Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 81: CHƯƠNG 81: TÀ VẬT TINH TINH KIM CƯƠNG

Mặc dù vẫn chưa thể tung tăng chạy nhảy như trước, nhưng chí ít hắn đã có thể ăn uống mà không cần truyền dịch, còn nói chuyện bình thường được với người khác.

Độc Nhãn Quái nghe mà kinh hãi, rốt cuộc tình hình của đối phương là thế nào, tại sao lại có năng lực như vậy? Thể chất của hắn mạnh đến thế sao?

Dòng điện từ hộp cao thế ngay cả cường giả cấp sáu cũng không chịu nổi, huống chi là hai bệnh nhân tâm thần chưa từng qua luyện tập bài bản.

Thế nhưng Lâm Phàm không những không cháy thành than mà vẫn sống sót, hơn nữa còn không có biến chứng nào khác. Ngoại trừ bỏng toàn thân, mọi thứ đều ổn.

"Mình có nên đến bệnh viện tâm thần một chuyến không nhỉ?"

Độc Nhãn Quái chìm vào suy tư, rồi đột nhiên bị ý nghĩ này dọa cho giật nảy mình. Đang yên đang lành sao lại nảy ra cái ý định điên rồ này chứ? Gã chịu thiệt mấy lần trong tay một già một trẻ kia rồi mà vẫn chưa chừa hay sao?

Ý nghĩ chết tiệt.

Gã, Độc Nhãn Quái, tuyệt đối sẽ không đi tìm hai bệnh nhân tâm thần kia.

Tuyệt đối!

...

Ban đêm.

Chín giờ.

Trung tâm thành phố Diên Hải vẫn náo nhiệt như thường.

Bên trong một con hẻm bẩn thỉu không tên, có một cửa tiệm vẫn đang sáng đèn. Chủ tiệm đứng ở cửa, ngó ra đường mãi mà chẳng thấy vị khách nào.

Thôi vậy, tối nay đành đóng cửa sớm.

Từ khi TV đưa tin có tà vật ẩn náu trong thành phố Diên Hải, những con đường hơi âm u tối tăm vào ban đêm gần như không người dân bình thường nào dám bén mảng đến nữa.

Triệu Kim Long đứng trước cửa tiệm, ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu nhà mình.

Tiệm tóc Trào Lưu!

Hôm nay việc làm ăn không tốt lắm, chỉ kiếm được hơn 300 tệ mà thôi.

13 tuổi hắn đã theo thầy Tony học nghề, 18 tuổi ra nghề, dùng số tiền tích góp bao năm mở một tiệm tóc, mơ mộng mình sẽ trở thành một thầy Tony thứ hai trong giới. Đáng tiếc, hiện thực và tưởng tượng luôn có một khoảng cách rất xa.

Đâu phải cứ muốn là được.

Triệu Kim Long tắt hết đèn trong phòng rồi đi ra, giơ tay kéo cửa cuốn xuống.

Khóa cửa xong, hắn sẽ cưỡi con xe cà tàng yêu quý ra chợ đêm ăn vài xiên nướng, uống hai chai bia rồi ung dung về nhà ngủ.

Tuy cuộc sống như vậy nghe có vẻ chẳng có chút tiền đồ nào, nhưng bản thân hắn lại rất hài lòng.

Soạt!

Vừa kéo cửa cuốn xuống, Triệu Kim Long đột nhiên cảm thấy sau lưng có hơi lạnh ập đến, trước mắt còn có một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy hắn. Bàn tay cầm chìa khóa của hắn run lẩy bẩy, hắn chợt nhớ tới tin tức thời sự nhắc đến có tà vật đang lẩn trốn ngay tại thành phố Diên Hải. Lòng hắn thắt lại, thầm nghĩ không lẽ mình lại xui xẻo đến thế.

Hắn rất muốn quay đầu lại xem thứ gì lại có cái bóng to như vậy.

Nhưng hiển nhiên, hắn không dám.

Triệu Kim Long sợ rằng sau khi mình quay đầu sẽ nhìn thấy một con quái vật kinh khủng nào đó, rồi bị nó nuốt chửng.

Triệu Kim Long đứng im tại chỗ, hai chân run rẩy, mồ hôi không ngừng nhỏ giọt từ trên trán.

Đúng lúc này, hắn liếc sang bên cạnh thì thấy một bàn tay lông lá khổng lồ đang nắm lấy cửa cuốn.

Đây chắc chắn không phải tay người.

Triệu Kim Long sợ đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, vội vàng quỳ rạp xuống đất cầu xin: "Đại ca, thịt tôi không ngon đâu. Tôi đã khổ lắm rồi, xin ngài đừng giết tôi. Mỗi ngày tôi đều vất vả, sáng 6 giờ đã phải ra ngoài làm, đêm 11, 12 giờ mới được ngủ, cả năm cũng chẳng kiếm nổi mấy vạn tệ, người yêu hay vợ con cũng không có."

"Xin hãy cho tôi được sống."

Két!

Bàn tay khổng lồ dùng sức nâng cửa cuốn lên.

Triệu Kim Long không dám quay đầu lại, sau lưng lạnh toát, lông lá trên người dựng đứng cả lên. Hắn muốn quay lại nhìn lắm, nhưng thật sự không có dũng khí, chỉ đành cúi đầu đứng im tại chỗ.

Đột nhiên, hắn bị đẩy mạnh vào trong phòng. Lực đẩy rất lớn khiến Triệu Kim Long không thể đứng vững.

Tách!

Hắn lấy hết can đảm, với tay bật đèn trong tiệm lên.

Không nhìn thì thôi, đèn vừa sáng, Triệu Kim Long liền liếc qua tấm gương và thấy rõ sinh vật khổng lồ kia là con gì. Đó là một con tinh tinh đen sì, cao hơn hắn cả một cái đầu.

Aaaa!

Triệu Kim Long ngã phịch xuống đất, chưa kịp có phản ứng gì thêm đã ngất lịm đi.

"Hù hù..."

Con tà vật tinh tinh khổng lồ nhìn gã người phàm ngã trên đất, hoàn toàn không có bất kỳ hành động hung bạo nào. Nó cũng chẳng thèm quan tâm đến Triệu Kim Long, mà chỉ đi lòng vòng trong cửa tiệm nhỏ xíu để tìm kiếm thứ gì đó.

Lông trên người con tà vật tinh tinh này rất đen, rất bóng, cơ bắp cũng vô cùng cường tráng, mang lại cho người ta cảm giác tràn ngập sức mạnh.

Điểm duy nhất không hoàn hảo chính là… đầu của con tà vật tinh tinh này lại hói kiểu Địa Trung Hải, trọc lóc, sáng bóng, chỉ còn lơ thơ vài sợi tóc hai bên thái dương.

Con tinh tinh tà vật này đi vào thành phố Diên Hải liền trốn đông trốn tây, muốn nhờ con người che giấu giúp, ai ngờ đối phương lại định đưa nó vào sở thú.

Đùa chắc, với nó mà nói, hành vi này đúng là một sự sỉ nhục!

Ta đây là Tinh Tinh Kim Cương dũng mãnh, sao có thể vào sở thú làm trò mua vui cho loài người được chứ?

Thế nên nó đã lén lút trốn ra ngoài.

May mà vóc dáng nó cũng không khác con người là mấy, hơn nữa nó cũng có chút thông minh, biết rằng chỉ có thể ra đường vào ban đêm, cho nên nó đã trốn khỏi sở thú được một thời gian mà vẫn chưa bị ai phát hiện.

Nó không giống những tà vật khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!