lý tưởng. Nếu không, những người như ông ta sẽ không bao giờ hòa hợp được với họ.

"Lâm Phàm, nó khóc rồi." Tiểu Bảo chỉ vào mắt con sóc hai đuôi, thấy nước mắt lưng tròng nơi khóe mắt nó, tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến nó phải khóc như vậy.

Tiểu Bảo nghĩ mãi, cũng không thấy mình đã làm gì quá đáng.

Thế nhưng tại sao nó lại khóc?

"Ồ, khóc thật này." Lâm Phàm nói.

"Tôi xem nào."

Ông Trương nghiêng đầu nhìn, cũng tò mò y như Tiểu Bảo, quả thật đôi mắt của con sóc hai đuôi đang ươn ướt.

Lúc này, con sóc hai đuôi cảm thấy uất ức vô cùng.

Lòng tự trọng của nó cao ngút trời, vậy mà lại bị mấy tên khốn này chà đạp không thương tiếc. Thân là con sóc hai đuôi độc nhất vô nhị của núi Trường Bạch, nó có mục tiêu và lý tưởng vĩ đại cơ mà!

Nhưng còn bây giờ thì sao...

Chà đạp, chà đạp, rồi lại nhục nhã...

Tiểu Bảo ôm con sóc hai đuôi vào lòng, vuốt ve bộ lông xù của nó: "Ngoan, ngoan, có phải mày sợ lắm không, vậy mày đi nhanh đi, bọn tao không dọa mày nữa."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!