Rất nhanh sau đó.
Một mùi thơm phức của thức ăn lan tỏa khắp nơi.
Trinh Nhạc ngửi thấy mùi đồ ăn, bụng bất giác réo ùng ục.
"Nghe bụng muội réo là huynh biết muội đói rồi. Hơn nữa, huynh rất tự tin vào tay nghề của mình, chắc chắn sẽ hợp khẩu vị của muội." Lâm Phàm nói.
Cậu cảm nhận được, người bạn mới quen này của mình có rất nhiều tâm sự.
Nhưng cậu không hỏi thẳng.
Cậu biết mỗi người đều có những nỗi niềm riêng, nếu người ta đã không chủ động nói, mình cũng đừng cố gặng hỏi, kẻo lại khiến họ thêm tổn thương.
Thấy Lâm Phàm bày ra một bàn thức ăn thịnh soạn, đôi mắt Trinh Nhạc sáng lên lấp lánh.
"Tay nghề của huynh thế nào?" Lâm Phàm hỏi.
"Ừm, ngon lắm."
"Mau ăn đi, đồ ăn hôm nay ngon hơn hôm qua nhiều."
Câu chuyện của họ không phải là những lời hoa mỹ sáo rỗng.
Chủ đề nói chuyện đều xoay quanh những điều giản dị.
"Huynh ở đây có thấy cô đơn không?" Trinh Nhạc chủ động hỏi.
Đây là lần đầu tiên cô bé chủ động bắt chuyện với Lâm Phàm.
Lâm Phàm đáp: "Trước đây cũng có một chút. Nhưng bây giờ có muội ở đây, lại là người bạn đầu tiên huynh quen được, ngày nào cũng đến tìm huynh nên huynh không thấy cô đơn nữa."
Trinh Nhạc nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng.
Ở thời đại mà con gái mười hai, mười ba tuổi đã xuất giá, câu nói này của Lâm Phàm quả thật ẩn chứa rất nhiều hàm ý.
Ai dám bảo Lâm Phàm nhà ta không biết tán gái chứ? Mở miệng câu nào là chí mạng câu đó, hỏi có đỉnh không cơ chứ!
Tuy Trinh Nhạc mới mười tuổi nhưng đã hiểu chuyện từ sớm.
Cho nên, sau khi Lâm Phàm nói xong, nàng chỉ cúi đầu ăn cơm chứ không nói gì thêm.
Lâm Phàm ngạc nhiên, mình nói sai gì à?
Hình như đâu có vấn đề gì nhỉ.
Có bạn tốt ở bên, chắc chắn sẽ không cảm thấy cô đơn.
Giống như khi có ông Trương và Tiểu Bảo bên cạnh, cậu không hề cảm thấy cô đơn.
"Sao nghĩa phụ không đưa huynh đi cùng? Có lẽ như vậy huynh đã được tự do rồi." Trinh Nhạc hỏi.
"Không biết." Chuyện gì không biết thì cứ thẳng thắn thừa nhận, chắc chắn sẽ không sai. Hơn nữa, cậu thật sự không biết, vừa mở mắt ra mọi chuyện đã thế này rồi, làm sao nghĩ được nhiều như vậy.
Trinh Nhạc nghe vậy liền hiểu ra.
Theo cách hiểu của nàng, rõ ràng Lâm Phàm biết mình không có tương lai, bị đưa vào nơi này thì kết cục cuối cùng chỉ có thể là già chết ở đây.
Không nói chuyện này với nàng là vì không muốn kể cho nàng nghe chuyện buồn.
Mỗi lần Trinh Nhạc đến, Lâm Phàm đều tươi cười chào đón, dường như lúc nào cậu cũng vui vẻ. Cậu làm vậy là để cho nàng xem, vì không muốn nàng cứ mãi chìm đắm trong những chuyện buồn.
Nghĩ đến đây.
Một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi Trinh Nhạc, từ trước đến nay chưa từng có ai nghĩ cho nàng nhiều đến vậy.
Nếu nàng nói ra suy nghĩ của mình, hỏi Lâm Phàm có phải ý anh là vậy không.
Chắc chắn Lâm Phàm sẽ ngơ ngác lắm.
Huynh thật sự rất vui mà.
Muội nghĩ nhiều rồi.
"Sao muội lại khóc? Là đồ ăn huynh nấu ngon đến mức khiến muội phải khóc sao?" Lâm Phàm kinh ngạc hỏi, cậu vốn đã ngờ ngợ tay nghề của mình đỉnh đến mức ăn vào sẽ ngon phát khóc, trước đây Thanh Liên cũng từng như vậy, đang ăn thì bật khóc.
Lúc đó cậu có hỏi Thanh Liên.
Liên, cô sao thế?
Thanh Liên đáp: Cậu chủ, đồ ăn ngon quá.
Lâm Phàm rất tin tưởng vào trình độ của mình, chắc chắn là như vậy rồi, chẳng còn lời giải thích nào hợp lý hơn.
Trinh Nhạc không nói thẳng suy nghĩ của mình, chỉ gật đầu, xem như đồng ý với cách giải thích của Lâm Phàm. Có những chuyện, nàng không muốn nói ra, chỉ muốn giữ kín trong lòng.
Nửa tháng sau đó, cứ cách hai ba ngày Trinh Nhạc lại đến một lần.
Mỗi lần cô bé đến là lúc Lâm Phàm vui nhất, có người bầu bạn, không còn cô quạnh chút nào.
Trinh Nhạc đến cũng luôn mang theo nụ cười rạng rỡ.
Đối với Lâm Phàm, nhìn thấy cô bé có thể cười vui vẻ như vậy là chuyện hạnh phúc nhất, cậu có cảm giác nỗ lực của mình đã được đền đáp.
Đối với Trinh Nhạc, mặc kệ bên ngoài phải chịu bao nhiêu giày vò, nhưng mỗi khi đến chỗ Lâm Phàm, nàng đều cảm thấy tâm hồn mình được thư thái. Cảm giác ấy thật ấm áp và an toàn, như thể mọi gánh nặng đều được trút bỏ.
Nàng biết, người trước mặt thật lòng đối tốt với mình.
Đêm đến.
Trinh Nhạc ở trong phòng mình đọc Cửu U Thần Điển, đặt chiếc lá vàng sang một bên. Mỗi khi đọc mỏi mắt, nàng lại mân mê chiếc lá, cảm giác như Lâm Phàm vẫn luôn ở bên cạnh mình.
Cốc cốc!
Đúng lúc này.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập.
Trinh Nhạc giật mình sợ hãi, vội vàng giấu cuốn Cửu U Thần Điển và chiếc lá vàng vào trong ngực rồi giả vờ ngủ. Nàng đã quá quen với tình huống này rồi, có lẽ nàng chính là vị công chúa bị lãng quên. Ở trong cung, sự tồn tại của nàng dường như là thứ hèn mọn và đau khổ nhất.