…
Tại bãi đỗ xe của bệnh viện.
Một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe sang trọng, tay đeo vòng vàng nhẫn bạc, trên cổ là sợi dây chuyền vàng chóe, hòa cùng quả đầu Địa Trung Hải trứ danh, trông lại càng thêm chói lóa.
Gã đàn ông này chính là Vương thúc. Một người đã ngoài bốn mươi cái xuân xanh nhưng lúc nào cũng tự cho mình là thanh niên trung niên mới hơn ba mươi.
Khụ khụ!
Vương thúc bước xuống xe, vịn vào cửa ho sù sụ, sau đó khạc toẹt một bãi đờm xanh lè, sền sệt xuống đất. Gã chỉ liếc qua một cái rồi chẳng thèm để tâm.
"Chắc lại nóng trong người rồi, phải tìm cách hạ hỏa mới được."
Vương thúc xoa xoa mặt, dạo gần đây gã hay bị ảo giác, cảm giác như tầm nhìn của mình bỗng rộng ra, quan sát được 360 độ không góc chết.
Nhưng nghiêm trọng hơn cả là quanh mắt gã mọc lên vô số mụn thịt li ti. Nhìn vào gương thì thấy chúng nó mọc chen chúc thành từng chùm, nặn ra thì chảy mủ xanh lè trông tởm không chịu được, mà ấn vào thì đau điếng.
Lần này gã đến đây vì hai việc.
Một là tiện đường ghé thăm Tiểu Lý cũng đang nằm viện ở đây, hai là vào khám xem rốt cuộc mình bị bệnh quái gì.
Dạo này cơ thể gã không được khỏe cho lắm.
Trong đầu cứ liên tục xuất hiện những ảo giác khó hiểu.
Lão Vương kẹp chiếc ví da màu đen dưới nách, ngẩng đầu ưỡn ngực tiến vào bệnh viện. Người nhà bệnh nhân đi ngang qua ai cũng bất giác ngoái lại nhìn, không phải vì gã quá đẹp trai, mà vì mấy cái mụn thịt mọc thành từng cụm quanh mắt trông ghê hết cả người.
Gã đã sớm quen với những ánh mắt kiểu này.
Lão chắc mẩm trong đầu rằng bọn họ nhìn mình chằm chằm như thế là vì thèm thuồng gia tài của mình.
Vương thúc cho rằng, họ thấy gã đeo vàng bạc đầy người, bên hông lủng lẳng chùm chìa khóa xe, lại vừa bước xuống từ một chiếc xe sang chảnh, chắc chắn là vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị với sự giàu có của gã.
Đây chính là đỉnh cao của đời người đấy, lũ nhà nghèo sao mà hiểu được.
Lão Vương đi đến quầy đăng ký. Cô nhân viên đang bận túi bụi, nhưng vừa ngẩng đầu lên định chào hỏi thì bị mấy cục mụn trên mắt gã dọa cho hết hồn, suýt nữa thì hét lên thất thanh.
May mà tác phong chuyên nghiệp đã rèn cho cô một thái độ đúng mực, đó là tuyệt đối không được tỏ ra sợ hãi hay né tránh bệnh nhân, kẻo họ lại nghĩ nhân viên bệnh viện coi thường mình.
Cô nhân viên ở quầy đăng ký đang nỗ lực học thêm để trở thành y tá chuyên nghiệp. Dù chuyên môn còn non, chưa thi được chứng chỉ, cô vẫn vừa làm ở quầy tiếp tân vừa tranh thủ trau dồi kiến thức.
Hiện tại cô rất yêu công việc này, vì cô cảm thấy việc đăng ký và hướng dẫn bệnh nhân cũng là một cách góp sức nhỏ bé để phục vụ nhân dân.
"Người đẹp, cô xem giúp tôi, tình trạng của tôi thế này thì nên khám khoa nào?" Lão Vương vừa điền thông tin vừa hỏi.
Bệnh viện có quá nhiều khoa, gã cũng không rõ mình bị bệnh gì để mà chọn. Bình thường lão Vương giữ mình trong sạch, đến cả "gái ngành" cũng chưa từng chơi, nên gã đang phân vân không biết nên qua khoa nam hay đến thẳng khoa mắt…
Cô nhân viên đăng ký cẩn thận quan sát đôi mắt của gã. Giây phút này, cô như biến thành một bác sĩ thực thụ, nghiêm túc nói: "Tôi đề nghị chú nên đến khoa da liễu kiểm tra thử, bệnh của chú rất có thể là một loại mụn hiếm gặp nào đó."
Lão Vương chẳng hiểu mụn là cái quái gì, nhưng miễn không phải bệnh trĩ là được.
"Cảm ơn nhé, người đẹp."
Lão Vương cầm tờ phiếu đăng ký đi thẳng lên lầu. Lúc đi ngang qua một bức tường ốp inox bóng loáng, gã còn dừng lại, tiện tay nhổ toẹt nước bọt vào lòng bàn tay, rồi theo thói quen vuốt vuốt mấy sợi tóc lơ thơ còn sót lại trên quả đầu của mình.
Dĩ nhiên không phải lão Vương thích quả đầu Địa Trung Hải này. Gã cũng từng tìm đến không ít thẩm mỹ viện để cấy tóc, mong một ngày "tóc lại mọc xanh", nhưng khi thấy đến cả viện trưởng của một thẩm mỹ viện lớn cũng sở hữu một quả đầu sáng bóng thì lão Vương lắc đầu bỏ đi. Chuyên gia mà còn không chữa nổi cho mình thì chữa cho ai được nữa? Ông tự thấy mình giàu chứ không ngu, đời nào lại đi ném tiền cho lũ lừa đảo.
…
Khoa da liễu.
Bên trong vắng tanh, phòng khám chỉ có một vị bác sĩ đang ung dung ngồi chơi game trên máy tính.
Lão Vương gõ cửa bước vào: "Bác sĩ, xem giúp tôi khóe mắt mọc cái gì thế này."
Vị bác sĩ đã ngoài bốn mươi, nghe có bệnh nhân liền buông chuột ra. Vừa nhìn thấy tình trạng trên mặt lão Vương, ông không khỏi giật mình: "Anh ngồi xuống đi, để tôi xem nào."
Tình trạng mắt của lão Vương hơi bị phức tạp.
Bác sĩ dí sát mặt vào quan sát thật kỹ. Khi nhìn thấy những chùm mụn thịt kia, một bác sĩ có gần hai mươi năm kinh nghiệm như ông cũng thấy buồn nôn. Ông không phải chưa từng thấy người mọc mụn trên mí mắt, nhưng cả một dãy mụn thịt nằm san sát, lổn nhổn trên cả mí trên lẫn mí dưới của lão Vương thì thật sự quá kinh tởm, trông như có thứ gì đó đang ngọ nguậy bên trong.
Chắc là do ông hoa mắt thôi.
Mụn mọc dày đặc quá có lẽ sẽ tạo ra ảo giác chuyển động.
"Dạo gần đây sinh hoạt vợ chồng của anh có lành mạnh không?"