Rất nhanh sau đó.
Một bóng người vội vã xông vào phòng.
"Thúy Dung."
Tại Tây Cung viện này, đây là nô tỳ duy nhất đối xử tốt với nàng. Nàng ta lớn tuổi hơn Trinh Nhạc, cũng vì Hiền Phi nương nương quá tàn nhẫn, Trinh Nhạc luôn sợ sẽ liên lụy đến người khác nên trước giờ chưa từng dám thân thiết với bất kỳ ai. Thúy Dung hiểu rõ điều đó, nên thỉnh thoảng vẫn lén mang đồ ăn đến cho nàng, còn mật báo để nàng biết Hiền Phi nương nương sẽ đến đâu mà tránh mặt, phòng khi đụng phải lại xảy ra chuyện chẳng lành.
"Công chúa, mau trốn đi! Hôm nay nương nương vào cung gặp hoàng hậu, bị người chế giễu một phen nên tâm trạng đang cực kỳ tồi tệ, nói là muốn tới tìm người trút giận. Người của nương nương đang đến bắt người đấy, người mau đi đi, không thì không kịp nữa đâu!" Thúy Dung gấp gáp nói.
Sắc mặt Trinh Nhạc trắng bệch như tờ giấy.
Nàng sợ phải đối mặt với Hiền Phi nương nương.
Đó mãi mãi là cơn ác mộng trong lòng nàng.
Và giờ đây, ác mộng đã ập đến.
Mấy bóng người từ ngoài cửa bước vào, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Nương nương đã sớm đoán có kẻ lén lút báo tin, không ngờ lại là ngươi, Thúy Dung. To gan thật, đi theo ta!"
Thúy Dung sợ đến tái mặt, hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Trong Tây Cung viện.
"Bẩm nương nương, chính Thúy Dung đã lén báo tin, đã bị nô tỳ bắt được rồi ạ." Một nô tỳ bẩm báo.
"Tha mạng, nương nương tha mạng, nô tỳ không dám nữa." Thúy Dung quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa cầu xin tha thứ, lòng sợ hãi tột độ. Nàng ta biết rõ, nương nương chắc chắn sẽ không tha cho mình.
Hiền Phi nương nương lạnh lùng phất tay: "Kéo xuống, đánh trượng cho đến chết."
"Vâng."
Trinh Nhạc vội giữ lấy Thúy Dung, quay sang cầu xin Hiền Phi: "Xin hãy tha cho Thúy Dung tỷ, tỷ ấy không cố ý báo tin đâu, là do con gọi tới."
"Hửm?" Hiền Phi nương nương nhếch mép cười khẩy: "Một con nô tỳ cỏn con không biết trên dưới, đánh chết đã là quá nhẹ nhàng. Băm vằm ra cho chó ăn cho ta!"
"Nương nương tha mạng, xin cho nô tỳ được toàn thây." Thúy Dung van xin.
"Kéo xuống, nhìn ngứa mắt quá." Hiền Phi phất tay, nỗi uất hận ban ngày khiến lòng dạ bà ta điên cuồng gào thét, để rồi biến thành thủ đoạn tàn độc nhất trút lên đầu đám nô tỳ hèn mọn này.
Trinh Nhạc níu lấy vạt áo của Hiền Phi: "Mẫu hậu, con cầu xin người tha cho tỷ ấy, con xin người."
Bốp!
Hiền Phi nương nương thẳng chân đạp Trinh Nhạc văng ra xa, ghê tởm nói: "Bẩn tai ta, bẩn cả quần áo của ta."
Rất nhanh sau đó.
Thúy Dung bị lôi đi, tiếng kêu la thảm thiết vọng lại. Sắc mặt Trinh Nhạc trắng bệch, trong đôi mắt chỉ còn lại nỗi sợ hãi đến tột cùng.
"Đây là cái gì?"
Đúng lúc này.
Cú ngã mạnh khiến cuốn sách và chiếc lá vàng giấu trong ngực Trinh Nhạc rơi ra đất.
"Đừng mà."
Thấy Hiền Phi định nhặt đồ của mình lên, Trinh Nhạc hoảng hốt lao tới nhưng lập tức bị nô tỳ bên cạnh giữ chặt lại.
"Thứ của nợ gì đây?"
Trong mắt Hiền Phi, đây chỉ là một quyển sách không chữ tầm thường, còn chiếc lá vàng kia cũng chẳng có gì đặc biệt. Trong chốn thâm cung này, thời còn được sủng ái, có thứ gì mà bà ta chưa từng thấy qua.
"Lá cây nhuộm màu, hừ, toàn mấy thứ vớ vẩn."
"Trả lại cho con, trả lại cho con!" Trinh Nhạc nức nở.
"Vả miệng nó cho ta, đừng để nó khóc nữa, phiền chết đi được." Hiền Phi nương nương cau mày ra lệnh.
Đám nô tỳ lập tức tuân lệnh.
Bốp!
Bốp!
Những cái tát vang lên liên tiếp.
Tuy danh phận là công chúa, nhưng chủ nhân của đám nô tỳ vẫn là Hiền Phi. Ngay cả nương nương còn chẳng coi nàng là con gái, một vị công chúa chưa từng được diện kiến hoàng thượng thì ai thèm công nhận chứ?
Nước mắt Trinh Nhạc lã chã rơi, nàng cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc.
"Nói, ai đưa thứ này cho ngươi?" Hiền Phi gằn giọng hỏi.
Trinh Nhạc cúi gằm mặt, quyết không nói một lời. Nàng tuyệt đối sẽ không khai ra Lâm Phàm. Nàng đã chịu quá nhiều khổ sở, dày vò trong cung, thừa biết nơi đây chẳng khác nào địa ngục.
Nếu để Hiền Phi biết nàng thường xuyên qua lại với Lâm Phàm.
Người ấy sẽ gặp nguy hiểm.
Sẽ bị hành hình.
"Nói!" Hiền Phi quát lớn.
Trinh Nhạc lí nhí: "Là tự con nhặt được."
"Nhặt được?" Hiền Phi cười lạnh: "Không nói cũng được, để ta từ từ điều tra. Nếu để ta biết là ai đưa cho ngươi, kẻ đó chết chắc rồi."
"Còn thứ chướng mắt này."
Xoẹt!
Ngay trước mặt Trinh Nhạc, Hiền Phi nương nương thẳng tay xé nát cuốn sách không chữ.
"Trả lại chiếc lá cho con!"
Trinh Nhạc gào lên, nàng chỉ muốn giữ lại chiếc lá vàng ấy, đó là món quà người khác tặng cho nàng.
Chỉ là, nàng đã xem thường sự điên loạn của Hiền Phi.
Ngươi càng muốn, ta càng không cho.
"Ngươi rất muốn nó sao?"
"Con muốn, con chỉ muốn chiếc lá này thôi."
Hiền Phi nương nương bật cười, một nụ cười hoàn toàn khác với Lâm Phàm, độc địa và u ám.
"Ngươi đã muốn đến thế, vậy ta sẽ toại nguyện cho ngươi. Người đâu, cạy miệng nó ra, nhét cả chiếc lá lẫn đống giấy vụn này vào cho ta!"