Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 82: CHƯƠNG 82: CHÀO CẬU, LẠI GẶP NHAU RỒI!

Mấy tà vật khác thì thích ăn thịt người, bày trò phá hoại thành phố, còn nó thì chỉ có một đam mê duy nhất: làm đẹp. Nó cảm thấy ngoại hình của mình đã quá ư là hoàn mỹ, điểm duy nhất khiến nó tự ti, không hài lòng về bản thân có lẽ chỉ còn mỗi cái đầu trọc lóc này thôi.

Tà vật tinh tinh thấy trên kệ trưng bày đủ loại tóc giả sặc sỡ thì mắt sáng rỡ, vội vàng bước tới cầm một bộ lên ướm thử. Nó xoay qua xoay lại trước gương, ngắm nghía một hồi rồi gật gù, quả nhiên không tệ.

Nó tìm một lọ keo gần đó, cẩn thận bôi lên bộ tóc giả rồi dán lên đầu.

Tà vật tinh tinh lại soi gương, càng ngắm càng thấy mãn nguyện.

Đúng là đẹp trai ngời ngời!

"Hô hô hô hô!"

Tà vật tinh tinh vui vẻ ra mặt, nó cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa xe điện mà Triệu Kim Long sợ hãi đánh rơi lúc nãy. Vừa đi ra ngoài, nó vừa thò tay gãi mông, tuy có hơi mất đi hình tượng bảnh bao nhưng ngứa quá thì biết làm sao được.

Thật ra Triệu Kim Long không hề ngất, chỉ là giả vờ thôi. Hắn cứ ngỡ phen này mình chết chắc rồi, ai ngờ con tinh tinh kia lại chẳng thèm ngó ngàng gì đến hắn. Nó chỉ cuỗm bộ tóc giả màu xanh với chiếc xe điện cà tàng của hắn rồi chuồn thẳng.

Sao lại thế được nhỉ?

Nghĩ đến việc mình còn giữ được cái mạng, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Đúng là may hết phần thiên hạ.

Tiếng động cơ xe điện rồ lên. Triệu Kim Long hé mắt nhìn trộm thì thấy bánh sau chiếc xe xẹp lép vì sức nặng của con tinh tinh khổng lồ. Vậy mà chỉ trong nháy mắt, nó đã phóng vút đi, biến mất vào màn đêm.

"A! Con xe yêu quý của tôi!"

Triệu Kim Long tuyệt vọng đưa tay về phía trước, như muốn níu kéo: Trả xe lại cho bố!

Triệu Kim Long bừng tỉnh, vội vàng rút điện thoại ra gọi báo cảnh sát.

"A lô! Tôi muốn báo án! Vừa rồi có một con tinh tinh khổng lồ cướp bộ tóc giả màu xanh của tôi, nó còn lấy luôn cả chiếc xe điện của tôi chạy mất rồi! Các anh mau tới đây đi!" Triệu Kim Long có gì nói nấy.

"Thưa anh, anh có chắc là mình không bị ngáo đá không đấy?"

Người ở đầu dây bên kia là một cô gái có giọng nói rất dịu dàng, nhưng vừa nghe điện thoại xong, phản ứng đầu tiên của cô là nghi ngờ người này có phải vừa mới phê thuốc hay không.

"Tôi không có ngáo đá! Tôi mở tiệm cắt tóc chứ có phải tiệm thuốc lắc đâu mà ngáo với chả đá?”

"Các anh mau tới đây đi."

"Nó lái xe điện của tôi đi mất rồi."

Trên đường phố mờ tối.

Một con tinh tinh khổng lồ đội bộ tóc giả màu xanh đang cưỡi xe điện băng băng trên đường. Kỹ thuật lái xe của nó cực kỳ điêu luyện, lướt đi trong gió. Mái tóc xanh lục bay phấp phới khiến nó phải liên tục đưa tay gạt ra để khỏi che mất tầm nhìn.

Thế giới loài người thực ra cũng không tệ.

Nó rất thích cuộc sống ở đây, chỉ tiếc là con người không chấp nhận chúng, lúc nào cũng săn lùng, giết chóc hoặc nhốt chúng vào sở thú.

Con tinh tinh khổng lồ biết loài người vẫn đang truy lùng mình, thế nên nó cứ phải trốn chui trốn nhủi, không thể nào quang minh chính đại xuất hiện được.

Đúng lúc này.

Trên con đường tối om phía trước bỗng xuất hiện một con tà vật bọ ngựa cao hơn một mét. Càng trước của nó sắc như lưỡi hái, tỏa ra ánh sáng đen kịt.

Con bọ ngựa phát ra âm thanh, không phải tiếng người, mà là thứ ngôn ngữ giao tiếp đặc trưng của tà vật.

"Ngươi là tà vật mà lại sống nhục nhã trong thế giới loài người, ngươi không xứng đáng là thành viên của giới tà vật chúng ta."

"Chết đi."

Tà vật bọ ngựa lao vút về phía con tinh tinh khổng lồ, tốc độ cực nhanh. Hai càng trước sắc như dao của nó vung lên, muốn chém đối thủ làm đôi.

RẦM!

Một tiếng động lớn vang lên.

Ánh đèn hậu của chiếc xe điện nhanh chóng khuất dạng trong đêm tối.

Dưới đất, tà vật bọ ngựa đã nằm sõng soài, máu me sền sệt văng tung tóe. Cái đầu của nó lăn lóc một bên, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, đến chết vẫn không hiểu chuyện quái gì vừa xảy ra.

...

Ngày 7 tháng 3!

Thời tiết đẹp.

Trời trong xanh, gió hiu hiu, đúng là một ngày đẹp trời để ra ngoài dạo chơi.

Bệnh viện Hoa Điền Tam Giáp.

Trong phòng bệnh.

Lâm Phàm tỉnh dậy sau một giấc ngủ say, vừa mở mắt ra đã thấy có người đang nhìn mình chằm chằm.

Lâm Phàm nhận ra người đó là ai, chính là gã một mắt trước giờ vẫn không chịu kết bạn với hắn và Trương lão đầu.

Không sai, chính là Độc Nhãn Quái. Gã lại đích thân mò tới bệnh viện. Rõ ràng gã đã thề sẽ không bao giờ gặp lại hai tên tâm thần kia nữa, thế nhưng sau một đêm vắt óc suy nghĩ, hút hết mấy bao thuốc đến mức cổ họng khô rát, cuối cùng gã vẫn phải đưa ra cái quyết định mất mặt này.

Độc Nhãn Quái đã đến bệnh viện từ sớm. Gã kéo một chiếc ghế, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Lâm Phàm, vắt chéo chân, dựa lưng vào ghế, cứ thế nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm đang ngủ say.

"Chào cậu, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Lâm Phàm gắng gượng ngồi dậy, đưa cánh tay phải băng bó trắng toát của mình ra, định bắt tay với Độc Nhãn Quái.

Độc Nhãn Quái cau mày. Bị điện giật cho ra nông nỗi này mà vẫn còn cử động được à?

Vết thương rách ra không đau sao?

Độc Nhãn Quái chỉ kinh ngạc chứ không hề có ý định đáp lại hành động thân thiện của Lâm Phàm. Đương nhiên gã sẽ không bắt tay hắn, cả đời này gã cũng sẽ không bao giờ bắt tay với một bệnh nhân tâm thần.

Lâm Phàm lại chẳng hề để bụng. Hắn rất thích cái kiểu bị người khác nhìn chằm chằm như thế này. Theo quan điểm của hắn và Trương lão đầu, chỉ có bạn bè thân thiết mới có thể nhìn thẳng vào mắt nhau lâu như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!