Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 88: CHƯƠNG 88: BÍ MẬT MÀ LÝ NGANG KHÔNG THỂ TƯỞNG TƯỢNG NỔI (2)

"Có chứ, tôi là người đứng đắn, trong sạch lắm, tuyệt đối không dính vào mấy chỗ bẩn thỉu như KTV trá hình, phòng tắm hơi, quán bar mát xa gì đâu. Từ trước đến giờ tôi chưa từng bén mảng đến."

"Vậy bình thường ăn uống thì sao, gần đây ông có ăn thứ gì đặc biệt không?"

"Không đâu, tôi không khoái sơn hào hải vị, nhưng lại nghiện cá hồi, mỗi ngày phải ăn ít nhất sáu phần mới đã thèm... Ấy, bác sĩ, ông định làm gì thế?"

Lão Vương thấy bác sĩ đeo găng tay y tế màu trắng vào thì hơi hoảng. Chẳng lẽ ông ta định chọc vào mấy cái mụn thịt trong mắt mình?

Bác sĩ nhẹ giọng trấn an: "Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn quan sát kỹ hơn một chút, để xem rốt cuộc bên trong là thứ gì. Nếu chỉ là mưng mủ bình thường thì không sao, tôi kê cho ông ít thuốc về bôi là được, nhưng nếu là thứ khác thì có lẽ ông phải đi xét nghiệm máu để làm rõ vấn đề."

"Đừng, đừng, tuyệt đối đừng, chạm vào đau lắm." Lão Vương xua tay từ chối lia lịa: "Tôi thử nặn nó rồi, có chất dịch sền sệt màu xanh lá chảy ra, tởm lắm. Mà tôi thấy từ ngày mọc mấy cái hạt đậu quái quỷ này, tim gan dạ dày cứ khó chịu thế nào ấy, cả người lúc nào cũng nôn nao."

Bác sĩ nghe vậy thì khựng lại, bàn tay đang định đưa tới liền vội rụt về. Gã bác sĩ sợ hết hồn. Chất dịch sền sệt màu xanh lá?

Cái quái gì vậy?

Chẳng lẽ lão Vương này bị bệnh truyền nhiễm?

Mấy bệnh khác thì không nói, chứ bệnh truyền nhiễm thì đáng sợ thật sự. Giờ dù bệnh nhân có đồng ý cho gã chọc vỡ thử một cục mụn dưới mí mắt, gã cũng tuyệt đối không dám làm, quá kinh dị rồi.

"Ông xuống tầng một, quẹo trái ở quầy lễ tân, đến phòng lấy máu xét nghiệm đi. Sau đó nhờ họ chỉ ông qua phòng chụp chiếu, làm một vòng kiểm tra tổng thể xem rốt cuộc là bị làm sao. Bệnh trạng này của ông, nói thật nhé, tôi làm bác sĩ bao nhiêu năm nay chưa từng gặp ca nào tương tự." Bác sĩ nói thẳng, đôi mắt của người này quả thật quá đáng sợ.

Lão Vương thấy bất đắc dĩ, lại cái quy trình này, rút máu, chụp chiếu, cả mớ thủ tục này tốn biết bao nhiêu tiền.

Tưởng tiền của ông đây là lá rụng ngoài đường chắc?

Thôi kệ, đằng nào cũng mất công đến đây rồi, kiểm tra một lèo cho xong.

Lão Vương rời khỏi khoa da liễu, tốn ít tiền đi rút máu xét nghiệm, sau đó đi chụp chiếu. Quá trình diễn ra rất nhanh, chỉ một tiếng sau là đã có kết quả.

Trong lúc chờ đợi, ông tranh thủ đi thăm Tiểu Lý.

Có một bí mật mà Tiểu Lý không tài nào tưởng tượng nổi.

Đó là, vị Vương thúc tốt bụng trong lời kể của cậu đã giới thiệu chính cô bồ nhí của mình cho cậu.

Biết làm sao được, bồ nhí của ông ta có thai rồi, nếu để bà vợ sư tử Hà Đông ở nhà biết được, chắc chắn bà ta sẽ xách dao chém chết cả ba mạng người.

Sau này ông phát hiện ra Tiểu Lý cũng khá lanh lợi, lại còn có trí tưởng tượng phong phú, lúc nào cũng thần thánh hóa cô bồ nhí kia thành một người bạn gái hoàn hảo.

Thôi thì coi như hời cho cậu ta, cứ để cậu ta đổ vỏ giúp mình. Dù sao đó cũng là con của lão Vương này, cậu muốn nuôi cũng phải xem có đủ tư cách không đã.

Hiện tại thì lão Vương khá hài lòng về cậu thanh niên này.

Quan trọng nhất là nhà Tiểu Lý ở rất gần nhà ông, bình thường Tiểu Lý đi làm, ông là hàng xóm sát vách vẫn có thể kiếm cớ ghé qua nhà cậu ta thăm mẹ con nó một chút.

Khu nội trú của Lý Ngang nằm ở tòa nhà ngay cạnh sảnh chính, rất gần.

Khi đi đến dưới lầu khu nội trú, lão Vương đột nhiên dừng bước.

Ông dựa vào một cây cột lớn ngoài sảnh, hai mắt nhắm nghiền. Ông cảm thấy rất khó chịu, mặt mũi ngứa ngáy, mí mắt đau âm ỉ, bên trong cơ thể có thứ gì đó đang chạy loạn xạ. Nhiệt độ cơ thể đột ngột tăng vọt, như thể bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt.

Lão Vương lắc mạnh đầu để giữ tỉnh táo, cố gắng mở to mắt nhưng tầm nhìn lại mờ mịt, cực kỳ khó chịu.

"À, phải rồi, mình định đi thăm Tiểu Lý mà, sao lại đứng ở đây?"

Ông ta lảo đảo bước về phía khu nội trú.

Trên đường đi, bất cứ ai nhìn thấy lão Vương cũng hoảng hốt lùi lại. Trông ông lúc này cực kỳ quái dị, khóe miệng chảy nước dãi, loạng choạng tiến đến khu vực thang máy.

"Aaaaaa..."

Những người trong thang máy thấy bộ dạng của lão Vương thì hét toáng lên, người thì vội nép vào góc, người thì cuống cuồng lao ra ngoài.

"Đừng có hét, ồn ào quá!"

Lão Vương cúi đầu nhấn nút thang máy, rồi quay lại cất giọng khàn khàn.

Bây giờ ông đang rất khó chịu.

Mấy hạt đậu quanh mắt như muốn nổ tung, chất dịch sền sệt màu xanh lá chảy xuống mặt, mùi tanh tưởi bốc lên khiến ông buồn nôn kinh khủng.

"Khó chịu quá đi mất."

Lão Vương quay đầu lại, mặt mày dữ tợn: "Mấy người xem giúp tôi với, mắt tôi rốt cuộc bị làm sao thế này, ngứa quá, ngứa chết đi được, tôi không chịu nổi nữa rồi."

Kẻ xui xẻo bị lão Vương chỉ mặt hét lên một tiếng chói tai.

"Cứu mạng, cứu mạng với..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!