Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 80: CHƯƠNG 80: ĐẠI NẠN KHÔNG CHẾT, TẤT CÓ HẬU PHÚC (2)

Là một y tá có thâm niên gần hai mươi năm làm việc ở đây, nàng đã gặp qua rất nhiều người bị điện giật. Thông thường mười người thì hết tám kẻ tử vong, còn những trường hợp bị hộp cao áp giật thì khỏi phải nói, cỏ trên mộ đều đã xanh rì, làm gì có ai sống nổi sau khi chạm phải dòng điện khủng khiếp như vậy. Thế nhưng giờ đây, một kỳ tích lại đang hiện hữu ngay trước mắt nàng. Bị điện giật nghiêm trọng đến mức không thể tin nổi, vậy mà vẫn còn sống, hơn nữa còn đang có dấu hiệu phục hồi rất tốt.

Trương Hồng Dân ngẩn người, hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Phàm, trong lòng có bao lời muốn nói mà lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Ông ta trầm tư một lúc lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Ân nhân, đại nạn không chết tất có hậu phúc."

Trương Hồng Dân đã tỉnh táo lại. Trong lúc kích động, ông ta quên mất người nằm trên giường đối diện là một bệnh nhân tâm thần thứ thiệt. Nghĩ lại tình cảnh của ân nhân, có lẽ chuyện trèo lên hộp cao áp để bị điện giật cũng không có gì là lạ.

Lâm Phàm lẳng lặng nằm trên giường bệnh, ánh mắt hắn dán chặt lên trần nhà, trông vô cùng nhập tâm.

Tình hình của Trương lão đầu nhẹ hơn nhiều. Ông chỉ bị điện giật sượt qua, cấp cứu sơ là tỉnh lại ngay. Ông ghé sát giường bệnh của Lâm Phàm, quan tâm hỏi: "Cảm giác thế nào rồi?"

"Rất tốt." Lâm Phàm đáp.

Hắn hiện tại không thể động đậy, bị các bác sĩ băng bó kín mít, toàn thân chỉ lộ ra mỗi khuôn mặt. Tròng mắt hắn đảo qua nhìn về phía Trương lão đầu.

"Lão Trương, ngay khoảnh khắc trước khi ngất đi, tôi đã cảm nhận được rồi. Vị trí ông châm cứu cho tôi cực kỳ hiệu quả, tôi cảm thấy toàn thân tràn đầy năng lượng. Ông cứ yên tâm, mọi chuyện sau đó đều ổn cả, chỉ là dùng dòng điện để thải tạp chất trong cơ thể ra ngoài thôi. Bọn họ không hiểu nên mới làm quá lên như vậy."

"Chờ chúng ta về nhà, tôi sẽ thử lại lần nữa."

Lâm Phàm dĩ nhiên vẫn muốn leo lên cái hộp cao áp kia thêm một lần nữa. Ngay lúc chạm vào dòng điện cao thế, thời điểm hắn chỉ tay lên trời là vì cảm nhận được rõ ràng có một luồng sức mạnh thần kỳ tràn vào cơ thể.

Trương lão đầu vui vẻ đáp: "Được chứ, tôi nhất định sẽ giúp cậu. Cậu nói không sai chút nào, lúc bị điện giật tôi cũng có cảm giác này. Linh hồn tôi như muốn bay ra ngoài, còn cơ thể thì trở nên nhẹ bẫng và thanh sạch."

Nghe cuộc trò chuyện của một già một trẻ, Trương Hồng Dân bất giác nổi da gà.

Không hiểu sao nhưng ông ta luôn cảm thấy mình hoàn toàn không thể chen vào cuộc nói chuyện của hai người này.

Có lẽ đây chính là bầu không khí riêng mà chỉ bệnh nhân tâm thần mới có được.

"Ân nhân, hộp điện cao áp nguy hiểm lắm, chạm vào là chết người đấy. Hai người may mắn thoát nạn một lần là do trời phù hộ, tuyệt đối đừng thử lại lần nữa." Trương Hồng Dân nghe Lâm Phàm đòi thử lại mà sợ hết hồn, vội vàng khuyên can, hy vọng có thể dùng lòng tốt của mình để lay động hắn.

"Cậu có muốn thử không? Tôi có thể dẫn cậu đi tu luyện cùng. Cậu cho rằng nó nguy hiểm là vì cậu chưa thử qua thôi. Nếu cậu được trải nghiệm cảm giác thanh lọc cơ thể khi bị điện giật thì chắc chắn sẽ không nói như vậy đâu." Lâm Phàm từ tốn đáp.

Trương lão đầu vội hùa theo: "Chuẩn! Chính là đạo lý đó."

Có lẽ đây chính là tâm đầu ý hợp. Hai người nhìn nhau rồi cùng cười toe toét.

Trong mắt người khác, một già một trẻ này chính là đang muốn đi tìm cái chết, nhưng trong lòng họ thì lại không nghĩ vậy, đây là đang hỗ trợ lẫn nhau mà.

Trong nháy mắt đó, không hiểu tại sao nhưng trong đầu Trương Hồng Dân bỗng nảy sinh một suy nghĩ có hơi độc địa.

Ấy là nếu hai kẻ này lại tiếp tục chơi ngu như vậy lần nữa, có lẽ sẽ không cần đến bệnh viện đâu, mà đưa thẳng tới nhà hỏa táng thì hợp lý hơn.

Trương Hồng Dân thầm nghĩ, mình chỉ muốn tốt cho hai người, vậy mà hai người còn định rủ mình đi chết chung. Thôi bỏ đi, cứ coi như mình chưa nói gì hết.

Lâm Phàm cố nghiêng đầu nhìn cô bé nằm ở giường bệnh trong góc. Ánh mắt hai người chạm nhau, hắn cố nhếch môi nở một nụ cười chào hỏi.

Trương Hồng Dân thấy vậy thì sợ hết hồn. Ông lo ân nhân sẽ rủ rê cả con gái mình đi tu luyện, xem ra sắp tới phải cảnh giác cao độ, không để hắn nói linh tinh với con bé mới được.

Ân nhân à, dù tôi rất biết ơn cậu, nhưng xin cậu đừng rủ rê tôi hay con gái tôi đi tu luyện nữa. Tấm lòng này của cậu, tôi thật sự nhận không nổi.

Văn phòng của Cục Đặc Vụ.

Độc Nhãn Quái đang ngồi trong phòng làm việc, gã đặt điện thoại xuống, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Còn nói các người không có vấn đề..."

Độc Nhãn Quái thật sự không muốn gặp lại hai bệnh nhân tâm thần kia nữa.

Nhưng dù sao trường hợp của Lâm Phàm cũng đặc biệt, nên gã vẫn luôn cho người để ý tình hình bên bệnh viện Thanh Sơn và báo cáo lại mọi lúc.

Vừa rồi gã nhận được tin Lâm Phàm lại nhập viện, mà lần này còn bá đạo hơn.

Hắn leo lên hộp cao áp rồi bị điện giật, ngã từ trên cao xuống, toàn thân bốc khói, thậm chí các y tá xung quanh còn ngửi thấy mùi thịt cháy khét.

Người bình thường mà làm vậy thì chắc chắn đã đi gặp Diêm Vương rồi, cơ bản là không cần đưa tới bệnh viện làm gì nữa. Nhưng tin tức gã vừa nhận được lại là Viện phó Lý đã cứu sống được Lâm Phàm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!