Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 776: CHƯƠNG 776: TIỂU BẢO MUỐN CÓ THÚ CƯNG RIÊNG

Tiểu Bảo muốn có thú cưng riêng.

Cậu nhóc đặt con sóc hai đuôi xuống đất.

Được thả xuống đất, con sóc hai đuôi cảm thấy nhẹ cả người.

"Gặp lại sau nhé, bạn sóc." Tiểu Bảo vẫy vẫy tay.

Lâm Phàm và ông Trương cũng vẫy tay chào con sóc hai đuôi. Tiểu Bảo đã muốn thả nó đi thì bọn họ chắc chắn sẽ đồng ý. Dù con sóc rất đáng yêu nhưng giờ họ cũng không đói, mà nó cũng được xem là bạn tốt, ai lại nỡ lòng ăn thịt người nhà mình chứ.

Con sóc hai đuôi quay đầu lại nhìn bọn họ.

Sau khi chắc chắn rằng họ không nói đùa.

Nó lập tức co cẳng chạy thục mạng.

Sợ chết đi được.

Chỉ sợ mấy người kia đang troll mình.

Độc Nhãn Nam bất đắc dĩ thở dài. Lão liếc mắt một cái là biết con sóc hai đuôi này không phải dạng tầm thường, nếu là lão gặp phải thì chắc chắn không đời nào thả nó đi.

Nhưng biết làm sao bây giờ.

Người phát hiện ra đâu phải lão, chỉ đành trơ mắt đứng nhìn mà thôi.

Màn đêm buông xuống.

Bọn họ đành tạm thời cắm trại nghỉ ngơi tại chỗ.

Tộc Lão và Ngô Thắng cảnh giác quan sát xung quanh. Đối với họ, nơi này cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Dù có Lâm Phàm bảo kê bên cạnh, họ cũng không dám lơ là.

Lỡ như Lâm Phàm cũng chủ quan thì sao?

Bọn họ đâu phải dạng non nớt gì cho cam.

Nghĩ lại thấy cũng hợp lý.

Đống lửa trại bùng cháy tí tách.

Mấy người đầu bếp mà Tiểu Bảo mang theo đang bận rộn túi bụi. Trách nhiệm của họ là lo cho cậu chủ nhà mình và Lâm Phàm ăn no uống say, ngủ một giấc thật ngon.

Còn những người khác thì cũng giống họ, ăn uống đơn giản cho qua bữa là được.

Muốn được đãi ngộ như cậu chủ ư... Nằm mơ đi cho nhanh.

Tộc Lão và Ngô Thắng từng ăn sơn hào hải vị nào mà chưa thấy, nhưng sau hàng loạt chuyện kích thích, bụng dạ cũng bắt đầu cồn cào. Cơm còn chưa dọn lên mà đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi.

"Tay nghề của mấy vị đầu bếp này đỉnh thật." Tộc Lão cười nói: "Không ngờ hành tinh của các ông cũng chú trọng việc ăn uống đến vậy."

Độc Nhãn Nam đáp: "Nằm mơ đi, không có phần của các ông đâu. Đừng nói là các ông, ngay cả tôi cũng không có phần. Chúng ta chỉ được ăn mấy món đơn giản thôi."

"Nói gì thì nói, chúng tôi cũng là khách mà, khách tới nhà không trà thì bánh chứ, phải không?" Tộc Lão cười ha hả.

Mối quan hệ giữa ông ta và Độc Nhãn Nam đã không còn xa cách như lúc mới gặp, đã thân thiết hơn một chút. Tuy chưa thể gọi là bạn bè thân thiết nhưng giờ cũng xem như đối tác.

"Khách khứa gì ở đây, đừng nghĩ nhiều. Thấy cậu nhóc kia không? Đừng tưởng cậu ta trói gà không chặt mà dễ bắt nạt. Chỉ cần có Lâm Phàm ở đây, cậu ta có thể không nể mặt bất cứ ai." Độc Nhãn Nam đã sớm nhìn thấu mọi chuyện.

Thân phận cậu ấm con nhà tỷ phú chẳng khiến ai kinh ngạc, mấy thứ đó hoàn toàn vô nghĩa với cường giả.

Nhưng phải nhớ rằng, đằng sau cậu ấm đó là một người bạn thân. Tên của cậu ấy nghe thì bình thường, nhưng khi nghe đến cái tên này, ông sẽ hiểu nó đáng sợ đến mức nào.

Rất nhanh sau đó.

Cơm canh nóng hổi đã được dọn lên.

Tiểu Bảo kéo tay Lâm Phàm: "Em bảo đầu bếp làm tiệc hải sản, còn có cả lẩu nữa. Em biết anh thích uống rượu nên đã chuẩn bị rất nhiều rượu cho anh."

"Được, tốt lắm."

Lâm Phàm cười tươi rói, đã lâu lắm rồi anh chưa uống rượu, nghe thấy hai chữ "rượu" là đã thấy nhớ nhung rồi.

Ông Trương và Lâm Phàm là bạn thân nhất của Tiểu Bảo nên dĩ nhiên cũng có suất. Ngay cả Tà Vật Công Kê cũng được thơm lây từ Lâm Phàm mà chiếm một chỗ.

Còn đám người Độc Nhãn Nam chỉ có thể đứng nhìn từ xa.

Tiền... đúng là không phải vạn năng.

Nhưng trong những lúc thế này.

Không có tiền thì vĩnh viễn không thể tận hưởng được dịch vụ như vậy.

"Chà, lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống này đấy."

Tộc Lão than thở. Nghĩ lại địa vị của ông ta cũng không phải dạng vừa, đi đến đâu, dự tiệc lớn đến đâu cũng đều có một chỗ ngồi. Giờ thì hay rồi, đừng nói là một chỗ, đến cái góc bàn cũng không có.

Mẹ nó chứ, bắt nạt người quá đáng!

Ánh trăng sáng vằng vặc, sao trời lấp lánh.

Đêm không hề yên tĩnh, tiếng kêu của đủ loại dã thú vang lên không ngớt.

Tiểu Bảo nghe thấy những âm thanh này, trong lòng hơi run sợ, nhưng chỉ cần ở bên cạnh Lâm Phàm, cậu chẳng còn sợ hãi điều gì nữa.

"Chít chít!"

Trên một cành cây cổ thụ, một con sóc hai đuôi đang ôm một hạt dẻ, ngơ ngác nhìn những món ăn mà đám người bên dưới đang thưởng thức.

Nó cúi đầu xuống.

Bỗng nhiên nó thấy hạt dẻ trong tay mình sao mà nhạt nhẽo thế.

Sau đó.

Hạt dẻ từ tay con sóc hai đuôi rơi xuống, kêu "cạch" một tiếng, đáp ngay xuống bàn, lăn lóc vài vòng rồi dừng lại ngay trước mặt Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo ngẩng đầu, ngạc nhiên reo lên: "Oa, mọi người xem này, bạn sóc quay lại rồi, còn tặng hạt dẻ cho em nữa đấy."

Gặp phải chuyện khó giải thích thế này, tốt nhất là không nên giải thích. Con sóc hai đuôi chỉ muốn hét lên: “Tặng cái con khỉ! Ai thèm tặng cho cậu. Tại các người ăn uống thơm quá, làm tôi ngửi mùi mà tay run, cầm không nổi hạt dẻ nữa thôi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!